Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Trên chiếc tivi trong đại sảnh khách sạn, trận đấu của Tưởng Thần vẫn đang phát trực tiếp.
Cho đến khi mất điện, xung quanh chìm trong bóng tối.
Rùa
Tưởng Thần đột nhiên xuất hiện trước mặt tôi .
Sau này xem lại phát sóng tôi mới biết .
Anh đã bỏ thi đấu giữa chừng, quay về khách sạn để cứu tôi .
Dư chấn tới quá bất ngờ.
Tòa nhà ầm ầm sụp xuống.
Tưởng Thần dùng cơ thể bảo vệ tôi , tôi được che chở rất tốt .
Nhưng chân trái của anh bị thương nghiêm trọng, suốt nửa năm không thể chạm vào xe đua.
Tưởng Thần, đáng sao ?
Liều mạng như vậy rốt cuộc là vì điều gì?
Khi đó tôi không hiểu.
Bây giờ thì hiểu rồi .
Bởi vì giọng nói của tôi rất giống Tần Họa.
Là thế thân để anh tùy ý phát tiết bất cứ lúc nào.
Nhưng Tưởng Thần…
Tôi không hiểu.
Nếu chỉ xem tôi như thế thân .
Vậy tại sao năm 16 tuổi ấy , anh lại cứu tôi khỏi vực sâu tuyệt vọng?
7
Mùa hè năm thi vào cấp ba, bố mẹ tôi qua đời trong một vụ t.a.i n.ạ.n xe ngoài ý muốn .
Tôi được đón đến nhà cô ở Bắc Kinh.
Chuyển vào học ở trường Trung học trực thuộc Đại học Bắc Kinh.
Chưa được mấy ngày, hot boy của trường là Hứa Yến đã viết cho tôi một bức thư tình lộ liễu.
Sau khi tan học, bạn cùng bàn của cậu ta là Tần Họa dẫn người chặn tôi lại .
“Con tiện nhân, vừa mới chuyển trường tới đã quyến rũ Hứa Yến, coi chừng tao khiến mày bị hủy dung.”
Vừa nói , cô ta vừa lấy kéo ra , cắt nát áo ngoài và áo n.g.ự.c của tôi .
Rồi lại uy h.i.ế.p:
“Mái tóc dài này của mày đẹp đấy. Còn dám quyến rũ cậu ấy nữa, tao sẽ cạo trọc đầu mày.”
Tôi và Hứa Yến vốn không hề quen biết .
Tôi không biết vì sao cậu ta lại viết thư tình cho tôi .
Cũng không biết tại sao trong ngăn bàn của tôi lại đột nhiên xuất hiện số tiền quỹ lớp mà lớp trưởng làm mất.
Tròn một trăm nghìn tệ.
Đối mặt với sự chất vấn của giáo viên.
Tần Họa hả hê cười nói :
“Thưa cô, Nguyễn Thời Ngu là trẻ mồ côi, không có bố mẹ dạy dỗ.”
“Bây giờ nó dám trộm quỹ lớp, sau này tốt nghiệp rồi chắc cũng dám g.i.ế.t người phóng hỏa. Mau báo cảnh sát bắt nó đi tù đi , không thể để loại người như nó ra ngoài làm hại xã hội được đâu ạ.”
Còn tôi , vì tận mắt chứng kiến bố mẹ c.h.ế.t trong vụ t.a.i n.ạ.n xe, nên mắc chứng mất ngôn ngữ nghiêm trọng.
Muốn giải thích, nhưng há miệng ra lại chẳng phát được chút âm thanh nào.
Giữa những tiếng mắng c.h.ử.i của bạn học xung quanh.
Cơ thể tôi run rẩy dữ dội, nước mắt gần như sắp trào ra .
Từ cửa sau lớp học, một nam sinh mặc áo khoác gió màu đen bước vào .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/gio-du-hon-hoa-hong/chuong-5.html.]
Dáng người cao ráo, chân dài, gương mặt sắc bén.
Cậu ấy ngồi xuống chỗ trống phía sau tôi , cười khẩy đầy bất cần:
“Thưa cô, tiền quỹ lớp
không
phải
bạn học
này
trộm.
”
“Trước tiết bơi hôm qua, em nhìn thấy một nữ sinh đeo khẩu trang lén lén lút lút đi vào lớp mình . Nói không chừng, người đó mới là kẻ trộm.”
“Camera trong lớp tuy hỏng rồi , nhưng tòa Minh Đức đối diện có camera giám sát toàn diện, kiểm tra là biết ngay thôi.”
Vừa nghe nói phải kiểm tra camera, mặt Tần Họa lập tức đen lại .
Lớp trưởng cũng hoảng hốt thấy rõ, đỏ mặt đứng ra :
“Thưa cô… người đó thật ra là em. Em quay lại cất tiền quỹ lớp… có lẽ vì vội quá nên bỏ nhầm vào ngăn bàn.”
Sự việc cuối cùng cũng rõ ràng.
Sau khi giáo viên rời đi , nam sinh kia nhìn bức phác họa hoa cát tường trên bàn tôi , khẽ nhướng mày:
“Bạn mới, tên gì?”
Tôi căng thẳng nhìn bức phác họa trên bàn, rồi viết tên mình lên đó.
Thấy vậy , nam sinh lật sách Toán của mình ra , nhanh ch.óng viết hai chữ.
Sau đó cậu ấy cười rạng rỡ đầy khí phách:
“ Tôi tên Tưởng Thần, là một tay đua.”
Tôi liếc nhìn , phát hiện hai chữ ấy được viết vừa ngông vừa ngầu.
Tưởng Thần.
Quả nhiên… nét chữ như người .
Sau khi chuông vào lớp vang lên, Tưởng Thần nghiêng đầu, kéo dài giọng suy nghĩ một lát:
“Nguyễn Thời Ngu, tôi đang thiếu một bạn cùng bàn, có muốn ngồi cùng tôi không ?”
Mái tóc ngắn màu đen của thiếu niên bị gió thổi hơi rối.
Trên gương mặt góc cạnh rõ ràng là nụ cười lười nhác, bất cần.
Khoảnh khắc ấy , tôi chỉ cảm thấy.
Vầng mặt trời rực rỡ trên cao kia , cũng chẳng sánh được một phần với đôi mày đôi mắt của cậu ấy .
8
Khi tỉnh lại trong phòng y tế.
Ông chủ câu lạc bộ, Chu Vọng, đang tức giận mắng:
“Tưởng Thần, cậu còn là người không ? Thời Ngu là bạn gái cậu , vậy mà vì Tần Họa, cậu nhẫn tâm xóa sạch 7 năm của hai người , nói cô ấy chỉ là một bạn giường.”
“Cậu quên rồi sao ? Cô ấy làm hoa tiêu cho cậu suốt 7 năm, cùng cậu giành 7 lần vô địch tổng WRC, hơn 10 lần ngã bệnh nhập viện.”
“Lần cậu thao tác sai ở Nhật Bản, cô ấy văng khỏi ghế phụ xa mấy mét, suýt nữa mất mạng…”
Tưởng Thần lạnh giọng cắt ngang:
“Chu Vọng, chuyện riêng của tôi chưa đến lượt anh quản.”
“Nguyễn Thời Ngu tự nguyện làm hoa tiêu cho tôi , tôi đâu có ép cô ấy .”
“Nếu đại thiếu gia Chu thương xót cô ấy như vậy , vậy thì cưới cô ấy về nhà đi , cũng đỡ phiền phức cho tôi .”
Nói rồi , khóe môi anh hiện lên ý cười giễu cợt rẻ tiền:
“ Nhưng anh phải ly hôn trước đã . Chị dâu vừa mới m.a.n.g t.h.a.i đứa thứ hai, anh dám ly hôn không ?”
Chu Vọng tức đến dựng cả lông mày, đá mạnh vào cửa phòng y tế:
“Đồ điên, đúng là thằng khốn nạn.”
“Tưởng Thần, cậu là tay đua thiên tài, chắc chắn có thể nhìn ra vụ t.a.i n.ạ.n hôm nay là do Tần Họa cố ý gây ra .”
“ Tôi thật sự không hiểu nổi. Cho dù 10 năm trước Tần Họa từng cứu mạng cậu , cậu cũng không thể mặc cho cô ta làm loạn như vậy được chứ?”
“Hơn nữa lúc đó mắt cậu bị thương, phẫu thuật xong còn quấn ba lớp băng gạc, sao cậu có thể chắc chắn cô gái kéo cậu từ dưới hồ lên là Tần Họa?
“Trong bệnh viện có nhiều người như vậy , lỡ như là cô gái khác cứu cậu thì sao ?”
Chaporia
Bình Luận (0)