Thái t.ử tuyển phi, Hoàng hậu sai người thu thập bát tự của các quý nữ, giao cho Quốc sư bói toán.
A tỷ đã có người trong lòng, không muốn tham gia ứng tuyển, bèn mạo danh đưa bát tự của ta lên thay .
Quốc sư bấm đốt ngón tay tính toán, nói rằng đó là mối lương duyên trời định.
Sau khi thành thân , Thái t.ử luôn mang lòng oán trách ta .
Ta có nỗi khổ mà không thể nói ra .
Mãi đến lúc hắn hấp hối, mới thổ lộ tâm sự:
“Lúc ấy , A tỷ nàng không biết thân phận của ta nên mới đổi bát tự của nàng vào .”
“Đời này , nàng và ta vốn không phải lương phối. Xem ra bói toán cũng có lúc sai lầm.”
“Nếu sớm biết sẽ thành ra thế này , ta việc gì cũng thuận theo nàng ấy , sao đến nông nỗi hôm nay.”
Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về đúng khoảnh khắc A tỷ chuẩn bị đưa bát tự của ta ra ngoài.
Ta vội vàng ngăn nàng lại .
“A tỷ, trước đây từng có một đạo sĩ xem mệnh cho ta , nói rằng nếu ta xuất giá trước năm mười tám tuổi, e rằng sẽ phạm phải vận khắc phu.”
1
A tỷ chần chừ một thoáng, khẽ nhíu mày.
“Thanh Lê, những lời hồ đồ của đám đạo sĩ ấy , sao có thể tin là thật?”
“A tỷ, triều ta vốn sùng tín bói toán. Hoàng thượng lại càng tin tưởng điều đó. Nếu chẳng may ta được chọn, sau này Thái t.ử có bất cứ chuyện gì xảy ra , mệnh cách của ta bị người ta lật lại , đó chính là tội khi quân. Nhẹ thì bị giáng làm thứ dân, nặng thì cả nhà bị tịch biên, c.h.é.m đầu.”
Nghe xong, nàng im lặng hồi lâu, cuối cùng khẽ thở dài, trong giọng nói thêm vài phần mệt mỏi.
“Lần tuyển Thái t.ử phi này , trong cung đã ban chỉ, mỗi nhà đều phải cử một quý nữ chưa xuất giá tham tuyển.”
“Ta không muốn gả. Ai biết Thái t.ử kia mặt mũi ra sao ? Hắn sống cùng Thái hậu ở Thái Hành Sơn suốt mười lăm năm, trong kinh thành có mấy ai từng thấy dung mạo thật của hắn ?”
Lời đến bên môi, nàng lại nuốt xuống.
Ta chỉ thấy trên gò má nàng thoáng hiện một vệt hồng nhạt, cũng không biết đang nghĩ tới điều gì, khóe môi hơi mím lại .
“Quý nữ tham tuyển nhiều như vậy , chưa chắc đã chọn trúng A tỷ.”
“Huống hồ Hoàng thượng và Hoàng hậu đều có dung mạo xuất chúng, Thái t.ử… dù sao cũng không đến mức quá xấu .”
A tỷ lắc đầu.
“Không phải chuyện xấu hay không xấu .”
“Thanh Lê, ta không muốn làm Thái t.ử phi. Ta không muốn bị giam trong tòa cung điện ấy , ngày qua ngày tranh đấu với những phi tần khác.”
Nói rồi , nàng phất tay.
“Thôi vậy . Dù sao cũng chỉ là tham gia cho đủ lệ. Nhiều quý nữ như thế, sao có thể đến lượt ta được ?”
“Là ta lo xa rồi .”
Dứt lời, nàng rút tấm thiếp ghi bát tự khỏi tay ta , hấp tấp đẩy cửa bước ra ngoài.
Ta đứng ngẩn người tại chỗ, nhìn theo bóng lưng đang dần khuất xa.
Trong phút chốc, ký ức kiếp
trước
lại
hiện lên
trước
mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/le-lac-cuu-uyen/chuong-1.html.]
Khi ấy , nhân lúc ta không để ý, nàng lén đổi bát tự của ta với bát tự của mình , rồi âm thầm nộp lên.
Quốc sư bấm đốt ngón tay tính toán, nói rằng ta và Thái t.ử Tống Nam Huyền là duyên trời tác hợp.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Thế nhưng đêm tân hôn, hắn đến nhìn cũng chẳng buồn nhìn ta lấy một lần .
Sau khi thành thân , hắn càng lạnh nhạt như sương tuyết.
Ta dâng trà rót nước, hỏi han quan tâm, đổi lại chỉ là sự chán ghét và xa lánh của hắn .
Hoàng hậu ra lệnh, mùng một và ngày rằm mỗi tháng hắn phải nghỉ lại trong viện của ta .
Tống Nam Huyền dù có tới, cũng chỉ ngồi bên cửa sổ, ngay cả giường cũng không chịu bước lên.
Có lần hắn cuối cùng cũng mở miệng:
“Duyên trời tác hợp gì chứ? Ta nhất định sẽ chứng minh đây là nghiệt duyên.”
Là trữ quân, hắn vốn không tin bói toán, không muốn giao vận mệnh của mình cho thần linh hư vô mờ mịt.
Hắn chỉ tin rằng vận mệnh nằm trong tay chính mình .
Vì thế hắn liên tiếp nạp thiếp , hết người này đến người khác.
Đối với các nàng, hắn dịu dàng săn sóc, sủng ái hết mực.
Chỉ riêng viện của ta là lạnh lẽo quạnh quẽ.
Thế nhưng nạp nhiều nữ nhân như vậy , hắn vẫn mãi không có con nối dõi.
Hoàng hậu đành đi hỏi Quốc sư.
Quốc sư đáp:
“Chỉ khi Thái t.ử phi sinh hạ đứa con đầu tiên cho Thái t.ử, các phi tần khác mới có thể mang thai.”
Tống Nam Huyền không tin.
Nhưng Hoàng hậu đã hạ lệnh nghiêm khắc, hắn không thể không bước vào phòng ta .
Mỗi lần viên phòng với ta , hắn đều bịt mắt lại , nói rằng nhìn thấy ta liền cảm thấy buồn nôn.
Thế nhưng lần nào đến cuối cùng, hắn cũng mất kiểm soát, mất hết lý trí trên người ta .
Sau đó lại lập tức trở mặt, lạnh giọng trách ta cố ý quyến rũ hắn .
Về sau , sự thật bày ra trước mắt.
Sau khi ta sinh trưởng t.ử, những phi tần khác của hắn mới lần lượt có thai.
Nhưng đứa hài t.ử ấy chưa từng nhận được từ hắn dù chỉ một chút yêu thương.
Hắn đối với Ngôn nhi vô cùng hà khắc.
Hở ra là quở trách, không ngừng chèn ép.
Ngôn nhi làm tốt đến đâu , xuất sắc đến mức nào, hắn cũng chưa từng công nhận.
Cho đến năm ấy , chỉ để đổi lấy một lời hài lòng từ Tống Nam Huyền, hài t.ử chủ động xin đi xuống phía Nam chống lũ.
Nước lũ ngập trời, nuốt chửng tất cả.
Chaporia
Bình Luận (0)