Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi đối với Lâm Tự tốt bao nhiêu? Tốt đến mức tôi gần như có thể m.ó.c t.i.m ra cho anh .
Nhưng khi mạng sống tôi bị đe dọa, anh vẫn không thèm liếc mắt nhìn tôi như cũ.
Giống như mọi cố gắng của tôi , không có tác dụng gì cả.
Vậy thì… Càng cố gắng hơn là được .
Đây là thỏa thuận giữa tôi là Lâm Tự, chúng tôi đã nói không bao giờ buông tay nhau .
Cho dù bất cứ khi nào.
Tay của tôi từ từ nắm lấy lưỡi d.a.o.
Đương nhiên Giang Đình không thật sự muốn khiến tôi bị thương, rõ ràng động tác của cô ta dừng một chút.
“ Tôi sẽ không để cô mang Lâm Tự đi .”
Giữa lúc đang giằng co trong yên lặng, bỗng nhiên cô ta cười lên.
“Vậy chúng ta cạnh tranh công bằng."
“Để Lâm Tự tự chọn, ai thắng thì Lâm Tự sẽ theo người đó.”
“Sao nào?”
…
Lâm Tự không phải là đồ vật, Lâm Tự không phải là thứ để tranh giành.
Bọn họ đi rồi , tôi ngồi một mình trên sô pha.
Đèn trong phòng khách không sáng lắm, hôm nào phải đổi bóng khác mới được .
Tôi cúi đầu, tới khi có một bóng đen phủ lên người tôi , anh đứng phía trước tôi , âm thành bình tĩnh không chút d.a.o động.
“Bọn họ không phải xâm nhập gia cư bất hợp pháp, là tôi mở cửa cho bọn họ vào .”
“Lúc cô gái kia cầm d.a.o kề lên cổ cô, đúng là tôi không cảm thấy gì cả.”
“...”
Lâm Tự dường như rất biết cách cầm d.a.o đ.â.m vào tim tôi .
Tôi ngẩng đầu, nhìn anh , tôi thấy ảnh ngược của mình trong đôi mắt đen nhánh của anh , hóa ra tôi đang hốt hoảng như vậy .
Tôi nhẹ nhàng hỏi anh .
“Cho nên anh muốn đi cùng cô ấy , đúng không ?”
“...”
Anh không trả lời tôi .
… Cũng đúng, nếu đổi lại là Lâm Tự, bị Giang Đình mang đi thì cũng chỉ là nhảy từ nhà giam này sang nhà giam khác.
Nhưng anh không biết , thật ra anh mới chính là một cái nhà giam.
Không thấy ánh mặt trời, chỉ có đau khổ.
Tôi chỉ muốn để Lâm Tự vui vẻ một chút.
Dù sao thì cũng rất ít khi tôi thấy anh cười .
Tôi đội chiếc mũ gấu lên cho anh xem, anh cau mày hỏi tôi đây là cái gì.
Đây là thứ mà rất lâu trước kia , anh đã mua cùng với tôi .
Nhưng anh quên rồi , Lâm Tự.
Ánh sáng nhỏ vụn thay đổi, xuyên thấu qua làn sương mù lượn lờ, dường như tôi đang trở lại thời điểm bảy năm trước .
Khi đó anh không phải cảnh sát nằm vùng, chúng tôi đi dạo chợ đêm mua được cái mũ này .
Anh cười tôi đội lên nhìn trông rất ngốc, tôi đạp chân anh một cái.
Bỗng nhiên anh ngừng cười , sau đó cúi xuống hôn tôi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nguoi-yeu-toi-mac-benh-hoang-tuong/chuong-3.html.]
…
Rất nhiều
rất
nhiều chuyện,
anh
quên mất
rồi
, Lâm Tự.
Tôi nhìn người trước mặt, đậu phụ trong nồi vẫn đang được khuấy đều, tôi cong cong khóe miệng nói với anh .
“Cười lên đi , Lâm Tự.”
Ánh mắt bình tĩnh của anh dừng trên mặt tôi , nhưng lời nói ra lại lạnh như băng.
“Nếu cô c.h.ế.t trước mặt tôi , tôi sẽ cười cho cô xem.”
“...”
Lại biến thành như vậy .
Lâm Tự chán ghét tôi , sự chán ghét của anh luôn thay đổi thất thường.
Ví dụ như anh có thể vô cảm với tôi vào hôm nay. nhưng lại hận không thể bóp c.h.ế.t tôi vào hôm sau .
Giống như hiện tại, anh lại hận tôi một cách khó hiểu.
Bình thường Lâm Tự đi ngủ rất sớm.
Tôi viết xong nhật ký hàng ngày về tình trạng bệnh của anh , lúc chuẩn bị đi ngủ thì đã quá mười hai giờ.
Lúc ngủ Lâm Tự rất nhạy cảm với ánh sáng, để không đ.á.n.h thức anh , tôi thường không bật đèn.
Tôi đỡ vách tường, nghĩ về chuyện của anh .
Cảm xúc của anh lại d.a.o động nhiều hơn, đây là dấu hiệu bệnh tình nặng hơn.
Những lúc thế này , anh sẽ tưởng tượng ra những thứ không có thật, rồi tự khiến bản thân phát điên.
Tôi không thể cho anh t.h.u.ố.c nữa, nếu không thì cơn nghiện mà anh cố gắng kìm nén lại nổi lên, ngày mai tôi lại khiến anh …
Tôi còn chưa kịp nghĩ xong bỗng nhiên bị kéo vào lòng.
Mất một lúc mắt tôi mới thích nghi với bóng tối, dựa vào ánh trăng mờ ảo mới biết không phải trộm vào nhà tôi .
Là Lâm Tự.
Hơi thở nặng nề của người đàn ông phả lên tai tôi .
“Sao còn chưa ngủ?”
Tôi cố gắng khiến giọng nói của mình trở nên nhẹ nhàng mang ý vỗ về, lúc chạm vào tay anh , đột nhiên anh hất tay tôi ra .
Anh siết c.h.ặ.t cổ tay tôi , ôm tôi thật c.h.ặ.t.
Ngón tay thô ráp của anh cọ lên cổ tôi .
“Tại sao lại tiêm ma túy cho tôi ?”
Anh vừa siết c.h.ặ.t t.a.y vừa hỏi tôi .
Tại sao lại tiêm ma túy cho anh ?
Chắc hẳn anh muốn ngữ khí hỏi của mình trở nên hung ác, nhưng Lâm Tự có biết hay không .
Lúc anh nói câu này , bất lực biết bao nhiêu.
Để thâm nhập vào tổ chức buôn ma túy, vì muốn lấy được lòng tin của những tên ác ma đó, Lâm Tự đứng dưới tầng hầm ẩm ướt và tối tăm, cắm thẳng ống tiêm lên tay mình , ngày qua ngày, tiêm vào , rồi lại nôn mửa.
Cho đến một ngày anh trở thành một tên nghiện được những kẻ buôn ma túy tin tưởng.
Mặc dù bây giờ anh đã thoát khỏi chốn địa ngục đó, nhưng dường như anh đã vĩnh viễn ở lại trong địa ngục.
Lòng bàn tay siết c.h.ặ.t của anh khiến tôi khó thở, anh đỏ mắt, hỏi tôi .
“Tại sao lại tiêm ma túy cho tôi ? Để tôi mãi mãi ở lại bên cạnh cô?”
“Cô thật ích kỷ, cô khiến tôi cảm thấy ghê tởm.”
Xem đi , anh lại tưởng tượng tôi là người tiêm ma túy cho anh .
Tôi cảm thấy sinh mệnh của tôi dần dần trôi đi trong lòng bàn tay anh , hô hấp khó khăn, tôi vừa ho vừa bẻ tay anh ra .
“Khụ khụ khụ, khụ, em không phải , em không phải …”
Chaporia
Bình Luận (0)