LÊ LẠC CỬU UYÊN/Chương 6C. 6
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Vừa dứt lời, hắn lại khôi phục dáng vẻ vô tâm vô phế.

 

“Thế rốt cuộc có ăn chè rượu nếp viên tròn không ? Ăn xong ta đưa nàng về.”

 

Ta thở dài.

 

“Không nuốt nổi.”

 

Hắn phất tay.

 

“Vậy nàng đợi đấy, ta gói một phần mang về cho nàng.”

 

Không đợi ta đáp lời, hắn đã hấp tấp chạy đi .

 

Chẳng bao lâu sau lại vội vàng chạy trở về.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Trên tay cầm một hộp thức ăn, vẻ mặt đầy đắc ý.

 

“Mua được rồi ! Đi nào, về nhà ăn thôi.”

 

 

Sau khi trở về phủ, mẫu thân kéo ta lại , mặt đầy lo lắng.

 

“Tỷ tỷ con sao lại giống như đang khóc trong phòng?”

 

“Ta gọi mãi mà nó không chịu mở cửa.”

 

Ta lắc đầu, nói mình không biết .

 

Mẫu thân thở dài, cũng không hỏi thêm nữa.

 

Vài ngày sau , phụ thân tan triều trở về, sắc mặt nặng nề.

 

Ta vô tình nghe được đôi câu.

 

Thái t.ử công khai chống lại việc ban hôn trên triều.

 

Nhất quyết không chịu cưới tiểu thư nhà họ Ngô.

 

Hoàng thượng nổi trận lôi đình, tại chỗ ném tấu chương vào người hắn .

 

Nhưng không ai ngờ được .

 

Ngay đêm hôm đó, Tống Nam Huyền lại quỳ trước cửa Ngự thư phòng.

 

Quỳ suốt một đêm.

 

Sáng hôm sau , Hoàng thượng hỏi hắn :

 

“Con muốn thế nào?”

 

Tống Nam Huyền ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định.

 

“Nhi thần muốn cưới Lạc đại tiểu thư.”

 

Quốc sư được triệu vào cung.

 

Trước mặt bá quan văn võ, ông lại bói toán một lần nữa, ông nhìn quẻ tượng thật lâu. Cuối cùng mới lên tiếng:

 

“Nếu cố chấp cưới nàng ấy , Thái t.ử tất gặp vận rủi triền miên. Ngôi vị trữ quân khó mà giữ được .”

 

“Cuối cùng… e rằng còn gặp họa ngang trời, c.h.ế.t không toàn thây.”

 

Cả đại điện chấn động.

 

Hoàng thượng trầm giọng hỏi:

 

“Dù có như vậy con vẫn muốn cưới sao ?”

 

Tống Nam Huyền quỳ thẳng người .

 

“Nhi thần không tin thiên mệnh. Chỉ tin chính mình .”

 

“Nhi thần muốn cưới.”

 

Ngày hôm đó, cuối cùng Hoàng thượng vẫn hạ chỉ.

 

Ban hôn cho Thái t.ử Tống Nam Huyền và Lạc gia đại tiểu thư Lạc Lan Ngọc.

 

Khi nghe được tin ấy , A tỷ sững sờ một lúc, ngay sau đó nước mắt tuôn rơi.

 

Nàng nắm c.h.ặ.t lấy tay ta , kích động đến mức đầu ngón tay run rẩy.

 

“Thanh Lê, muội nghe thấy rồi chứ?”

 

“Hắn làm được rồi …”

 

“Hắn nói hắn sẽ làm được .”

 

Nàng lau nước mắt rồi lại cười , cười rồi hốc mắt lại đỏ lên.

 

“Điện hạ nói rồi .”

 

“Hắn sẽ chứng minh cho cả thiên hạ thấy những lời bói toán, mệnh lý kia đều chỉ là lời nói dối gạt người .”

 

Ta miễn cưỡng nở một nụ cười , gật đầu.

 

Nhưng chỉ vài ngày sau , tin dữ đã truyền tới phủ.

 

Tin Thái t.ử Tống Nam Huyền ngã ngựa nhanh ch.óng truyền khắp kinh thành.

 

Nghe nói lúc đang cưỡi ngựa, hắn đột nhiên ngã nhào xuống đất.

 

Phần sau đầu đập mạnh vào phiến đá xanh, hôn mê bất tỉnh tại chỗ.

 

Suốt hai ngày hai đêm vẫn chưa tỉnh lại .

 

A tỷ nghe tin, sắc mặt trắng bệch như giấy, toàn thân run rẩy không ngừng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/le-lac-cuu-uyen/chuong-6.html.]

Nàng nhốt mình trong phòng, hết lần này đến lần khác lẩm bẩm:

 

“Có phải ta hại hắn không …”

 

“Có phải ta hại hắn không …”

 

Đêm hôm đó, nàng lén rời phủ, một mình đến ngôi chùa ngoài thành, quỳ trước Phật tổ cầu một lá bùa bình an.

 

Từ sau khi chuyện Thái t.ử ngã ngựa lan truyền, Lục Cửu Uyên cứ ba ngày hai bận chạy tới chỗ ta .

 

Trên tay lúc nào cũng xách theo đủ loại đồ.

 

“Thanh Lê, ta hỏi Quốc sư rồi .”

 

“Quốc sư nói chúng ta là lương duyên trời định, chỉ cần ta đối xử tốt với nàng thì ta sẽ thuận buồm xuôi gió, sống lâu trăm tuổi.”

 

“Cho nên nàng nhất định phải khỏe mạnh đấy.”

 

Nhìn dáng vẻ mồ hôi nhễ nhại của hắn , ta không nhịn được bật cười .

 

“Cho nên ngày nào chàng cũng tới tặng đồ?”

 

“Đương nhiên rồi !”

 

Hắn vỗ n.g.ự.c.

 

“Đời này ta chẳng sợ gì cả, chỉ sợ c.h.ế.t sớm.”

 

“Thanh Lê còn muốn ăn gì? Muốn gì nữa không ? Cứ việc nói với ta .”

 

Ta nhìn đống hộp điểm tâm chất thành núi trên bàn, dở khóc dở cười .

 

“Không cần đâu .”

 

“Chàng tặng đã đủ nhiều rồi .”

 

“Không đủ, không đủ.”

 

Lục Cửu Uyên liên tục xua tay.

 

Vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

 

“Ta còn muốn sống đến trăm tuổi. Ngần ấy sao đủ được ?”

 

Nhìn bộ dạng ấy của hắn , ta chợt nhớ tới một chuyện.

 

“Vậy thì đừng đi chọi ch.ó nữa.”

 

“Nghe nói gần đây có một con ch.ó điên chạy mất, suýt nữa c.ắ.n c.h.ế.t người .”

 

Hắn ngoan ngoãn gật đầu.

 

“Được! Ta nghe lời nàng!”

 

Sau khi hắn đi rồi , ta nhìn đống đồ đầy bàn, bất lực bật cười .

 

Người này tuy không đứng đắn cho lắm, nhưng cũng không khiến người ta chán ghét.

 

Trong cung truyền ra tin tức: Tống Nam Huyền cuối cùng cũng tỉnh lại .

 

A tỷ nhận được tin, vành mắt lập tức đỏ lên.

 

Vội vàng thay y phục rồi chạy vào cung.

 

Nghe nói Hoàng hậu rất không hài lòng với nàng, nhưng vì nể mặt Tống Nam Huyền nên cuối cùng vẫn nuốt những lời khó nghe trở lại .

 

Sau khi thương thế hồi phục, Tống Nam Huyền liền dẫn A tỷ đến chùa Thanh Vân tìm Như Hải đại sư vừa mới trở về.

 

Nhưng hai người lại đến không đúng lúc.

 

Đại sư tuy đã quay về chùa, nhưng lại lên núi hái t.h.u.ố.c từ lúc nào không ai biết .

 

Ngay cả bóng dáng cũng chẳng thấy.

 

Trên đường xuống núi trở về kinh thành.

 

A tỷ nhìn thấy một quầy bán trâm hoa bên đường nên dừng lại lựa chọn.

 

Tống Nam Huyền đứng bên cạnh.

 

Đang cúi đầu cài thử cho nàng một cây trâm bạch ngọc lan.

 

Đúng lúc ấy , một tiếng ch.ó sủa dữ dội vang lên.

 

Một con ch.ó điên lao vụt ra từ đầu ngõ, trực tiếp nhào về phía hắn .

 

Mọi người còn chưa kịp phản ứng.

 

Con súc sinh ấy đã ngoạm một phát vào …mông của Thái t.ử điện hạ.

 

Toàn bộ người trên phố đều tận mắt chứng kiến.

 

Máu chảy đầm đìa.

 

Y bào đỏ thẫm một mảng lớn.

 

Tống Nam Huyền nằm sấp bên đường, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.

 

Không biết là đau hay là tức.

 

A tỷ sợ đến mức thất sắc, luống cuống che vết thương cho hắn .

 

Người dân xung quanh chỉ trỏ bàn tán không ngớt.

 

Chuyện Thái t.ử bị ch.ó c.ắ.n vào m.ô.n.g giữa phố lớn chưa tới nửa ngày đã truyền khắp kinh thành.

 

Kể từ sau khi Tống Nam Huyền cố chấp đòi cưới A tỷ, vận xui cứ nối tiếp nhau kéo đến.

 

Giống như ông trời đã quyết tâm trừng trị hắn .

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...