20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Anh điên cuồng đ.á.n.h đám côn đồ tóc vàng kia đến mức không còn sức chống trả.

Tôi bị thương, nằm viện suốt một tuần.

Sau khi trở lại trường học mới biết .

Ngay trong đêm hôm đó, Tần Họa đã bị gia đình đưa sang Mỹ.

11

Sau khi thoát khỏi Weibo, tôi lập tức bắt taxi tới địa điểm diễn ra cuộc thi.

Người dẫn chương trình đang công bố danh sách đoạt giải:

“Giải Vàng khu vực châu Á của Cuộc thi Thiết kế Thời trang Toàn cầu lần thứ mười thuộc về tác phẩm Theo Gió , nhà thiết kế Tần Họa.”

Tần Họa cầm bản thiết kế của tôi bước lên sân khấu nhận giải.

Tôi lao lên, giật lấy micro, thẳng thừng vạch trần cô ta :

“Tần Họa, cô không có tác phẩm của riêng mình sao ? Đến cả bản thiết kế của tôi cũng phải ăn cắp để mang đi dự thi?”

Nghe thấy vậy , tất cả mọi người đều quay đầu nhìn sang.

Sắc mặt Tần Họa lập tức tái xanh.

Nhưng rất nhanh sau đó, cô ta ngẩng cao đầu, giọng nói sắc bén và kiêu ngạo:

“Nguyễn Thời Ngu, hai bộ đồ đua này là tôi mất ba năm trời để thiết kế.”

“Hôm nay vừa giành giải Vàng, cô đã chạy ra nói là của mình . Muốn nổi tiếng đến phát điên rồi à ?”

Tôi lạnh lùng nhìn cô ta :

“3 năm trước , tôi đã hoàn thành bản thiết kế của hai bộ đồ đua này , nhưng sau đó lại bị người ta đột nhập lấy cắp.”

“Kẻ trộm là ai, trong lòng cô hẳn rõ hơn ai hết.”

“Không chịu thừa nhận cũng không sao . Báo cảnh sát giám định nét chữ, xác minh thời gian hoàn thành bản thảo là biết ngay.”

Nghe đến đó, mắt Tần Họa lập tức đỏ hoe.

Cô ta nghẹn ngào trước ống kính livestream:

Theo Gió là tác phẩm gốc của tôi , xin mọi người nhất định phải tin tôi .”

“Nguyễn Thời Ngu là bạn học cùng lớp cấp ba của tôi . Cô ấy thầm yêu Tưởng Thần suốt 10 năm, chuyện tôi và Tưởng Thần chụp ảnh cưới lên hot search khiến cô ấy ghen tức nên mới cố tình vu khống tôi .”

Ngay lập tức, vô số ánh mắt chán ghét đổ dồn về phía tôi .

“Đây chẳng phải nữ phụ độc ác trong tiểu thuyết sao ? Nhìn mà phát t..ở.m, sao chưa c.h.ế.t đi nhỉ?”

“ Đúng vậy . Tần Họa tốt nghiệp trường danh tiếng, sao có thể làm chuyện đạo nhái mất mặt như thế được ?”

“ Tôi nghe nói Nguyễn Thời Ngu là trẻ mồ côi đấy. Loại người không có bố mẹ dạy dỗ, bảo sao giáo dưỡng thấp như vậy . Đứng cùng một tòa nhà với cô ta tôi còn thấy xui xẻo.”

Những lời bàn tán đầy ác ý điên cuồng ùa vào tai tôi .

Tôi cúi đầu, đầu ngón tay bấu sâu vào lòng bàn tay.

Cảm giác như quay trở lại năm lớp 11, khi tôi cô độc và bất lực nhất.

Khi đó, Tần Họa tung tin đồn khắp trường:

“Nguyễn Thời Ngu chỉ là trẻ mồ côi, vậy mà lại được học cùng trường với chúng ta . Chắc chắn là được người ta b.a.o n.u.ô.i rồi .”

“Hôm qua tôi còn thấy cô ta lên một chiếc xe sang ở cổng sau trường. Người lái xe là đại thiếu gia nhà họ Chu, Chu Vọng đấy. Anh ta còn có hôn thê rồi mà. Nguyễn Thời Ngu chắc đang cố chen chân làm tiểu tam, đúng là không biết xấu hổ.

Tôi trở về lớp học.

Lập tức bị mấy nam sinh vây quanh nói những lời thô tục.

Tưởng Thần lao tới, đá mạnh vào bàn học:

“Mẹ kiếp, tất cả câm miệng cho ông đây.”

“Chu Vọng là đồ đệ của bố Nguyễn Thời Ngu, giữa họ chỉ có tình cảm anh em.”

“Nếu còn để tôi nghe thấy bất kỳ ai nói xấu Nguyễn Thời Ngu sau lưng nữa, cả nhà người đó cút khỏi Bắc Kinh cho tôi !”

Ngữ khí ấy không giống cảnh cáo.

Mà giống đe dọa hơn.

Trong nháy mắt, tất cả đều im bặt.

Kể từ đó, không còn ai dám bàn tán về tôi sau lưng nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/gio-du-hon-hoa-hong/chuong-8.html.]

Ngay cả Tần Họa cũng yên phận suốt một thời gian dài.

12

Hoàn hồn trở lại , Tần Họa vẫn đang cúi đầu sụt sùi:

“Mọi người đừng mắng Nguyễn Thời Ngu nữa. Cô ấy là hoa tiêu của Tưởng Thần. Cho dù bị vu khống, tôi cũng sẵn lòng nuốt cục tức này .”

“Cùng lắm thì coi như bị ch.ó c.ắ.n một cái vậy .”

Tôi không thể nghe tiếp được nữa.

Giơ tay tát thẳng vào mặt cô ta .

Rồi cười lạnh:

“Tần Họa, cô nói đúng lắm.”

“Chẳng qua chỉ là một bản thiết kế thôi mà.”

“Coi như bị ch.ó tha mất, mất thì mất vậy .”

Tần Họa ôm mặt, căm hận trừng tôi :

“Nguyễn Thời Ngu, cô dám đ.á.n.h tôi ?

“Cô có biết gương mặt này của tôi đáng giá bao nhiêu tiền không ?

“Còn nữa, cô đang mắng ai là ch.ó đấy?”

Cô ta nghiến răng nghiến lợi, gương mặt trở nên dữ tợn.

Đột nhiên dùng sức đẩy mạnh tôi xuống khỏi sân khấu.

Cơ thể tôi ngã mạnh xuống đất.

Đầu óc choáng váng, cảm giác như cả trần nhà đang quay cuồng.

Sau khi cố nhịn đau đứng dậy, tôi lao về phía Tần Họa muốn cướp lại bản thiết kế.

Nhưng bị nhân viên ngăn lại .

Tần Họa cầm bản thiết kế lùi về sau một bước, trong ánh mắt tràn đầy vẻ ngạo mạn:

“Đồ vô dụng.”

“Muốn đấu với tôi , cô đấu nổi sao ?”

Tôi tức giận giơ tay lên lần nữa.

Nhưng cổ tay đã bị người phía sau siết c.h.ặ.t.

“Nguyễn Thời Ngu, em còn muốn làm loạn đến bao giờ nữa?”

Là Tưởng Thần.

Tần Họa lập tức ôm lấy anh , khóc đến đáng thương:

“A Thần, Nguyễn Thời Ngu vu khống em lấy cắp bản thiết kế đồ đua của cô ấy .”

“Thật sự là do em tự thiết kế, anh phải tin em.”

Tưởng Thần cúi đầu hôn lên trán cô ta , nhẹ giọng dỗ dành:

“Đừng sợ, anh tin em.”

Sau đó anh nhìn về phía tôi .

Rùa

Đôi mắt đen sâu thẳm ấy ánh lên sự lạnh nhạt bạc bẽo:

“Nguyễn Thời Ngu, sao lòng dạ em lại độc ác đến thế?”

“Tần Họa khó khăn lắm mới có được thành tựu ngày hôm nay.”

“Em làm ầm ĩ trước mặt mọi người như vậy , là muốn hủy hoại sự nghiệp của cô ấy sao ?”

Việc tôi liều mạng bảo vệ quyền lợi của mình .

Trong mắt anh lại chỉ là gây sự vô cớ.

Một cơn đau dữ dội truyền tới từ bụng dưới .

Cơ thể tôi run lên không ngừng, muốn mở miệng phủ nhận.

Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt lạnh nhạt của anh .

Tôi lại nuốt hết những lời muốn nói xuống.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...