LÊ LẠC CỬU UYÊN/Chương 5C. 5
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Ta lắc đầu, cũng không biết phải nói từ đâu .

 

Hôm ấy , khi mẫu thân tới phòng A tỷ tìm nàng, vô tình nhìn thấy chiếc áo choàng được gấp ngay ngắn.

 

Sau khi trở về, mẫu thân và phụ thân cùng ngồi ở tiền sảnh tra hỏi.

 

“Lan Ngọc, con và Thái t.ử rốt cuộc là quan hệ gì?”

 

A tỷ c.ắ.n môi, cố nén sợ hãi.

 

“Phụ thân , mẫu thân , con muốn gả cho hắn .”

 

Sắc mặt phụ thân trầm xuống.

 

“Các con đã bị Quốc sư phán là nghiệt duyên. Nếu sau này ở bên nhau , không c.h.ế.t cũng bị thương.”

 

“Mối hôn sự này , ta sẽ không đồng ý, Hoàng thượng cũng sẽ không đồng ý.”

 

Nàng cố chấp nói :

 

“Đó đều là lời vô căn cứ! Con không tin!”

 

Lời còn chưa dứt, phụ thân đã tát nàng một cái.

 

“Cứng đầu không chịu tỉnh ngộ!”

 

A tỷ ôm mặt, nước mắt tuôn rơi, xoay người chạy ra ngoài.

 

Lúc trở về đã là đêm khuya.

 

Là Tống Nam Huyền tự mình đưa nàng về.

 

Phụ thân đứng trước cửa, thần sắc lạnh nhạt, chắp tay hành lễ.

 

“Đa tạ Thái t.ử đã đưa tiểu nữ trở về.”

 

Đôi mắt A tỷ đỏ hoe sưng tấy.

 

Trên mặt vừa có oán trách, vừa có tủi thân .

 

Ta không biết giữa phụ thân và Tống Nam Huyền đã nói những gì.

 

Chỉ biết cuối cùng phụ thân đã nhượng bộ.

 

Ông nói , nếu Như Hải đại sư không thể đổi mệnh, vậy A tỷ tuyệt đối không được gả cho hắn .

 

Những ngày sau đó, quà tặng của Tống Nam Huyền liên tục được đưa vào phủ như nước chảy.

 

Nhưng A tỷ cũng bị nghiêm lệnh cấm ra ngoài gặp hắn trước khi việc đổi mệnh thành công.

 

Nàng vô cùng không cam lòng.

 

Vì thế, nàng bắt đầu nghĩ cách lợi dụng ta .

 

 

Hôm ấy , A tỷ kéo ta ra khỏi phòng, nói muốn cùng nhau dạo phố.

 

Ai ngờ vừa ra khỏi cổng phủ, nàng đã tìm cớ bỏ ta lại , còn mình thì đi gặp riêng Tống Nam Huyền.

 

Trước khi đi chỉ vội vàng ném lại một câu:

 

“Muội đợi ở trà lâu nhé, đến chiều ta sẽ tới tìm.”

 

Ta ngồi từ buổi trưa đến khi mặt trời ngả về Tây.

 

Từ lúc hoàng hôn buông xuống cho đến khi đèn đuốc sáng trưng, nàng vẫn không xuất hiện.

 

Ta đợi đến mức lòng nóng như lửa đốt, gần như phát điên.

 

Sợ nàng xảy ra chuyện, sợ phụ thân và mẫu thân phát hiện.

 

Cũng sợ mình về phủ trước sẽ để lộ sơ hở.

 

Ngay lúc ta sắp không chịu nổi nữa, định tự mình trở về, A tỷ cuối cùng cũng xuất hiện ở đầu ngõ.

 

Tóc mai của nàng hơi rối, nhưng trên mặt lại tràn đầy vui mừng không sao che giấu được .

 

Không đợi ta mở miệng, nàng đã kéo tay ta lại , đeo lên cổ tay ta một chiếc vòng ngọc trong suốt, ôn nhuận.

 

“Thanh Lê ngoan, đừng lỡ miệng nói với mẫu thân nhé. Cứ bảo chúng ta ra ngoài mua vòng tay là được .”

 

Ta nhìn chiếc vòng ngọc chất ngọc cực tốt trên cổ tay mình .

 

Vừa định tháo xuống thì đã bị nàng giữ lại .

 

“A tỷ, phụ thân và mẫu thân cũng là vì muốn tốt cho tỷ thôi.”

 

“Sau này muội không thể tiếp tục che giấu giúp tỷ nữa.”

 

“Còn chiếc vòng này …”

 

Ta còn chưa nói hết câu, phía sau đã vang lên một giọng nói lạnh nhạt.

 

“Lan Ngọc, chiếc vòng ngọc Thương Lam này là để tặng cho Thái t.ử phi tương lai. Có phải nàng ta ép nàng không ?”

 

A tỷ ngẩn người , trong mắt hiện lên vẻ luống cuống.

 

“Điện hạ chẳng phải nói chiếc vòng này chỉ để đeo chơi thôi sao ?”

 

“Ta cứ tưởng…”

 

Ta tháo chiếc vòng khỏi cổ tay rồi đưa trả lại cho nàng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/le-lac-cuu-uyen/chuong-5.html.]

“A tỷ, chiếc vòng quý giá như vậy , muội không thể nhận.”

 

Kiếp trước ta chưa từng thấy chiếc vòng này .

 

Nghĩ lại cũng phải .

 

Ta vốn không được hắn yêu thích, hắn đương nhiên cũng chẳng buồn tặng cho ta .

 

A tỷ lộ vẻ áy náy.

 

“Ta cứ tưởng…”

 

“Hôm khác ta sẽ tặng muội một chiếc mới.”

 

Ta vừa định từ chối, phía sau đã vang lên một giọng nam lười biếng.

 

“Vòng tay à ? Đống vòng ta tặng nàng trước đây sao không mang ra đeo thử?”

 

Ta kinh ngạc quay đầu lại .

 

Lục Cửu Uyên chẳng biết đã đứng bên cạnh từ lúc nào.

 

Một tay chắp sau lưng, giữa đôi mày mang theo ý cười biếng nhác.

 

“Những chiếc vòng ta tặng nàng, cái nào cũng tốt hơn cái này .”

 

“Ngoan nào, đồ có tì vết thì chúng ta không cần.”

 

Hắn tặng ta vòng tay?

 

Từ lúc nào?

 

Ta bỗng nhớ ra .

 

Mấy hôm trước nha hoàn từng khiêng vào một chiếc rương lớn xám xịt.

 

Ta cứ tưởng là y phục đổi mùa nên tiện miệng bảo đem cất vào kho.

 

Chẳng lẽ…trong đó toàn là vòng tay?

 

Sắc mặt Tống Nam Huyền có chút khó coi.

 

“Cữu cữu, sao người lại ở đây?”

 

Lục Cửu Uyên nhướng mày.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

“Nơi nào có đồ ngon thì nơi đó có ta .”

 

Nói rồi đột nhiên đổi giọng, cười đầy vẻ không có ý tốt .

 

“À phải rồi .”

 

“Ta nghe nói phụ hoàng ngươi định ban hôn cho ngươi với tiểu thư nhà họ Ngô.”

 

“Sao ngươi còn nhàn nhã đi dạo ở đây thế?”

 

Ban hôn?

 

Tống Nam Huyền lập tức biến sắc.

 

“Ta không đồng ý!”

 

Nghe vậy , sắc mặt A tỷ lập tức trắng bệch.

 

Nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

 

Nàng đột nhiên quay người , nhấc váy chạy đi .

 

Tống Nam Huyền không kịp nói thêm câu nào, lập tức đuổi theo.

 

Lục Cửu Uyên nhìn theo bóng lưng hai người , thờ ơ nhún vai.

 

“Không đồng ý thì đừng nói với ta chứ.”

 

Hắn quay sang nhìn ta , giọng điệu lại trở về bộ dạng cà lơ phất phơ thường ngày.

 

“ Đúng rồi , Nhị cô nương, nàng có ăn chè rượu nếp viên tròn không ? Ta mời nàng.”

 

Ta chẳng còn tâm trạng đùa giỡn.

 

“Tiểu Công gia, trong cung thật sự muốn ban hôn sao ?”

 

Hắn nghiêng đầu nhìn ta , cười như có như không .

 

“Sao vậy ? Không nỡ bỏ vị tỷ phu Thái t.ử này à ?”

 

“Không phải .”

 

“Chỉ là…”

 

Chỉ là một khi thánh chỉ ban xuống, người chịu khổ lại là tiểu thư nhà họ Ngô.

 

Tống Nam Huyền chính là một cái hố sâu.

 

Ai ngã vào cũng phải va đầu đến m.á.u chảy bê bết.

 

Lục Cửu Uyên dường như nhìn thấu suy nghĩ của ta , hiếm hoi thu lại nụ cười .

 

“Hoàng thượng chỉ mới có ý định đó thôi.”

 

“Dù sao hắn ngay cả lương duyên trời định cũng đã mất rồi .”

 

“Miễn cưỡng ghép cho một người , cũng không thể thật sự để hắn cô độc cả đời được .”

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...