Gió dữ hôn hoa hồng/Chương 11C. 11
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tưởng Thần nhíu c.h.ặ.t mày, ánh mắt sâu thẳm khó dò:

“Tần Họa, trên vai trái bộ đồ đua trong tác phẩm đoạt giải của em có một cánh hoa cát tường màu hồng.”

“Màu sắc ép khô như vậy chỉ có thể có được khi tự tay hái hoa.”

“Em nói mình dị ứng hoa cát tường…”

“Vậy bản thiết kế đó... chẳng lẽ không phải của em?”

Nụ cười trên mặt Tần Họa cứng đờ.

“A Thần, anh đang nghi ngờ em sao ?”

“Anh quên rồi à ? 10 năm trước , dưới gốc liễu trong bệnh viện, em từng vẽ rất nhiều hoa cát tường.”

“Mấy năm gần đây cơ thể em có hơi dị ứng với loài hoa này nên không còn tiếp xúc nữa.”

“ Nhưng khi thiết kế bộ đồ đua đó, em vẫn tự mình đi hái hoa.”

“Chỉ cần là vì anh , cho dù bị dị ứng em cũng cam lòng.”

Nghe giọng nói nghẹn ngào của Tần Họa.

Tưởng Thần đột nhiên hoàn hồn.

Trong lòng dâng lên cảm giác áy náy.

Cô ấy từng cứu mạng anh .

Sao có thể lừa dối anh được ?

Ngay lúc anh chuẩn bị tỏ tình.

Điện thoại bỗng đổ chuông.

Là Chu Vọng gọi tới.

Vừa nhấc máy.

Đầu dây bên kia truyền tới giọng nói đầy sốt ruột:

“Tưởng Thần, Thời Ngu đã rời khỏi bệnh viện rồi .

“Cô ấy đặt chuyến bay 10h tối nay tới Paris.”

“Tấm thẻ cậu đưa cho cô ấy , cô ấy không mang theo, bảo tôi trả lại cho cậu .”

Cơ thể Tưởng Thần khựng lại .

Chiếc nhẫn trong tay rơi xuống đất.

Tần Họa cúi xuống nhặt chiếc nhẫn lên, e lệ nép vào lòng anh :

“A Thần, Nguyễn Thời Ngu đi rồi , anh nên vui mới phải chứ? Cô ta chỉ là thế thân của em thôi mà.”

“Em biết , từ lâu anh đã muốn đá cô ta rồi .”

Tưởng Thần hơi nhíu mày.

Đưa tay đẩy Tần Họa ra .

Đầu dây bên kia , Chu Vọng tiếp tục nói :

“Tưởng Thần, tôi biết cậu đang nóng lòng cầu hôn.”

“ Nhưng tôi vẫn phải nhắc cậu một câu. Hôm nay Thời Ngu nói không làm hoa tiêu của cậu nữa, là cô ấy đã quyết tâm rồi .”

“Cô ấy có thiên phú cực cao trong lĩnh vực này . Trong giới có biết bao người muốn có được cô ấy . Cậu thật sự cam tâm buông tay sao ?”

Sắc mặt Tưởng Thần trầm xuống.

Ánh mắt càng thêm lạnh bạc:

“Chu Vọng, anh biết rõ mà. Tôi ghét nhất bị người khác uy h.i.ế.p.”

“Dakar rally sắp bắt đầu rồi . Anh nói với Nguyễn Thời Ngu rằng tôi chỉ đợi cô ấy 10 ngày.”

“10ngày sau , cho dù cô ấy quay về quỳ xuống cầu xin tôi … Tôi cũng sẽ không cần cô ấy nữa.”

17

Một phút trước khi lên máy bay, tôi chặn toàn bộ phương thức liên lạc của Tưởng Thần.

Vừa xuống sân bay Paris, cô tôi đã gọi điện tới:

“Thời Ngu, cô có chút việc gấp, phải tới Monte Carlo một chuyến. Cô đã bảo người tới sân bay đón cháu rồi .”

“Người này cháu cũng quen đấy, Thẩm Tịch, con trai dì Lương của cháu.”

“Thẩm Tịch có câu lạc bộ riêng, còn dẫn dắt một đội đua F1. Biết cô đang tìm hoa tiêu cho cháu, nó là người đầu tiên liên lạc với cô.”

Nghe vậy , tôi thoáng sửng sốt.

Người cô tìm cho tôi lại là Thẩm Tịch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/gio-du-hon-hoa-hong/chuong-11.html.]

Nhị thiếu gia nhà tài phiệt dầu mỏ Hồng Kông.

Mới năm tuổi đã bộc lộ thiên phú đua xe kinh người tại Giải vô địch Karting toàn quốc.

Những năm gần đây còn giành liên tiếp hai chức vô địch F1.

F1 là giải đua xe đỉnh cao nhất thế giới hiện nay, nổi tiếng ngang hàng với Thế vận hội và World Cup.

Anh và Tưởng Thần đều là những tay đua thiên tài thành danh từ rất sớm.

Tuy thi đấu ở hai đường đua khác nhau , nhưng thường xuyên bị truyền thông đem ra so sánh.

Nhận hành lý xong, tôi nhìn thấy Thẩm Tịch ở lối ra sân bay.

Khóe môi anh cong lên thành nụ cười bất cần.

Dáng vẻ lười biếng tựa người vào lan can.

Mái tóc đỏ rực vô cùng nổi bật, mang theo khí thế ngông cuồng không ai bì nổi.

Bên cạnh còn có một chàng trai tóc xoăn.

Hai người đang nhỏ giọng trò chuyện.

Vừa thấy tôi bước ra , Thẩm Tịch lập tức đẩy chàng trai tóc xoăn sang một bên, dang tay ôm tôi vào lòng.

“Chị ơi, lâu rồi không gặp.”

Giọng Hồng Kông trầm thấp đầy mê hoặc vang bên tai khiến cả người tôi khẽ run lên.

“Anh Tịch, anh bảo em đi đón người , hóa ra là đón hoa tiêu của Tưởng Thần sao ?”

Chàng trai tóc xoăn trợn tròn mắt.

Anh ta biết tôi ?

Chưa kịp thắc mắc, cậu ta đã kéo tay áo Thẩm Tịch đầy lo lắng:

“Anh Tịch, anh thật sự muốn cùng chị ấy tham gia Dakar rally sao ?”

“Đụng vào Tưởng Thần... chẳng phải chúng ta phát điên rồi à ?”

Thẩm Tịch buông tôi ra , khẽ nhướng mày:

“Đoàn Đình Hiên, ý cậu là tôi không bằng Tưởng Thần?”

“Em không có ý đó... Chỉ là tin đồn bên Bắc Kinh nói chị ấy là bạn gái bí mật của Tưởng Thần. Anh cũng biết đấy, Tưởng Thần làm việc vừa điên vừa tàn nhẫn...”

“Bạn gái ai thì sao ?”

Thẩm Tịch ngắt lời cậu ta .

“Trong mắt tôi , Nguyễn Thời Ngu chỉ là Nguyễn Thời Ngu.”

“Đừng dán bất kỳ cái nhãn nào lên chị ấy , được không ?”

Nhìn thấy ánh mắt không vui của Thẩm Tịch, Đoàn Đình Hiên gãi đầu cười gượng:

“Anh Tịch nói đúng.”

“ Nhưng chỉ còn 40 ngày nữa thôi, hai người lập đội tạm thời như vậy có kịp không ?”

Thẩm Tịch không trả lời cậu ta .

Anh nhướng mày, cúi đầu cười nhìn tôi :

“Chị à , kịp không ? “Hay nên hỏi là, chị đã chuẩn bị xong chưa ?

“40 ngày tiếp theo sẽ là huấn luyện khép kín cường độ cao cùng em.”

“Cô Kim Lâm, tức cô của chị, đã sắp xếp căn hộ của chị ngay cạnh căn hộ của em để tiện tập luyện.”

Rùa

Năm nay Dakar rally có thêm rất nhiều tay đua chuyên nghiệp tham gia.

Mức độ cạnh tranh vô cùng khốc liệt.

Thời gian cũng không còn nhiều.

Nhưng cơ hội trong đời vốn chỉ có một hai lần .

Lần này .

Tôi nhất định phải dốc toàn lực.

“Kịp.”

Tôi trả lời đầy kiên định.

Sau khi Thẩm Tịch đi lấy xe, Đoàn Đình Hiên đưa cho tôi một túi hạt dẻ rang đường.

“Chào chị, đây là anh Tịch mua cho chị trên đường tới đây.”

“Hôm nay Paris rất lạnh, chị cầm sưởi tay nhé.”

“Em là đàn em của anh ấy , Đoàn Đình Hiên. Chị cũng có thể gọi em là Lão Đoàn.”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...