Gió dữ hôn hoa hồng/Chương 12C. 12
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Nói đến đây, cậu ta bỗng nhìn tôi đầy hưng phấn:

“Chị à , chẳng lẽ chị là thanh mai trúc mã của anh Tịch sao ?”

“Bình thường lúc huấn luyện anh ấy luôn kể với bọn em rằng anh ấy có một cô thanh mai mình thích rất nhiều năm rồi .”

“Chị thấy buồn cười không ? Anh Tịch là nhà vô địch thế giới đấy, còn là quán quân F1 hai năm liên tiếp, vậy mà lại âm thầm yêu đơn phương người ta .”

Hồi bọn em biết chuyện, ai cũng cười đến c.h.ế.t mất.

“Trong trường có rất nhiều cô gái theo đuổi anh ấy , nhưng anh ấy chẳng để mắt tới ai cả.”

“Lúc nào cũng lạnh mặt như thể cả thế giới đang nợ tiền anh ấy vậy !”

“Không phải đâu .”

Tôi bật cười lắc đầu.

“Bọn chị chỉ là bạn bè thôi.”

18

Tôi và Thẩm Tịch không thể xem là thanh mai trúc mã.

Rùa

Cùng lắm chỉ là sư tỷ và sư đệ đồng môn.

Chúng tôi quen nhau từ 16 năm trước .

Năm đó tôi 7 tuổi.

Thẩm Tịch 5 tuổi.

Mẹ anh là Lương Chi Lan dẫn anh tới Bắc Kinh tham gia Giải vô địch Karting thanh thiếu niên toàn quốc.

Trong trận chung kết, anh vừa khéo xếp ngay sau tôi .

Lần đó, tôi giành chức vô địch bảng nữ nhóm A.

Còn anh là quán quân bảng nam.

Sau lễ trao giải, bố mẹ dẫn tôi về nhà.

Anh chạy tới, nói muốn bái bố tôi làm thầy.

Bố tôi là một trong những tay đua địa hình đời đầu của cả nước.

Thật ra trước khi tôi ra đời, ông chỉ là một tay đua mô phỏng.

Sau khi tôi sinh ra , ông từ tay đua mô phỏng trở thành tay đua địa hình thực thụ.

Liên tiếp 3 năm vô địch Dakar rally.

Danh tiếng vang dội khắp nơi.

Nhưng cũng vì thế mà rất nhiều người tìm đến gây phiền phức.

Đua xe vốn là trò chơi của giới nhà giàu.

Cũng là cuộc cạnh tranh giữa các hãng sản xuất ô tô.

Có hơn mười đội đua nước ngoài muốn mời bố tôi gia nhập để nâng cao danh tiếng đội xe của họ.

Nhưng ông đều từ chối.

Ông lựa chọn ở lại đội đua Chấn Hoa của sư phụ mình .

Dưới sự dẫn dắt của ông, chỉ trong hai năm, đội Chấn Hoa đã tạo dựng được danh tiếng quốc tế.

Bố tôi rất bận.

Chuyến cắm trại ngoài trời mà ông hứa với tôi từ năm lớp 7, mãi tới mùa hè năm tôi thi vào cấp ba mới thực hiện được .

Nhưng lần đó...

Trên đường về nhà, chúng tôi gặp t.a.i n.ạ.n xe.

Khoảnh khắc chiếc xe lao xuống vực.

Bố mẹ cùng dùng thân mình che chở cho tôi .

Cả hai đều t.ử vong tại chỗ.

Tài xế xe tải gây t.a.i n.ạ.n bỏ trốn khỏi hiện trường.

Sau khi bị bắt, hắn khai rằng có người đứng sau sai khiến.

Nhưng tài khoản chuyển tiền cho hắn lại là một tài khoản ở nước ngoài.

Rất khó truy tìm tung tích.

Cho tới tận hôm nay.

Hung thủ thật sự vẫn chưa được tìm ra .

...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/gio-du-hon-hoa-hong/chuong-12.html.]

Năm đó, bố tôi không nhận Thẩm Tịch làm đồ đệ .

Nhưng anh không bỏ cuộc.

Ngày nào cũng chạy tới đội đua Chấn Hoa tìm bố tôi .

Bố tôi không chịu nổi sự kiên trì ấy .

Mỗi lần dạy tôi , ông cũng tiện thể dạy luôn cả anh .

Ba người chúng tôi cứ thế cùng nhau trải qua một mùa hè khó quên.

Đó là kỳ nghỉ dài nhất tôi từng được ở bên bố mình .

Cũng là kỳ nghỉ cuối cùng.

19

Rời khỏi sân bay, Thẩm Tịch đưa tôi tới câu lạc bộ Bắc Cực Tinh của anh .

Thời gian rất gấp.

Hôm nay phải chọn được chiếc xe phù hợp, ngày mai sẽ bắt đầu 30 ngày thử xe và huấn luyện.

Thẩm Tịch chuẩn bị cho tôi 5 chiếc xe đạt tiêu chuẩn cao nhất theo quy định của giải đấu.

Tôi chọn một chiếc GR Yaris màu đỏ.

Anh mở cửa xe, đôi mắt đen láy ánh lên ý cười :

“Chị à , chức vô địch Dakar rally năm nay, em sẽ không để chị thua đâu .”

“Đi thôi, tới căn cứ đường đèo chạy thử xe.”

Có lẽ thấy tôi hơi do dự, Thẩm Tịch nhướng mày, giọng điệu chắc chắn:

“3 năm nay em đã được đào tạo bài bản nhất về kỹ năng hoa tiêu ở Paris.”

“Được cùng một nữ tay đua xuất sắc hoàn thành một chặng Dakar rally còn ngầu hơn cả việc tự mình giành chức vô địch.”

Những năm qua Thẩm Tịch luôn thi đấu F1.

Tôi không ngờ anh còn biết làm cả công việc của một hoa tiêu rally.

Sau vài vòng chạy thử.

Lần đầu tiên tôi cảm thấy thật sự thả lỏng.

Cũng chân thực nhận ra rằng.

Hóa ra đua xe không có nghĩa là chỉ được làm hoa tiêu của Tưởng Thần.

Tôi cũng có thể thử những thân phận khác.

Giống như năm lớp 2, khi vừa muốn học lái karting, tôi từng hỏi bố:

“Bố ơi, sao câu lạc bộ của bố không có nữ tay đua nào vậy ?”

Khi đó bố không biết phải giải thích với tôi thế nào.

Ở thời đại của ông, con gái muốn học đua xe trong nước phải bỏ ra nỗ lực gấp hàng chục lần con trai.

Đua xe là môn thể thao cực kỳ tốn tiền.

Với những gia đình bình thường, gần như không thể đào tạo nổi một tay đua chuyên nghiệp.

Cho dù có nữ tay đua.

Sau khi kết hôn sinh con, vì bận rộn chăm lo gia đình, họ cũng chỉ có thể rời khỏi đội đua hoặc chuyển sang làm công việc khác trong đội.

Nhưng với một đứa trẻ 7 tuổi như tôi .

Những điều ấy quá tàn nhẫn.

Và cũng quá khó để hiểu.

Vì vậy , bố đã nói dối tôi :

“Ở Hạc Thành không có nữ tay đua, nhưng ở những thành phố khác thì có .”

“Họ đang thi đấu ở nước ngoài, mang vinh quang về cho đất nước, rất giỏi.”

Lúc đó tôi vô cùng kích động:

“Bố, dạy con lái xe được không ?

“Con muốn trở thành nữ tay đua chuyên nghiệp đầu tiên của Hạc Thành, giống các chị ấy , mang vinh quang về cho đất nước.”

Bố không từ chối.

Ông ngồi xổm xuống, xoa đầu tôi rồi nghiêm túc nói :

“Thời Ngu, người sáng lập Dakar rally từng nói : Ta có thể đưa con tới trước cánh cửa của những cuộc phiêu lưu, nhưng người lựa chọn mở cánh cửa thách thức số phận ấy chỉ có thể là chính con. Hôm nay, bố tặng câu nói này cho con.”

“Sau này , mỗi quyết định con đưa ra đều phải kiên định như ngày hôm nay.”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...