Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tần Họa bước tới, khóe môi cong lên thành một nụ cười khinh miệt:
“Nguyễn Thời Ngu, hồi cấp ba, Tưởng Thần cứu cô chỉ vì chơi trò thật lòng hay mạo hiểm thua cuộc, bị phạt phải làm anh hùng cứu mỹ nhân một lần thôi.”
“Cho dù người đó không phải cô, thì cũng sẽ là người khác.”
“À đúng rồi , chắc cô còn chưa biết đâu nhỉ?”
“Bức thư tình Hứa Yến viết cho cô là do tôi sắp đặt đấy.”
“ Tôi chỉ thấy quá nhàm chán thôi. Muốn xem một học sinh chuyển trường như cô, khi được một cậu ấm nhà giàu theo đuổi thì sẽ làm gì.”
“Phản kháng sao ? Hay là mặt dày bám lấy người ta ?”
Điều tôi vẫn luôn cho là được cứu rỗi.
Không ngờ...
Lại chỉ là một trò chơi của người khác.
Hốc mắt tôi cay xè đến đau nhức.
Tôi cười lạnh một tiếng, giật lấy bản thiết kế từ tay Tần Họa.
Ném xuống đất rồi giẫm mạnh mấy cái.
“Ba năm trước , đúng là tôi từng muốn tặng bản thiết kế này cho một người làm quà sinh nhật.”
“ Nhưng bây giờ, tôi chỉ thấy sự tồn tại của nó thật g.h.ê t.ở.m.”
“Tần Họa, nếu cô thích đến vậy , tôi tặng cho cô luôn.”
Nói xong, tôi xoay người rời đi .
Trong mắt Tưởng Thần thoáng hiện vẻ hoảng hốt.
Anh lập tức đuổi theo:
“Nguyễn Thời Ngu, em nói hai bộ đồ đua đó là do em thiết kế, có bằng chứng không ?”
“Chỉ cần em nói em có bằng chứng, tôi sẽ tin em.”
Giấy dùng cho bản thiết kế ấy là do tôi và Tưởng Thần mua được khi sang Thụy Điển tham gia một chặng đua WRC.
Một ông lão làm giấy thủ công đã dùng gỗ phượng hoàng và hoa cát tường để tạo nên.
Trên thế giới chỉ có duy nhất một bộ như vậy .
Nhưng lúc này , bụng tôi đau dữ dội.
Đến cả sức giải thích cũng không còn.
Thấy tôi mãi không nói lời nào, Tưởng Thần khẽ nhíu mày:
“A Ngu, em đã khôi phục ký ức rồi sao ?”
Tôi kéo khóe môi, đang định trả lời.
Thì trước mắt bỗng tối sầm.
Cơ thể ngã ngửa về phía sau ..
13
Tôi bị đ.á.n.h thức bởi một giọng nói đầy giận dữ.
Cửa phòng bệnh đang mở toang.
Chu Vọng mặt lạnh tanh, hai tay siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m:
“Tưởng Thần, cậu còn là con người không ? Bác sĩ nói Thời Ngu suýt nữa thì sảy t.h.a.i rồi . Bạch nguyệt quang c.h.ế.t ti.ệ.t của cậu đúng là ra tay không hề nương tình.”
Sắc mặt Tưởng Thần âm trầm đến đáng sợ:
“Mang thai? Chúng tôi luôn dùng biện pháp an toàn . Những lần không dùng thì cô ấy cũng đã uống t.h.u.ố.c, sao có thể m.a.n.g t.h.a.i được ?”
Anh cười lạnh, giọng đầy mỉa mai:
“Chu Vọng, để ngăn tôi cầu hôn Tần Họa, anh đúng là hao tâm tổn trí, còn cấu kết với bác sĩ để lừa tôi .”
“Thật làm khó cho anh rồi .”
Mang... mang thai?
Đầu óc tôi như nổ tung một tiếng.
Tựa như bị sét đ.á.n.h trúng.
Từng tấc da thịt trên cơ thể đều run rẩy.
3 tháng nay tôi không có kinh nguyệt, tôi cứ nghĩ chỉ là rối loạn nội tiết.
Không ngờ lại là mang thai.
Hoàn
toàn
ngoài dự liệu của
tôi
.
Nhưng bây giờ biết được cũng chưa muộn.
Thấy tôi tỉnh lại , nụ cười lạnh trên mặt Tưởng Thần nhanh ch.óng biến mất, chỉ còn lại sự lạnh lẽo thấu xương nơi đáy mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/gio-du-hon-hoa-hong/chuong-9.html.]
“Nguyễn Thời Ngu, giữa chúng ta chỉ là quan hệ bạn giường.”
Rùa
“Em sẽ không thật sự nghĩ rằng chỉ cần có một đứa trẻ thì tôi sẽ cưới em đấy chứ?”
“ Tôi đã nói rồi , người tôi yêu chỉ có Tần Họa.”
Anh chỉ yêu Tần Họa...
Sau buổi cầu hôn tối nay, cả thế giới sẽ đều biết điều đó.
Tôi siết c.h.ặ.t chăn, mỉm cười nhàn nhạt:
“Bị anh phát hiện rồi à ?
“ Đúng vậy , Tưởng Thần. Em và anh Chu Vọng thông đồng với nhau để lừa anh đấy.”
“Anh còn chẳng yêu em, em sao có thể m.a.n.g t.h.a.i con của anh được ?”
“Thừa nhận rồi sao ?”
Tưởng Thần khẽ cười khẩy.
“Tưởng Thần, anh đổi hoa tiêu khác đi .”
“Từ hôm nay trở đi , em sẽ không làm hoa tiêu của anh nữa.”
“Bạn giường...” Tôi dừng lại một chút, hốc mắt nóng lên: “... cũng không làm nữa.”
Cơ thể Tưởng Thần khựng lại .
Ánh mắt trở nên âm u đáng sợ:
“Nguyễn Thời Ngu, em lại đang giận dỗi chuyện gì nữa?”
“Chuyện m.a.n.g t.h.a.i giả này tôi có thể coi như chưa từng xảy ra .”
“Giải Dakar rally chỉ còn chưa đầy hai tháng nữa. Sáng mai đi cùng tôi tới trường đua phía Tây thành phố tập luyện.”
Rõ ràng Tưởng Thần không hề tin lời tôi .
Nói xong, anh quay người đi ra cửa.
Chu Vọng gọi anh lại :
“Tưởng Thần, cậu thật sự quyết tâm cầu hôn Tần Họa sao ?”
“ Tôi nhắc cậu lần cuối. Hôm nay chỉ cần bước ra khỏi cánh cửa này , cậu nhất định sẽ hối hận.”
“Chu Vọng, anh vượt quá giới hạn rồi .”
Bước chân Tưởng Thần khựng lại , ánh mắt sắc bén lạnh lùng:
“Chuyện của tôi chưa đến lượt anh quản.”
“Tiệc sinh nhật sắp bắt đầu rồi . Tốt nhất anh trông chừng Nguyễn Thời Ngu cho tôi .
“ Tôi không muốn nhìn thấy cô ấy xuất hiện ở hiện trường.”
Tôi chưa từng nghi ngờ sự chân thành.
Nhưng chân thành cũng có thể thay đổi trong chớp mắt.
Nhìn bóng lưng Tưởng Thần rời đi , sống mũi tôi cay xè, nước mắt tí tách rơi xuống mu bàn tay.
7 năm tình cảm này ...
Thua thật quá t.h.ả.m hại.
Chu Vọng khó xử nhìn tôi một cái rồi đuổi theo sau .
Một lúc rất lâu sau .
Tôi lau khô nước mắt, liên lạc với cô ở Pháp, nhờ cô giúp đặt lịch phẫu thuật phá thai.
Đứa bé này ...
Tôi không cần nữa.
Tưởng Thần...
Tôi cũng không cần nữa.
Bảy giờ hai mươi.
Tôi khó khăn bước xuống khỏi giường bệnh, bắt taxi tới sân bay.
Sau khi làm xong thủ tục ký gửi hành lý, tôi ngồi trong phòng chờ.
Trên màn hình lớn phía trước đang phát trực tiếp tiệc sinh nhật của Tưởng Thần.
Sân khấu được thiết kế cực kỳ ấn tượng.
Từ nửa năm trước , tôi đã bắt đầu tìm người lên kế hoạch cho buổi tiệc này .
Không chỉ một lần , tôi từng tưởng tượng.
Tưởng Thần sẽ cầu hôn tôi vào năm 25 tuổi.
Chaporia
Bình Luận (0)