Gió dữ hôn hoa hồng/Chương 14C. 14
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

“Dakar rally lần này là cơ hội ngàn năm có một. Cháu phải biết nắm lấy.”

“Bố cháu năm đó từng là nhà vô địch ba lần liên tiếp. Cô tin cháu cũng làm được .”

22

Về tới căn hộ, Chu Vọng gọi điện cho tôi .

Vừa bắt máy.

Giọng nói của Tưởng Thần đã vang lên từ đầu dây bên kia .

Trầm thấp và lạnh nhạt:

“Nguyễn Thời Ngu, sang Paris lâu như vậy còn chưa chơi đủ sao ?”

“Trong vòng một tuần, nếu em không quay về, tôi thật sự sẽ đổi hoa tiêu đấy.”

“ Tôi không đùa với em. Tôi chỉ đang thông báo thôi.”

Tôi bình tĩnh đáp:

“Vậy thì đổi đi .”

“Em đã nói rồi , em sẽ không làm hoa tiêu của anh nữa.”

“Anh đổi sớm thì càng có thời gian phối hợp với người mới.”

Trong điện thoại vang lên một tiếng động cực lớn như ghế bị hất đổ.

Tưởng Thần cười lạnh:

“Nguyễn Thời Ngu, chỉ vì tôi đính hôn với Tần Họa mà em giận dỗi không làm hoa tiêu nữa sao ?”

“Đều là người trưởng thành rồi . Sao vẫn còn tùy hứng như vậy ?”

“Ghen tuông gì đó thật sự rất trẻ con.”

“Chúng ta chỉ là bạn giường. Em vượt quá giới hạn rồi .”

Bạn giường...

Tôi cười chua chát.

Thật sự rất muốn bóc trần lời nói dối của Tưởng Thần.

Muốn nói cho anh biết .

Tôi đã khôi phục ký ức rồi .

Tôi biết chúng tôi từng yêu nhau suốt 7 năm.

Khoảnh khắc đó...

Không biết anh sẽ có biểu cảm thế nào?

Trên điện thoại lại hiện thêm vài tin tức về cuộc liên hôn giữa Tưởng Thần và Tần Họa.

Nước mắt không ngừng rơi xuống.

Tôi không hiểu.

Rùa

Anh đã đính hôn với Tần Họa rồi .

Vậy tại sao vẫn nhất quyết muốn tôi quay về tiếp tục làm hoa tiêu cho anh ?

Sau một hồi im lặng.

Tôi lau nước mắt, bình thản nói :

“Tưởng Thần, năm nay em quyết định tự mình tham gia Dakar rally.”

“A Ngu, những năm qua em vẫn luôn ngồi ở ghế phụ của tôi . Em thật sự nghĩ mình có thể một mình đảm đương tất cả sao ?”

“Tại sao lại không thể?”

Tôi hỏi ngược lại .

Rồi trực tiếp cúp máy.

23

Điện thoại đột ngột bị cúp máy.

Tưởng Thần ngửa đầu uống cạn một ly rượu.

Rồi tức giận ném mạnh chiếc ly xuống đất.

Đám công t.ử trong phòng riêng đều giật mình .

Đồng loạt lùi về sau một bước.

“Thiếu gia Tưởng, ai lại chọc giận anh thế? Cứ nói đi , em giúp anh xử lý.”

Trong đám người , có kẻ lập tức đứng ra muốn lấy lòng.

“Cút!”

Tưởng Thần ngẩng đầu, đôi mắt âm trầm đến cực điểm.

“Tất cả cút hết cho ông đây!”

Đợi cánh cửa phòng đóng lại .

Anh lấy điện thoại gọi cho Chu Vọng:

“Chu Vọng, giúp tôi điều tra một chút. Năm đó ở bệnh viện Bắc Kinh, cô gái cứu tôi rốt cuộc là ai?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/gio-du-hon-hoa-hong/chuong-14.html.]

“Chẳng phải là Tần Họa sao ?”

“Bạch nguyệt quang 10 năm của cậu đấy.

Cô ta vừa xuất hiện là cậu lập tức kích hoạt chế độ tổng tài bá đạo, nhất quyết đòi cưới bằng được .”

“Chu Vọng, anh có thể thôi nói chuyện kiểu châm chọc đó được không ?”

Ánh mắt Tưởng Thần tối lại .

Trên gương mặt tuấn tú tràn đầy lệ khí:

“Hôm tôi đính hôn với Tần Họa, có người nặc danh gửi cho tôi một bức thư. Trong thư nói Tần Họa từ nhỏ đã dị ứng với hoa cát tường.”

“ Tôi nghi ngờ cô ấy không phải cô gái năm đó đã cứu tôi .”

“Theo ký ức của tôi , cô ấy cũng chỉ từng đeo chiếc kẹp tóc hoa cát tường đó trước mặt tôi đúng một lần .”

“ Tôi đã tự điều tra. Nhưng tất cả nhân viên bệnh viện đều khẳng định người đó là Tần Họa.”

“Chuyện mà tôi không điều tra ra được , chắc chắn có người nhà họ Tưởng nhúng tay vào .”

“Việc này chỉ có đại thiếu gia nhà họ Chu như anh mới giúp được tôi .”

Tưởng Thần dừng lại một chút.

“Chu Vọng, anh biết đấy. Tôi chưa từng cầu xin ai.”

Đầu dây bên kia .

Chu Vọng không từ chối.

“Được, tôi giúp cậu điều tra. Nhưng Tưởng Thần, cậu phải hứa với tôi . Ngày mai tới câu lạc bộ chọn một hoa tiêu mới.”

“Dakar rally chỉ còn20 ngày nữa. Nếu không chọn ngay bây giờ sẽ không kịp tham gia thi đấu.”

“Không chọn.”

Tưởng Thần ung dung châm một điếu t.h.u.ố.c.

Giọng điệu chắc chắn vô cùng:

“Trong vòng một tuần. Nguyễn Thời Ngu sẽ quay về.”

“Điều ước sinh nhật năm nay của cô ấy là được cùng tôi tham gia Dakar rally.”

Sau khi cúp máy.

Tưởng Thần gọi đám công t.ử kia quay lại .

Vừa mở một chai rượu mới.

Cửa phòng riêng đã bị Tần Họa đẩy ra .

“A Thần, mấy ngày nay anh cứ uống rượu mãi, không tốt cho sức khỏe đâu .”

“Em nấu canh cá diếc đậu phụ cho anh . Còn có món sườn chiên bạc hà anh thích nhất nữa.”

Đám công t.ử lập tức hò reo:

“Chị dâu đúng là đảm đang quá ”

“Muốn giữ được một người đàn ông thì phải giữ được dạ dày của anh ta . Thiếu gia Tưởng bị chị thu phục hoàn toàn rồi ”

Nghe vậy .

Tưởng Thần khẽ cau mày đầy khó chịu.

Anh cúi đầu nhìn điện thoại.

Phát hiện tin nhắn WeChat vừa gửi cho Nguyễn Thời Ngu vẫn hiện dấu chấm than màu đỏ.

Sắc mặt lập tức trầm xuống.

Cái chức năng chặn liên lạc c.h.ế.t t.i.ệ.t này không thể hủy bỏ được sao ?

Sau khi ngồi xuống, Tần Họa đưa cánh tay trắng nõn ra , mềm giọng làm nũng:

“A Thần, món sườn chiên bạc hà này em học từ dì giúp việc trong nhà mấy ngày liền mới làm được . Anh nhìn xem, tay em còn bị bỏng nổi cả bọng nước… Đau lắm.”

Tưởng Thần bỏ qua cánh tay cô ta .

Ánh mắt dừng lại trên đĩa sườn chiên bạc hà trước mặt.

Thoáng sững người .

5 năm trước .

Khi anh và Nguyễn Thời Ngu vừa học năm ba đại học.

Trong lúc tham gia một chặng đua WRC ở Thụy Điển.

Anh không có khẩu vị, lại rất muốn ăn sườn chiên bạc hà.

Nguyễn Thời Ngu đội bão tuyết đi khắp các quán ăn địa phương.

Cuối cùng mới tìm được một nơi hợp khẩu vị anh .

Ngày nào cô cũng tới mua.

Rồi tranh thủ mang về khách sạn khi còn nóng.

Ngày cuối cùng trước khi về nước.

Trên đường đi mua sườn chiên bạc hà.

Cô còn gặp cướp.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...