20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

“Trong thẻ này có năm trăm triệu tệ. Chuyện giữa chúng ta đừng để cô ấy biết , cô ấy hay suy nghĩ lung tung.”

Lời của Tưởng Thần giống như một tia sét đ.á.n.h ngang trời, không hề báo trước mà giáng thẳng xuống người tôi .

Đau đến mức trước mắt tối sầm.

Vai tôi không khống chế được mà run lên, nước mắt cố nhịn bấy lâu lập tức rơi xuống.

“Tưởng Thần, thật sự giữa em và anh chỉ là quan hệ bạn giường thôi sao ?

“Tối qua em nằm mơ. Trong giấc mơ đó, chúng ta là người yêu đã bên nhau 7 năm. Anh còn nói năm nay sẽ cầu hôn em...”

“Nguyễn Thời Ngu, giấc mơ luôn trái ngược với hiện thực.”

“Người tôi yêu từ đầu đến cuối vẫn luôn là Tần Họa. Ngay từ lễ khai giảng năm lớp Mười, tôi đã yêu cô ấy từ cái nhìn đầu tiên.”

Ánh mắt Tưởng Thần dừng trên người tôi .

Rùa

Lạnh lẽo đến tận cùng.

Không có lấy một chút nhiệt độ.

Lồng n.g.ự.c tôi nghẹn lại đau đớn.

Như có ngàn cân đá đè nặng lên tim, ngay cả hô hấp cũng mang theo cảm giác nhói buốt dày đặc.

Cho đến khoảnh khắc này .

Tôi mới thực sự chịu tin.

Tưởng Thần hình như... thật sự không còn yêu tôi nữa.

Vị thái t.ử gia của tập đoàn số một Bắc Kinh từ nhỏ đã thành thạo xoay sở trong giới danh lợi.

Những chuyện có thể giải quyết bằng tiền, Tưởng Thần chưa bao giờ nói thêm một câu.

Thật mỉa mai.

7 năm thanh xuân và tình cảm.

Cuối cùng lại bị một tấm thẻ ngân hàng mua đứt.

10

Những ngày tiếp theo, Tưởng Thần đều ở bên cạnh Tần Họa.

Hai người cùng nhau hẹn hò, đi xem triển lãm tranh.

Thậm chí còn bị bắt gặp đang chụp ảnh cưới bên bờ biển.

Tấm ảnh do người qua đường chụp vừa leo lên top tìm kiếm chưa đầy mười giây đã bị gỡ xuống.

Nhưng vẫn có người tinh mắt nhận ra , người phụ nữ mặc váy cưới màu hồng trong ảnh chính là Tần Họa, nhà thiết kế thời trang nổi tiếng.

Hiện tại, vòng chung kết khu vực châu Á của Cuộc thi Thiết kế Thời trang Thế giới đang diễn ra .

Chỉ còn sáu tiếng nữa là tôi sẽ lên đường tới Paris.

Sau khi thu dọn hành lý xong, tôi nhìn thấy Tần Họa đăng lên Weibo hai bản thiết kế đồ đua.

Dòng trạng thái viết :

[Thiết kế suốt 3 năm, chỉ để người mình yêu mặc nó đi thi đấu. @TưởngThần @StudioĐộiĐuaLiệtDiễm]

Chỉ nhìn một cái.

Tôi đã nhận ra đó là bản thiết kế bị đ.á.n.h cắp của mình 3 năm trước .

Bộ đồ đua dành riêng cho Tưởng Thần.

Cũng là đồ án tốt nghiệp đại học của tôi .

Tôi đã dành hơn 300 ngày đêm để thiết kế nó.

Chỉ mong anh có thể mặc nó tham gia Giải vô địch đua rally thế giới.

Thế nhưng, ngay ngày hôm sau khi hoàn thành, bản thiết kế đã bị trộm mất trong ký túc xá.

Cho đến nay vẫn không tìm được .

Nhìn bản thiết kế trên Weibo của Tần Họa.

Lửa giận tích tụ trong lòng tôi gần như muốn x.é to.ạc l.ồ.ng n.g.ự.c.

10 năm trước , sau khi bố mẹ qua đời trong t.a.i n.ạ.n xe.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/gio-du-hon-hoa-hong/chuong-7.html.]

Tôi mắc chứng mất ngôn ngữ.

Trong thời gian dưỡng bệnh ở bệnh viện.

Tôi thường trốn đi khóc một mình .

Cô sợ tôi mắc chứng trầm cảm nên đặc biệt mời giáo viên tới dạy tôi vẽ tranh.

Năm lớp 12, Tưởng Thần từng khen bức hoa cát tường màu hồng tôi vẽ rất đẹp .

Anh nói :

“Nguyễn Thời Ngu, em có thể vẽ một nhành hoa cát tường lên mũ bảo hiểm của anh không ? Có nó rồi , anh nhất định sẽ vô địch.”

Tôi đồng ý.

Anh đội chiếc mũ đó, lần đầu tiên giành được chức vô địch tổng năm của WRC.

Năm ba đại học, Tưởng Thần lại nói :

“A Ngu, anh muốn mặc bộ đồ đua do chính tay em thiết kế. Như vậy anh sẽ là tay đua hạnh phúc nhất thế giới.”

Thế là hơn 300 ngày sau đó.

Tôi luôn miệt mài thiết kế bộ đồ đua phù hợp nhất cho anh .

Nhưng sau khi hoàn thành, còn chưa kịp cho anh xem, bản thiết kế đã biến mất khỏi ký túc xá.

Camera bị hỏng.

Kẻ trộm không bị bắt.

3 năm trôi qua, tôi không ngờ người lấy cắp bản thiết kế ấy lại là Tần Họa.

Đáng lẽ tôi phải nghĩ ra từ sớm mới đúng.

Trước kỳ thi đại học, tôi và Tần Họa đã như nước với lửa.

Mỗi lần đi ngang qua bàn học của tôi , cô ta đều cố ý làm đổ nước sôi trong bình giữ nhiệt.

Rồi giả vờ vô tội nói :

“Xin lỗi nhé Nguyễn Thời Ngu, hôm qua tôi đi Disneyland với bạn thân cả ngày, mệt quá nên cầm không chắc tay.”

Tôi không muốn làm lớn chuyện.

Chỉ có thể ôm cánh tay bị bỏng đỏ lên, nhịn đau gật đầu tha thứ.

Nhưng chiều hôm đó, khi ở lại dọn vệ sinh, tôi lại nghe được cuộc trò chuyện của cô ta với đám bạn:

“Tưởng Thần làm gì mà cứ ngồi cùng Nguyễn Thời Ngu thế? Không phải thật sự thích nó rồi đấy chứ?

“Phiền c.h.ế.t đi được . Tao nhất định phải chơi một vố lớn, khiến con tiện nhân đó đau khổ cả đời. Chúng mày thấy thuê vài người hủy hoại sự trong sạch của nó thế nào?”

Có người đề nghị:

“Chị Họa, chẳng phải thiếu gia Tưởng thích chị sao ?

“Theo em thấy, chị nên giận dỗi bỏ ra nước ngoài. Để thiếu gia Tưởng trút cơn giận lên Nguyễn Thời Ngu. Như vậy còn kích thích hơn việc chị tự tay trả thù nữa.”

Nghe thấy Tần Họa muốn tìm người làm nhục mình , tôi sốt ruột cầm chổi lao tới đ.á.n.h cô ta .

Nhưng không thành công.

Bạn của cô ta ép tôi vào tường.

Tần Họa cong môi đỏ, tát tôi một cái:

“Một đứa trẻ mồ côi không cha không mẹ mà cũng muốn cướp đàn ông với tôi , đúng là muốn c.h.ế.t.”

Tôi bị đ.á.n.h đến choáng váng đầu óc.

Tần Họa gọi tới mấy tên côn đồ tóc vàng, ngang nhiên kéo tôi vào tòa nhà bỏ hoang phía sau trường.

Trong lúc giằng co, tôi lấy điện thoại báo cảnh sát.

Nhìn thấy đám côn đồ bắt đầu cởi quần, tôi liều mạng muốn chạy.

Nhưng lại bị Tần Họa và đám người kia chặn lại .

Ngay lúc tuyệt vọng nhất.

Tưởng Thần lao vào .

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...