Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tưởng Thần nhíu c.h.ặ.t mày, giọng nói mang theo vài phần lạnh lẽo:
“ Tôi không nhìn thấy, chứ đâu phải không nghe được giọng nói .”
“Tần Họa cũng từng đích thân nói , cô gái đó chính là cô ấy .”
“Ngày kia , tôi sẽ cầu hôn cô ấy trong tiệc sinh nhật. Cô ấy bị hen suyễn, không thể tức giận, Chu Vọng, tốt nhất anh đừng ăn nói lung tung.”
Chu Vọng lắc đầu thở dài:
“Tưởng Thần, Thời Ngu yêu cậu như vậy , nếu cô ấy khôi phục ký ức rồi biết cậu cầu hôn Tần Họa, thật sự sẽ khóc đến c.h.ế.t mất.”
“Trên tivi từng nói , người phụ lòng chân thành phải nuốt một nghìn cây kim bạc, sau này chắc chắn cậu sẽ hối hận.”
Tưởng Thần cười lạnh bạc tình:
“Trong thế giới của Tưởng Thần tôi không có hai chữ hối hận. Chẳng qua chỉ ngủ với nhau 7 năm thôi, anh sẽ không thật sự nghĩ tôi cưới một đứa trẻ mồ côi không có bối cảnh gì làm vợ đấy chứ?”
Chu Vọng sững lại , không nhịn được bật lại :
“Không có bối cảnh gì? Bố của Thời Ngu là Nguyễn Tuấn Kiệt, một trong những tay đua đời đầu của trong nước, từng ba lần liên tiếp vô địch Dakar rally.”
“Năm 8 tuổi, Thời Ngu đã giành quán quân bảng nữ trong Giải vô địch karting toàn quốc. Xét về kỹ thuật, cô ấy ngang tài ngang sức với cậu , vậy mà vẫn vì cậu chọn làm hoa tiêu.”
“Tưởng Thần, đừng không chịu thừa nhận, chính Thời Ngu đã dùng thiên phú của mình để thành toàn cho cậu .”
“Giải Dakar rally năm nay chỉ còn 50 ngày nữa. Lỡ một ngày nào đó cô ấy khôi phục ký ức, không muốn cùng cậu tham gia nữa, đến lúc ấy cậu hối hận cũng không kịp đâu .”
Tưởng Thần cười khẩy:
“Không thể nào. A Ngu từng nói , đời này cô ấy chỉ làm hoa tiêu độc quyền của tôi .”
“Có cô ấy và roadbook của cô ấy , lần này dù tôi nhắm mắt cũng có thể giành chức vô địch.”
Nói xong, anh xoay người đi thẳng ra cửa, không ngoảnh đầu lại :
“Tần Họa bị hoảng sợ, tôi đưa cô ấy về trước .”
“Anh thông báo trước trong nhóm fan chuyện cầu hôn ở tiệc sinh nhật đi , tôi không muốn thấy fan bạn gái mắng cô ấy .”
Sau khi Tưởng Thần rời đi , Chu Vọng mới nhìn thấy tôi đã tỉnh.
“Thời Ngu, em cảm thấy thế nào, trên người còn đau chỗ nào không ?”
Tôi lắc đầu cười :
“Anh Chu Vọng, em không sao … Xin lỗi , hôm nay em đã làm hỏng lễ kỷ niệm của câu lạc bộ Thừa Phong.”
“Thời Ngu, đừng tự trách.”
Chu Vọng bước tới xoa đầu tôi , giọng điệu nghiêm túc lại chân thành:
“Lễ kỷ niệm chỉ là chuyện nhỏ, an toàn của em mới là chuyện lớn.”
Chu Vọng là đệ t.ử cuối cùng của bố tôi .
Lớn hơn tôi 5 tuổi.
Sau kỳ thi đại học, tôi gia nhập câu lạc bộ Thừa Phong của Chu Vọng.
Anh ấy khuyên tôi phát triển theo hướng tay đua chuyên nghiệp, còn tìm cho tôi người cộng sự chuyên nghiệp và xuất sắc nhất.
Nhưng Tưởng Thần cần tôi :
“A Ngu, tay đua nữ rất khó nổi bật, nhưng làm hoa tiêu của anh , trong các bài báo, tên em sẽ xuất hiện cùng anh .”
Ánh mắt anh lúc ấy nghiêm túc lại thâm tình, tôi không cách nào từ chối.
9
11h30p tối, Tưởng Thần trở về.
Anh cởi áo vest, tiện tay ném lên sofa.
“A Ngu, em nấu canh giải rượu chưa ?”
Dưới ánh đèn dịu nhẹ, tôi nhận ra ánh mắt anh có chút men say.
“Em không biết anh uống rượu, nên không nấu.”
Tôi vòng qua người Tưởng Thần, định đi về phía phòng ngủ.
Rùa
Anh cau mày, chộp lấy cổ tay tôi :
“ Tôi chẳng phải đã nhắn tin cho em rồi sao ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/gio-du-hon-hoa-hong/chuong-6.html.]
Tôi không đáp.
Tưởng Thần như chợt nhớ ra điều gì đó, vội vàng lấy điện thoại ra xem.
“Gửi nhầm sang cho Tần Họa rồi .”
Anh nhìn tôi đầy khó hiểu:
“A Ngu, cho dù tôi không nhắn tin, trước đây mỗi khi biết tôi đi dự tiệc, em cũng đều chuẩn bị sẵn canh giải rượu rồi đợi tôi về.”
“Anh cũng biết đó là trước đây... Em mất trí nhớ rồi , không còn nhớ nữa.”
Tôi hất tay anh ra , lạnh nhạt đáp.
Lệ khí trên người Tưởng Thần bỗng bùng lên dữ dội, đột ngột kéo tôi vào lòng.
“Nguyễn Thời Ngu, rốt cuộc em đang giận dỗi chuyện gì?”
“Tần Họa là người tôi khó khăn lắm mới theo đuổi được . Hôm nay em lại muốn lấy mạng cô ấy , em ghen đến vậy sao ?”
“Em chỉ là bạn giường, lấy tư cách gì để so với cô ấy ?”
Nói đến đây, giọng anh bỗng trở nên khàn đặc:
“Ngoan một chút không được sao ? Ngoại trừ danh phận thiếu phu nhân nhà họ Tưởng, những thứ khác tôi đều có thể cho em.”
Sống mũi tôi cay xè, dùng sức đẩy Tưởng Thần ra .
Lúc này tôi mới phát hiện hốc mắt anh đỏ ửng ẩm ướt, hoàn toàn khác với dáng vẻ cao cao tại thượng thường ngày.
“A Ngu.”
Tưởng Thần cúi đầu nhìn tôi , hơi thở gấp gáp:
“Tối nay tôi rất muốn .”
Chưa kịp để tôi phản ứng, anh đã bế tôi vào phòng ngủ.
Sức lực chênh lệch quá lớn.
Tôi không thể vùng thoát, bị anh ném lên giường.
Hai tiếng sau .
Tưởng Thần thỏa mãn châm một điếu t.h.u.ố.c.
Anh đưa tay vén lọn tóc mai đã ướt đẫm mồ hôi của tôi ra sau tai, giọng nói khàn khàn tràn ngập sự c.h.i.ế.m h.ữ.u b.ệ.n.h h.o.ạ.n:
“A Ngu, chỉ cần em ngoan ngoãn, tôi sẽ không đuổi em đi .”
“Trang viên tư nhân ở phía Bắc thành đã sang tên cho em rồi .”
“Đợi sau khi tôi và Tần Họa kết hôn, em chuyển tới đó ở.”
Đây là muốn tôi ...
Ngoan ngoãn làm chim hoàng yến bị anh nuôi nhốt sao ?
Sự chua xót trong hốc mắt dâng lên nghẹn ngào đến khó chịu.
Tôi đẩy Tưởng Thần ra , xuống giường nhặt quần áo.
Anh lại từ phía sau kéo tôi vào lòng, giọng điệu cứng rắn không cho phép từ chối:
“Tắm đi , rồi làm thêm lần nữa.”
Vừa bước vào phòng tắm, điện thoại của Tần Họa gọi tới:
“A Thần, em nấu xong canh giải rượu rồi , sao anh còn chưa tới?
“Có sấm sét... Em sợ lắm, anh tới với em sớm được không ?
“Em mặc bộ đồ anh thích nhất rồi , tối nay anh muốn chơi thế nào cũng được .”
Tưởng Thần thoáng sững người .
Anh ngắt máy.
Rồi vội vàng xả nước tắm, lấy từ ngăn tủ đầu giường ra một viên t.h.u.ố.c đặt lên bàn:
“A Ngu, nhớ uống t.h.u.ố.c.”
“Con của tôi chỉ có thể do Tần Họa sinh.”
Chaporia
Bình Luận (0)