LÊ LẠC CỬU UYÊN/Chương 2C. 2
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Tống Nam Huyền biết tin, lập tức xông vào phòng ta .

 

Hắn túm lấy cổ ta , siết c.h.ặ.t.

 

Đôi mắt đỏ ngầu như muốn nứt ra , giọng nói khàn đặc đến tê tâm liệt phế.

 

“Đều là tại ngươi!”

 

“Nếu không phải ngươi sinh ra nó, sao ta lại đối xử với nó hà khắc đến vậy ?”

 

“Chính ngươi đã hại c.h.ế.t con mình !”

 

Từ đó về sau , hắn không bao giờ bước chân vào phòng ta nữa.

 

Mãi đến khi hấp hối, hắn mới nói ra những lời giấu kín trong lòng.

 

“Khi ấy A tỷ của nàng không biết thân phận của ta , nên mới đổi bát tự của nàng vào .”

 

“Đời này , nàng và ta vốn không phải lương phối. Xem ra bói toán cũng có lúc sai lầm.”

 

“Nếu sớm biết sẽ thành ra thế này , ta việc gì cũng thuận theo nàng ấy , sao đến nông nỗi hôm nay.”

 

Đến lúc ấy ta mới biết , hắn và A tỷ từ lâu đã quen biết nhau .

 

Khi đó hai người họ xưng hô huynh muội , còn hắn từ đầu đến cuối chưa từng tiết lộ thân phận thật của mình .

 

 

Mệnh cách kia của ta vốn là bịa ra , làm gì có đạo sĩ nào chứ.

 

Ba ngày sau , trong cung truyền ra tin tức.

 

Quốc sư đã hoàn tất việc bói toán.

 

Đích nữ phủ Vĩnh An hầu là Ngô Nguyệt Như có duyên phận tương hợp với Thái t.ử.

 

Còn nữ nhi của Thái phó là Lạc Lan Ngọc lại mang mệnh nghiệt duyên.

 

Nghe nói Thái t.ử nổi trận lôi đình ngay tại chỗ, giữa triều đình lớn tiếng mắng Quốc sư là yêu đạo mê hoặc thế gian.

 

Hoàng thượng vô cùng tức giận, sai người lôi hắn xuống đ.á.n.h trượng.

 

May nhờ Hoàng hậu liên tục cầu xin, chuyện này mới coi như bỏ qua.

 

Nhưng Thái t.ử đã quyết tâm, nhất quyết không chịu cưới Ngô Nguyệt Như.

 

Mối hôn sự này vì thế bị trì hoãn.

 

Hoàng thượng vốn định trách phạt, nào ngờ Quốc sư lại bấm đốt ngón tay tính toán, nói rằng lương duyên trời định của Thái t.ử vẫn chưa xuất hiện.

 

A tỷ vui vẻ chạy tới báo tin cho ta .

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

“Ta và Thái t.ử bị phê là nghiệt duyên đấy!”

 

“Sau này không cần lo phải gả vào hoàng thất nữa, cuối cùng cũng có thể thở phào rồi .”

 

Nhưng ta lại cảm thấy kỳ lạ.

 

Kiếp trước , Tống Nam Huyền nhớ thương A tỷ cả một đời.

 

Sao lại có thể là nghiệt duyên được ?

 

Mẫu thân vốn cho rằng A tỷ sẽ buồn bã, còn định an ủi nàng một phen.

 

Kết quả tìm khắp phủ một vòng mới biết nàng lại lén ra ngoài chơi.

 

Mẫu thân lắc đầu thở dài.

 

“A tỷ con cả ngày chẳng chịu yên ổn , khiến ta lo lắng không thôi.”

 

“Đều đã mười tám tuổi rồi . Ta vốn muốn tìm cho nó một mối hôn sự thích hợp, nhưng nó cứ ba hôm hai bữa lại chạy ra ngoài. Nhà nào dám cưới chứ?”

 

“May mà nó và Thái t.ử cũng không có duyên phận.”

 

“Lúc trước nếu đưa bát tự của con lên thay , liệu có phải …”

 

Ta vội tiếp lời:

 

“Mẫu thân , trước đây từng có đạo sĩ xem mệnh cho con, nói rằng nếu chưa đến mười tám tuổi đã xuất giá thì e sẽ phạm phải số khắc phu.”

 

“Năm nay con mới mười sáu tuổi, vẫn còn thiếu hai năm nữa.”

 

Mẫu thân ngẩn người .

 

“Xem từ khi nào?Sao ta lại không biết ?”

 

“Mấy ngày trước con đến chùa Thanh Vân, tình cờ gặp Như Hải đại sư. Chính ngài đã đích thân xem mệnh cho con.”

 

Như Hải đại sư là vị cao tăng nổi danh của triều ta .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/le-lac-cuu-uyen/chuong-2.html.]

Những lời phê mệnh của ngài, mười phần có đến tám chín phần ứng nghiệm.

 

Chỉ là ngài quanh năm vân du tứ phương, lúc này không có mặt trong chùa.

 

Muốn tìm người xác minh, e rằng khó càng thêm khó.

 

Mẫu thân im lặng một lúc, cuối cùng khẽ thở dài.

 

“Nếu đã vậy thì không cần vội.”

 

“Thanh Lê nhà chúng ta mười tám tuổi xuất giá cũng chẳng muộn.”

 

A tỷ trở về thì tinh thần có phần uể oải.

 

Nàng nói , không ngờ vị Mặc Trần đại ca từng quen biết ở Thái Hành Sơn năm xưa lại chính là Thái t.ử.

 

Hôm nay Tống Nam Huyền hẹn nàng ra ngoài, nói cho nàng biết thân phận thật của mình .

 

Hắn bảo trước đây không nói ra là vì biết nàng không muốn gả vào hoàng thất, không muốn bị trói buộc, nên mới chần chừ mãi.

 

Bây giờ hắn chỉ muốn hỏi nàng một câu.

 

Nếu chỉ xét riêng con người hắn , nàng có nguyện ý gả cho hắn hay không ?

 

A tỷ khẽ thở dài, giữa đôi mày đầy vẻ ưu sầu.

 

“Sao hắn lại là Thái t.ử chứ?”

 

“ Nhưng trên đường trở về ta đã suy nghĩ rất lâu. Cho dù hắn là Thái t.ử, ta cũng nguyện vì hắn mà tuân thủ những quy củ trong cung.”

 

“Hơn nữa, hắn còn nói sẽ đối xử tốt với ta .”

 

Ta chân thành nói :

 

“A tỷ và Thái t.ử nhất định sẽ cầm sắt hòa minh.”

 

Nàng cười cười , nhưng nụ cười rất nhanh đã nhạt đi .

 

“Chỉ là lời phê mệnh của Quốc sư… Thật ra ta cũng không tin nhưng Hoàng thượng lại tin.”

 

“Thái t.ử nói chuyện này cứ giao cho hắn .”

 

Những ngày sau đó, hai người gần như ngày nào cũng ra ngoài du ngoạn.

 

Mẫu thân muốn tìm người thích hợp cho A tỷ xem mắt, nhưng tìm khắp phủ cũng chẳng thấy bóng dáng nàng đâu .

 

Hôm ấy trong cung mở tiệc.

 

Quốc sư nói lương duyên trời định của Thái t.ử sắp xuất hiện.

 

Trong suốt buổi yến tiệc, Tống Nam Huyền luôn ủ rũ không vui.

 

Chỉ khi ánh mắt rơi trên người A tỷ, hắn mới lộ ra vài phần ý cười .

 

Thế nhưng lúc vô tình nhìn sang ta , trong mắt hắn lại thoáng hiện một tia chán ghét.

 

Kiếp này ta còn chưa từng gặp hắn , ta không biết sự chán ghét ấy từ đâu mà có .

 

Nhưng may thay , ta sẽ không gả cho hắn nữa, vậy nên cũng chẳng cần để tâm.

 

Tiệc rượu đã quá nửa, Quốc sư mới đến.

 

Đúng lúc ấy có một cung nữ tiến lên dâng trà .

 

Không hiểu vì sao cổ tay nàng ta chợt nghiêng đi , nước trà lập tức hắt hết lên người ta .

 

Ta chỉ có thể theo nàng ta đi thay y phục.

 

Cung nữ kia dẫn ta tới một tòa thiên điện.

 

Vừa mới cởi bộ y phục ướt ra , ta đã nghe thấy bên ngoài vang lên một tiếng “cạch”.

 

Nàng ta vậy mà đã khóa cửa từ bên ngoài.

 

Ta đập cửa kêu cứu.

 

Gọi đến khản cả cổ họng cũng không có ai đáp lại .

 

Sau một hồi yên lặng, bên ngoài mơ hồ vang lên tiếng nói của hai người .

 

“Nhị tiểu thư nhà họ Lạc đang ở bên trong đó chứ?”

 

“Tất nhiên rồi . Chính ta cố ý hắt nước lên người nàng ta rồi dẫn nàng ta tới đây.”

 

“Người kia sao còn chưa tới?”

 

“Sắp rồi , sắp rồi .”

 

“Chỉ là trong cung canh phòng nghiêm ngặt. Tùy tiện đưa một nam nhân lạ mặt vào đây, chỉ cần sơ suất một chút là sẽ bị phát hiện…”

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...