LÊ LẠC CỬU UYÊN/Chương 4C. 4
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

“Không nói được sao ? Cũng không sao .”

 

“Chúc mừng cữu cữu.”

 

“Mẫu hậu vẫn luôn lo lắng người mãi không chịu thành thân . Xem ra … duyên phận đến rồi .”

 

Trong lời nói của hắn , dường như đã trực tiếp gán ta cho Lục Cửu Uyên.

 

Đúng lúc ấy , Quốc sư bỗng lên tiếng:

 

“Lạc nhị tiểu thư có thể viết sinh thần bát tự của mình lên giấy cho bần đạo xem được không ?”

 

Hoàng hậu lập tức sai người mang giấy b.út tới.

 

 

Ta nhận lấy cây b.út, đầu ngón tay run không ngừng, ngay cả sống lưng cũng toát mồ hôi lạnh.

 

Ta run rẩy viết bát tự xuống giấy rồi đưa tới.

 

Quốc sư nhận lấy, chăm chú nhìn rất lâu.

 

Cả đại điện im phăng phắc.

 

Cuối cùng, ông chậm rãi lên tiếng:

 

“Ban đầu bần đạo cho rằng Nhị tiểu thư và Thái t.ử chỉ có chút duyên phận mong manh.”

 

“Không ngờ rằng… lại là thiên duyên trời định.”

 

Tim ta thắt lại .

 

“Đáng tiếc…”

 

Quốc sư lắc đầu.

 

Hoàng thượng nhíu mày.

 

“Đáng tiếc điều gì?”

 

“Lương duyên đã đổi.”

 

Ông nhẹ nhàng đặt tờ giấy xuống, ánh mắt xa xăm.

 

“Duyên phận giữa Nhị tiểu thư và Thái t.ử đã tận rồi .”

 

Ta ngây người . Chuyện này cũng có thể thay đổi sao ?

 

Tống Nam Huyền cũng sững sờ, theo bản năng nhìn về phía ta .

 

Trong mắt hắn rõ ràng thoáng qua một tia ngoài ý muốn .

 

Quốc sư đứng dậy, dường như muốn cáo lui, nhưng lại bổ sung thêm một câu:

 

“Lương duyên của Thái t.ử trong kiếp này đã đứt đoạn. Quãng đời còn lại sẽ cô độc lẻ loi, cho đến lúc c.h.ế.t mới thôi.”

 

Cả đại điện lập tức xôn xao.

 

Tống Nam Huyền đột ngột đứng bật dậy.

 

“Không thể nào!”

 

Mọi người đều kinh ngạc.

 

Thái t.ử cô độc đến c.h.ế.t?

 

Chẳng phải điều đó có nghĩa là cả đời hắn sẽ không có được người vợ thật lòng hợp ý, dưới gối quạnh quẽ, đến trăm năm sau cũng không có người kế thừa hay sao ?

 

So với nghiệt duyên hay số khắc phu, còn t.h.ả.m hơn gấp trăm lần .

 

Đúng lúc mọi người còn đang kinh nghi bất định, Hoàng hậu bỗng gọi Quốc sư lại .

 

“Quốc sư khoan đã .”

 

“Vậy bát tự của Lạc nhị tiểu thư và Cửu Uyên thì sao ? Ngươi tiện thể xem luôn đi .”

 

Lục Cửu Uyên lập tức xua tay.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

“A tỷ, người đừng phí tâm nữa. Trước đây Quốc sư từng xem mệnh cho đệ rồi . Nói rằng đệ một mình ăn no thì cả nhà chẳng phải lo.”

 

“Một thân một mình cũng rất tiêu d.a.o tự tại.”

 

Quốc sư không để ý tới hắn .

 

Ông bấm ngón tay tính toán một lúc, đột nhiên mở mắt.

 

Ánh mắt qua lại giữa ta và Lục Cửu Uyên.

 

“Trời cao tác hợp.”

 

Bốn chữ vừa thốt ra , đầu óc ta lập tức ong lên.

 

Ta và hắn ?

 

Trời cao tác hợp?

 

Ngay cả Hoàng hậu cũng sửng sốt.

 

“Trước đây chẳng phải Cửu Uyên không có đường nhân duyên sao ? Sao đột nhiên lại có rồi ?”

 

Quốc sư vuốt râu, thần sắc cao thâm khó lường.

 

“Có lẽ…”

 

“Là ông trời thương xót.”

 

Ta chẳng hiểu thương xót hay không thương xót gì cả.

 

Hôm nay là lần đầu tiên ta và Lục Cửu Uyên nói chuyện với nhau .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/le-lac-cuu-uyen/chuong-4.html.]

Sao lại có thể đột nhiên thành trời cao tác hợp được ?

 

Ta vội vàng quỳ xuống.

 

“Hoàng thượng, Hoàng hậu, thần nữ thân phận thấp kém, không dám với cao Tiểu Công gia…”

 

Tống Nam Huyền cũng sa sầm mặt.

 

“Không thể nào.”

 

Hoàng hậu nhìn qua nhìn lại giữa ta và Lục Cửu Uyên.

 

“Nếu thật sự là lương duyên trời định thì cũng là một chuyện tốt .”

 

Hoàng thượng vui vẻ thuận thế hạ chỉ ban hôn.

 

Mọi người nhìn nhau , đều bị biến cố bất ngờ này làm cho kinh ngạc đến không nói nên lời.

 

Chỉ có Tống Nam Huyền dường như tức giận không nhẹ.

 

Hắn liên tiếp uống mấy chén rượu giải sầu, nhưng đôi mắt lại luôn nhìn chằm chằm về phía ta , lạnh lẽo đến rợn người .

 

Lúc xuất cung, A tỷ kéo ta lại , thấp giọng nói :

 

“Muội đi trước đi .”

 

Ta do dự.

 

“A tỷ, đây là hoàng cung. Nếu tỷ ở lại một mình xảy ra chuyện gì thì sao …”

 

Nàng cười cười .

 

“Thái t.ử bảo ta đợi hắn . Không sao đâu .”

 

Ta gật đầu.

 

“Vậy muội ra xe ngựa đợi tỷ trước .”

 

Nói xong liền xoay người rời đi .

 

Đêm khuya gió lạnh.

 

Ta đứng cạnh xe ngựa ngoài cổng cung một lúc rồi vén rèm bước lên.

 

Đợi thật lâu.

 

Cuối cùng cũng thấy từ xa có hai bóng người sóng vai đi tới.

 

Dưới ánh trăng, thân hình Tống Nam Huyền cao lớn thẳng tắp.

 

Hắn đang nghiêng đầu nói gì đó với A tỷ, khóe môi mang theo ý cười , thần sắc dịu dàng.

 

Hắn cởi áo choàng trên người mình , khoác lên vai nàng.

 

A tỷ hơi cúi đầu, giữa đôi mày đầy vẻ e thẹn không sao che giấu được .

 

Ta lặng lẽ buông tấm rèm xe đang vén dở xuống.

 

Hai người đi đến trước xe ngựa.

 

A tỷ dừng chân.

 

“Thái t.ử, không cần tiễn nữa. Người mau trở vào đi .”

 

“Đêm lạnh, gió lớn.”

 

Tống Nam Huyền lắc đầu.

 

“Không sao .”

 

“Lan Ngọc, chuyện xảy ra trong yến tiệc hôm nay nàng đừng để trong lòng. Đợi ta tìm được Như Hải đại sư, nhất định sẽ giúp nàng đổi mệnh, bói lại từ đầu.”

 

“Ta không tin con người không thể thắng trời.”

 

“Quốc sư tuổi đã cao, hồ đồ rồi .”

 

“Đợi sau này ta ngồi lên vị trí đó, sẽ cho ông ấy xuất cung dưỡng lão.”

 

A tỷ chần chừ.

 

“ Nhưng trước đây Quốc sư bói toán nhiều lần đều rất chuẩn…”

 

Tống Nam Huyền khẽ cười .

 

“Trong dân gian cũng có người xem thời tiết. Ngày nào mưa, ngày nào nắng, nhìn nhiều rồi tự nhiên cũng đoán ra vài phần.”

 

“Quốc sư chẳng qua chỉ dựa vào những chuyện vụn vặt ấy để suy đoán mà thôi.”

 

A tỷ bị hắn dỗ dành đến cong cả khóe mắt, ngượng ngùng gật đầu rồi bước lên xe.

 

Khoảnh khắc rèm xe được vén lên, gió đêm ùa vào .

 

Ta ngồi sâu trong xe.

 

Bốn mắt nhìn nhau .

 

Ánh mắt Tống Nam Huyền dừng trên mặt ta .

 

Chỉ trong thoáng chốc, đôi mắt vừa tràn đầy dịu dàng kia lập tức lạnh như băng giá.

 

Rèm xe buông xuống cũng ngăn cách ánh mắt của hắn .

 

Sau khi trở về phủ, mẫu thân biết chuyện xảy ra trong yến tiệc thì nhíu c.h.ặ.t mày, nghĩ mãi không thông.

 

“Tiểu Công gia kia từ nhỏ đã phóng túng quen rồi , suốt ngày đá gà cưỡi ngựa.”

 

“Sao lại có thể là lương phối của Thanh Lê được ?”

 

“Thánh chỉ này vậy mà cứ mơ mơ hồ hồ được ban xuống. Chỉ mong đúng như lời Quốc sư nói , thật sự là lương duyên trời định.”

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...