LÊ LẠC CỬU UYÊN/Chương 3C. 3
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Tim ta lập tức thắt lại .

 

Rốt cuộc là kẻ nào muốn hủy hoại thanh danh của ta ?

 

Trong lúc hoảng loạn, ta chợt nhìn thấy khung cửa sổ.

 

Ta lập tức lao tới đẩy tung cửa ra , nhưng bên ngoài lại là một hồ nước sâu thăm thẳm.

 

Ta nghiến răng, trèo qua bậu cửa rồi nhảy thẳng xuống.

 

May mà ta biết bơi.

 

Nước hồ lạnh buốt khiến toàn thân ta run lên.

 

Ta dốc sức bơi vào bờ đối diện, cả người ướt sũng, khó nhọc trèo lên.

 

Phía sau vang lên tiếng hô hoán mơ hồ.

 

“Lạc nhị tiểu thư chạy mất rồi !”

 

“Mau đuổi theo!”

 

Ta vội vàng co giò bỏ chạy.

 

Ngay lúc sắp bị đuổi kịp, một đôi tay bất ngờ vươn ra từ phía sau , bịt c.h.ặ.t miệng ta rồi kéo ta vào khe đá giả sơn.

 

“Suỵt—”

 

Giọng nói vang lên sát bên tai.

 

Tiếng bước chân truy đuổi lướt ngang qua giả sơn rồi dần dần đi xa.

 

Lúc ấy ta mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Ta xoay người , hành lễ cảm tạ.

 

“Đa tạ công t.ử cứu giúp.”

 

Người kia nhìn ta một cái rồi nhanh ch.óng dời mắt đi .

 

“Lạc tiểu thư vẫn nên mau đi thay y phục, kẻo nhiễm lạnh.”

 

Ngẩng đầu nhìn kỹ, hóa ra là Tiểu Công gia Lục Cửu Uyên.

 

Sao hắn lại ở đây?

 

Lục Cửu Uyên là đệ đệ ruột của Hoàng hậu.

 

Ngày thường nổi tiếng là kẻ ăn chơi phóng túng, chẳng mấy khi đứng đắn.

 

Đá gà dắt ch.ó, rong chơi khắp nơi, ngoài việc không ức h.i.ế.p bách tính ra thì chuyện gì hắn cũng dám làm .

 

Hoàng hậu vì hắn mà đau đầu không ít.

 

May mà hắn chỉ là một công t.ử ăn chơi, chưa từng gây ra họa lớn.

 

Ta đang định rời đi thì hắn bỗng gọi lại từ phía sau .

 

“Khoan đã , ta đi cùng nàng.”

 

Ta quay đầu lại , theo bản năng lùi nửa bước, giữ khoảng cách với hắn .

 

Hắn liếc nhìn ta , khẽ nhướng mày.

 

“Sợ cái gì? Vừa rồi ta cứu nàng đấy.”

 

“Lát nữa nàng phải làm chứng cho ta , chứng minh ta vẫn luôn đi cùng nàng.”

 

“Nếu không , lỡ nàng lại bị đám người kia bắt về, chẳng phải ta uổng công một phen sao ?”

 

Ta c.ắ.n môi, đành cứng đầu đáp ứng.

 

Sau khi thay y phục xong, lúc trở lại yến tiệc, tiếng đàn sáo đã nhỏ dần.

 

Cả đại điện im phăng phắc.

 

Hoàng thượng đang hỏi Quốc sư:

 

“Quốc sư, ngươi nói lương duyên trời định của Thái t.ử đã xuất hiện, rốt cuộc là vị nào?”

 

Tống Nam Huyền nghe vậy liền đứng dậy, giữa mày hiện rõ vẻ mất kiên nhẫn.

 

“Phụ hoàng, nhi thần không tin cái gọi là nhân duyên trời định. Xin phụ hoàng…”

 

“Huyền nhi, im miệng.”

 

Hoàng thượng trực tiếp ngắt lời hắn .

 

“Triều ta nhiều lần nhờ bói toán mà tránh được thiên tai. Đối với mệnh lý phải giữ lòng kính sợ.”

 

Ông quay sang Quốc sư, ánh mắt sáng quắc.

 

“Quốc sư cứ nói . Rốt cuộc ai mới là chính duyên của Thái t.ử?”

 

Tim ta chợt đập mạnh.

 

Lòng bàn tay bất giác rịn ra một lớp mồ hôi lạnh.

 

Nhưng nghĩ lại , bát tự của ta chưa từng được nộp lên.

 

Quốc sư căn bản không biết mệnh cách của ta .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/le-lac-cuu-uyen/chuong-3.html.]

A tỷ cụp mắt xuống, thần sắc ảm đạm.

 

Tống Nam Huyền còn muốn lên tiếng, nhưng bị Hoàng hậu lườm một cái sắc lạnh, đành nuốt lời trở lại .

 

Ánh mắt Quốc sư chậm rãi quét qua các bàn tiệc.

 

Cuối cùng dừng hẳn trên người ta .

 

Trong đôi mắt ấy dường như có chút nghi hoặc.

 

“Vị tiểu thư kia là…”

 

Mọi ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía ta .

 

Ta đành đứng dậy rời chỗ, quỳ xuống hành lễ.

 

“Khởi bẩm Hoàng thượng, Hoàng hậu, thần nữ họ Lạc. Gia phụ hiện giữ chức Thái phó.”

 

Tống Nam Huyền lập tức hừ lạnh.

 

“Quốc sư đừng bảo là Lạc nhị tiểu thư đấy nhé.”

 

Trong đại điện lập tức vang lên những tiếng bàn tán khe khẽ.

 

“Chẳng lẽ Lạc đại tiểu thư là nghiệt duyên, còn Lạc nhị tiểu thư lại là chính duyên?”

 

“Chuyện này … thật sự chưa từng nghe qua.”

 

A tỷ cũng quay đầu nhìn ta , trong mắt tràn đầy kinh ngạc.

 

Ta siết c.h.ặ.t hai tay, chậm rãi kể lại lời phê mệnh mà mình bịa ra trước đó.

 

Tống Nam Huyền thoáng sững người .

 

Ngay sau đó ánh mắt hắn quét về phía Lục Cửu Uyên đứng bên cạnh ta , khóe môi cong lên như cười như không .

 

“Lạc nhị tiểu thư hẳn không thể là chính duyên của ta . Nhưng chẳng lẽ lại là chính duyên của cữu cữu sao ?”

 

“Ta nhớ không nhầm thì lúc nãy nhị tiểu thư mặc đâu phải bộ y phục này .”

 

“Sao chỉ đi ra ngoài với cữu cữu một chuyến, trở về đã thay hẳn một bộ khác?”

 

Ta kinh ngạc ngẩng đầu.

 

Gần như không dám tin vào tai mình .

 

Hắn vậy mà muốn công khai vu khống ta và Lục Cửu Uyên tư thông trong cung.

 

Lục Cửu Uyên cũng không ngờ hắn lại nói như vậy , hắn nhíu mày, trong giọng nói đã mang theo vài phần tức giận.

 

“Thái t.ử, ngài đừng vô cớ hủy hoại thanh danh của Lạc nhị tiểu thư.”

 

Ta cố nén cơn giận đang cuộn trào trong lòng.

 

“Thái t.ử điện hạ, vừa rồi thần nữ bị trà đổ ướt y phục nên mới lui xuống thay đồ.”

 

Tống Nam Huyền vẫn không chịu buông tha.

 

“Nàng nói bị trà hắt lên người ? Vậy là cung nữ nào làm ?”

 

Ta nhìn quanh một vòng.

 

Ánh mắt lướt qua từng gương mặt xa lạ.

 

Cung nữ kia rất lạ mặt.

 

Ta hoàn toàn không nhận ra nàng ta .

 

Nhưng điều khiến sống lưng ta lạnh buốt lại là thái độ của Tống Nam Huyền.

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Ta vốn còn đang suy nghĩ rốt cuộc đã đắc tội với ai, khiến người ta phải dùng thủ đoạn này để hãm hại mình .

 

Hóa ra là hắn .

 

Càng nghĩ, ta càng kinh hãi.

 

Vì sao Tống Nam Huyền lại muốn hại ta ?

 

Hắn sai cung nữ làm ướt y phục của ta , dẫn ta tới thiên điện rồi khóa cửa lại .

 

Sau đó còn âm thầm sắp xếp người đuổi tới.

 

Nếu bọn họ thật sự thành công, để người khác phát hiện ta quần áo không chỉnh tề ở chung một phòng với nam nhân lạ mặt…

 

Thanh danh của ta sẽ hoàn toàn bị hủy hoại.

 

Trừ phi…

 

Hắn cũng đã sống lại .

 

Hắn biết kiếp trước ta là thê t.ử của hắn .

 

Cũng biết Quốc sư sẽ tính ra ta là lương duyên của hắn .

 

Không muốn lặp lại vết xe đổ của kiếp trước , nên hắn quyết định ra tay trước .

 

Trước khi Quốc sư mở miệng, hắn muốn hủy sạch thanh danh của ta .

 

Thật độc ác.

 

Thấy ta không trả lời được tên cung nữ kia , khóe môi Tống Nam Huyền cong lên thành một nụ cười lạnh lẽo.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...