Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Hoàng hậu đau lòng cho nhi t.ử, cũng sợ hắn lại xảy ra chuyện.
Vì thế ra lệnh hắn phải ở yên trong Đông cung dưỡng thương, không được đi đâu cả.
Cùng lúc đó, hôn kỳ của ta và Lục Cửu Uyên cũng được định xuống.
Là hai năm sau .
Hôm ấy , Hoàng hậu truyền ta vào cung.
Lục Cửu Uyên nhất quyết đòi đi theo.
Suốt dọc đường không ngừng lải nhải bên tai ta .
“Đừng sợ.”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“A tỷ của ta nhìn dữ vậy thôi, thật ra người rất tốt .”
“Đến đó nàng cứ gật đầu cười là được .”
Đến cung Triều Dương.
Không ngờ mọi chuyện lại vô cùng hòa nhã.
Hoàng hậu ngồi trên cao, mỉm cười nhìn ta .
“Từ sau khi ban hôn, bản cung vẫn chưa có dịp nói chuyện t.ử tế với ngươi.”
“Cửu Uyên từ nhỏ đã nhiều tai nhiều nạn.”
“Người trong nhà đều chiều chuộng nó, chiều đến hư luôn rồi .”
“Ngươi là lương duyên do Quốc sư tính ra , bản cung tin ngươi.”
Nói xong, bà nâng tay.
Ra lệnh cho cung nhân dâng lên từng khay ban thưởng.
“Hôm nay gọi ngươi tới là để thêm hồi môn cho ngươi.”
Lục Cửu Uyên vươn cổ nhìn một hồi, sau đó cười hì hì tiến lại .
“A tỷ, thế còn phần của đệ đâu ?”
Hoàng hậu liếc hắn một cái.
Chậm rãi hỏi:
“Viên dạ minh châu trong điện ta trước đây đâu rồi ?”
“Biến đi đâu mất rồi ?”
Tròng mắt hắn đảo một vòng, lập tức đứng thẳng người .
“A tỷ, người đừng vu oan cho đệ . Hôm đó đệ ở cùng Thanh Lê.”
“Căn bản chưa từng tới đây.”
Nói xong còn quay đầu nháy mắt với ta .
“Thanh Lê, nàng nói có đúng không ?”
Ta lập tức nhớ tới hôm ở trong cung.
Sau khi cứu ta , hắn cứ nhất quyết bắt ta làm chứng cho mình .
Hóa ra là để chứng minh hắn không trộm dạ minh châu của Hoàng hậu.
Ta nhìn hắn với tâm trạng khó nói thành lời.
Hoàng hậu cũng không nổi giận.
Chỉ xua tay.
“Thôi vậy . Viên châu đó vốn dĩ là để dành cho tức phụ tương lai của đệ .”
“Bây giờ đã tìm được tức phụ rồi . Tự mình đem dạ minh châu cho Thanh Lê đi .”
Nụ cười trên mặt Lục Cửu Uyên lập tức cứng lại .
Hắn cười gượng.
“Cái đó…lỡ làm mất rồi .”
“A tỷ còn viên khác không ?”
Hoàng hậu hít sâu một hơi .
Nghiến răng mỉm cười .
“Thanh Lê, ngươi ra hoa viên dạo một lát đi .”
Ta vừa bước qua ngưỡng cửa.
Phía sau đã vang lên tiếng gầm giận dữ như hổ dữ xuống núi.
“LỤC CỬU UYÊN!”
“ĐỨNG LẠI CHO TA!”
Quay đầu nhìn lại .
Hoàng hậu đã xắn tay áo lên, đuổi đ.á.n.h đệ đệ của mình khắp điện.
Lục Cửu Uyên ôm đầu chạy loạn.
Miệng vẫn còn la lớn:
“A tỷ!”
“A tỷ!”
“Có gì từ từ nói !”
“Thanh Lê còn đang nhìn bên ngoài kìa—”
Hoàng hậu hoàn toàn không để ý.
Cửa điện khép lại sau lưng ta .
Bên trong vang lên tiếng loảng xoảng không ngớt.
Ta đứng dưới hành lang.
Nghe động tĩnh náo nhiệt ấy , khóe môi bất giác cong lên.
…
Trong hoa viên.
Ta đang cúi đầu ngắm một khóm cúc mới nở.
Phía
sau
bỗng vang lên tiếng bước chân.
Quay đầu lại nhìn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/le-lac-cuu-uyen/chuong-7.html.]
Tống Nam Huyền chẳng khác nào quỷ hiện hình, không biết từ lúc nào đã đứng phía sau .
Sắc mặt hắn trắng bệch, quầng mắt thâm đen, người cũng gầy đi một vòng.
Hắn nhìn ta , ánh mắt âm u như phủ một tầng sương mỏng.
“Lạc Thanh Lê.”
“Bây giờ nàng hài lòng rồi chứ?”
Ta lùi về sau một bước giữ khoảng cách với hắn .
“Thần nữ không hiểu điện hạ đang nói gì.”
Hắn cười nhạt.
“Nàng nhất định đang cười nhạo ta trong lòng.”
“Sống lại một đời rồi mà vẫn không thuận lợi như vậy .”
Tim ta khẽ giật thót nhưng ngoài mặt vẫn bình tĩnh.
“Những lời của điện hạ, thần nữ không hiểu.”
Ta không muốn dây dưa với hắn thêm nữa, xoay người định rời đi .
“Lạc Thanh Lê.”
Tống Nam Huyền gọi ta lại .
Giọng nói lạnh lẽo.
“Bát tự năm đó, vì sao nàng không đưa lên?”
Ta khựng bước.
“Ta đã hỏi Lan Ngọc rồi , là nàng ngăn nàng ấy .”
“Nàng cũng sống lại rồi , đúng không ?”
“Nàng lạnh lùng đứng nhìn ta vì A tỷ của nàng mà đ.â.m đầu đến đầu rơi m.á.u chảy, mọi chuyện đều không thuận lợi. Trong lòng nàng hẳn là rất đắc ý?”
Giọng hắn nghiến răng ken két.
Ta từ từ xoay người lại , không tiếp tục giả vờ nữa.
“Điện hạ.”
“Chẳng phải đây là điều ngài cầu mà được sao ?”
Tống Nam Huyền ngẩn người .
Sau đó bật cười chua chát.
“ Đúng vậy ! Cầu mà được .”
“ Nhưng ta không ngờ rằng chống lại thiên mệnh lại khó khăn đến thế.”
Hắn như đang tự nói với mình .
Cũng như đang than thở.
“Lan Ngọc tính tình mềm yếu, gặp chuyện chỉ biết khóc .”
“Mẫu hậu nói nàng ấy không đủ tư cách làm Hoàng hậu.”
“Ta liền liều mạng chứng minh nàng ấy có thể trở thành Hoàng hậu tương lai.”
“ Nhưng nàng ấy …Thật sự không xuất sắc như nàng ở kiếp trước .”
Ta nhíu mày.
Không muốn nghe tiếp nữa.
“Điện hạ nói những điều này với thần nữ để làm gì?”
“Thần nữ phải đi rồi .”
“Tiểu Công gia còn đang đợi.”
“Lạc Thanh Lê.”
“Kiếp trước , sau khi nàng sinh cho ta đứa con đầu tiên, ta mới có những đứa con khác…”
“Nàng thắng rồi , ta hối hận rồi .”
Tống Nam Huyền đuổi theo, giữ lấy cánh tay ta .
“Ta bằng lòng nạp nàng.”
“A tỷ nàng làm Thái t.ử phi, nàng làm Trắc phi.”
“Hai tỷ muội tình cảm sâu đậm, nhất định sẽ chung sống hòa thuận.”
Ta lảo đảo một bước.
Nhìn gương mặt tự cho là đúng của hắn , không nhịn được mà bật cười vì tức giận.
“Tống Nam Huyền.”
“Ngài nên gọi ta một tiếng cữu mẫu.”
“Ta đã có hôn ước với Tiểu Công gia.”
“Giữa ta và ngài, từ lâu đã không còn nửa phần liên quan.”
Hắn dường như không nghe thấy lời ta .
Tiến lên một bước, đưa tay bóp c.h.ặ.t cằm ta , ép ta ngẩng đầu nhìn hắn .
“Lạc Thanh Lê, kiếp trước nàng cầu xin cả đời, chẳng phải chỉ mong ta nhìn nàng thêm một lần sao ?”
“Bây giờ còn giả vờ cái gì?”
Thấy xung quanh không có ai, ta lập tức nhấc chân đá mạnh vào bụng hắn .
Cười lạnh:
“Tống Nam Huyền, ngươi thật sự cho rằng mình là bảo bối quý giá sao ?”
“Là người thì đều phải nâng niu ngươi, xoay quanh ngươi?”
Một bóng người đột ngột lao vụt qua bên cạnh ta .
Nhấc chân đá mạnh vào vai Tống Nam Huyền vừa mới bò dậy.
Đá hắn lăn thẳng xuống đất.
“Tống Nam Huyền, ngươi dám bắt nạt Thanh Lê?”
Nhìn kỹ lại .
Người vừa tới vậy mà là Lục Cửu Uyên.
Chaporia
Bình Luận (0)