Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Suýt nữa xảy ra chuyện.
Ngốc đến mức giao hết tiền trên người .
Nhưng vẫn nhất quyết bảo vệ hộp sườn mua cho anh .
Đột nhiên hoàn hồn.
Tưởng Thần gắp một miếng sườn cho vào miệng.
Lập tức nhíu c.h.ặ.t mày.
“Không ngon sao , A Thần?”
Bên cạnh vang lên giọng Tần Họa.
Anh đặt đũa xuống, nhàn nhạt đáp:
“Ừ.”
“Không biết nấu thì đừng nấu.”
“Phí cả sườn.”
Tần Họa ngẩn người .
Ôm cánh tay bị bỏng, tủi thân c.ắ.n môi:
“Vâng...”
...
Sáng hôm sau .
Tần Họa mang canh tới câu lạc bộ Thừa Phong.
“A Thần, chúng ta đính hôn cũng mấy ngày rồi . Tối nay em có thể chuyển tới trang viên riêng của anh ở không ?”
Tưởng Thần nghe xong, không cần suy nghĩ đã từ chối ngay:
“Không được .”
“Nhà anh chẳng phải có một con mèo tam thể sao ? Ngày nào anh cũng phải huấn luyện, không có thời gian chăm sóc nó. Hay để em qua chăm nó nhé?”
Nghe nhắc tới con mèo.
Khóe môi Tưởng Thần hơi cong lên.
Đó là con mèo hoang Nguyễn Thời Ngu nhặt về.
Cô còn đặt cho nó một cái tên rất hay .
Viên Viên.
Lần này sang Paris, ngay cả Viên Viên cô cũng không mang theo.
Chắc chắn cô sẽ quay lại .
“Tưởng Thần, anh không cho em tới. Hay đúng như lời đồn bên ngoài? Trong trang viên đó, anh thật sự nuôi một con chim hoàng yến không thể lộ mặt sao ?”
Mắt Tần Họa đỏ hoe:
“Paparazzi chụp được tên trang viên của anh là ‘Ngu’.
“Là chữ Ngu trong Nguyễn Thời Ngu sao ?”
Tưởng Thần lướt qua cô ta .
Cầm mũ bảo hiểm lên.
Trong đôi mắt lười nhác hiện rõ vẻ mất kiên nhẫn:
“Tần Họa. Chúng ta chỉ là hôn nhân hợp đồng. Em vượt quá giới hạn rồi .”
“Hôn nhân hợp đồng...”
Tần Họa tức đến giậm chân.
Nghiến răng hỏi:
“A Thần, vậy tại sao hôm sinh nhật anh lại đột ngột hủy tiết mục cầu hôn? Là vì Nguyễn Thời Ngu đúng không ? Rốt cuộc cô ta đã bỏ bùa gì vào người anh ?”
“Anh quên rồi sao ? 10 năm trước , chính em đã kéo anh lên khỏi hồ Duyệt trong bệnh viện Bắc Kinh. Em mới là bạch nguyệt quang của anh .”
“Cô ta chẳng qua chỉ là một kẻ thế thân thấp hèn.”
Tưởng Thần mở cửa xe.
Lạnh lùng nói :
“Tần Họa. Hôn lễ tôi đã hứa với em từ 7 năm trước . Tôi sẽ thực hiện.”
Ngón tay thon dài gõ nhẹ lên vô lăng.
“ Nhưng tốt nhất những gì em nói đều là thật. Nếu để tôi phát hiện em đã lừa dối tôi điều gì...”
“A Thần, sao em có thể lừa anh được ?”
Nước mắt Tần Họa rơi xuống.
Cô ta lớn giọng:
“Em là người yêu anh nhất trên thế giới này Còn yêu anh hơn cả Nguyễn Thời Ngu.”
Nhìn thấy cô ta khóc .
Trong lòng Tưởng Thần bỗng dâng lên cảm giác bực bội khó hiểu.
Trong ký ức của anh .
Nguyễn Thời Ngu sẽ không bao giờ vô lý như vậy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/gio-du-hon-hoa-hong/chuong-15.html.]
Trên người cô luôn có sức sống mãnh liệt như hoa anh túc xanh trên núi cao.
Lý trí.
Kiên cường.
Sau buổi huấn luyện.
Ông ngoại gọi điện tới:
“Tưởng Thần, cậu út của cháu từ Monte Carlo trở về rồi . Tối nay tới nhà họ Hoắc một chuyến nhé. Coi như đón gió tẩy trần cho cậu ấy .”
Tưởng Thần thoáng sững người .
Cậu út Hoắc Văn Chu lớn hơn anh 15 tuổi.
Là một người mê đua xe đến điên cuồng.
Thực lực rất mạnh.
Cũng có đội đua riêng.
Năm nào cũng tham gia WRC và các giải rally địa hình khác.
Sau kỳ thi vào cấp ba năm ấy .
Hai người còn hẹn sẽ thi đấu với nhau một trận.
Nhưng đột nhiên ông ngoại đưa Hoắc Văn Chu ra nước ngoài.
Nói rằng không cho ông tiếp tục đua xe nữa, mà phải quản lý chi nhánh ở nước ngoài.
Đi một lần là 10 năm.
Dù rất khó hiểu.
Nhưng chuyện nhà họ Hoắc cũng không đến lượt anh xen vào .
Tưởng Thần chỉ nhớ rằng.
Rùa
Trước khi mắt anh bị thương.
Ở chặng cuối WRC tại Tây Ban Nha.
Bố của Nguyễn Thời Ngu là Nguyễn Tuấn Kiệt đã bỏ xa toàn bộ đối thủ trên bảng tổng sắp điểm số năm.
Rất có hy vọng giành chức vô địch lần thứ hai liên tiếp.
Thế nhưng hai ngày trước cuộc đua.
Ông lại qua đời trong một vụ t.a.i n.ạ.n xe ngoài ý muốn .
24
Tôi không ngờ mẹ của Tưởng Thần, Hoắc Oanh, lại tìm tới Paris gặp tôi .
Bà mang theo một tấm thiệp cưới.
Hẹn tôi gặp tại quán cà phê.
“Nguyễn Thời Ngu, tôi đã cho người điều tra. Cô m.a.n.g t.h.a.i được ba tháng rồi .”
“Đứa bé này nhà họ Tưởng sẽ không thừa nhận. Tháng sau con trai tôi và thiên kim nhà họ Tần sẽ tổ chức hôn lễ.”
“Hai đứa nó tâm đầu ý hợp. Tôi khuyên cô biết điều một chút, sớm rút lui đi .”
“7 năm qua cô yêu đương bí mật với Tưởng Thần, tôi vẫn luôn nhắm một mắt mở một mắt.”
“ Nhưng nhà họ Tưởng là danh gia vọng tộc ở Bắc Kinh. Nếu cưới một người như cô vào cửa, tôi còn chẳng ngẩng đầu lên nổi. Huống hồ Tưởng Thần là người đã 7 lần liên tiếp vô địch WRC, tiền đồ vô hạn.”
Tôi lười tranh cãi với bà ta .
Chỉ cười lạnh:
“Ngây thơ thật đấy.
“Bà Hoắc.bBà thật sự nghĩ chức vô địch rally là thứ một người có thể giành được sao ?”
“ Tôi biết Tưởng Thần rất xuất sắc. Nhưng nếu không có tôi làm hoa tiêu. Anh ấy thật sự chưa chắc đã giành được bảy chức vô địch WRC liên tiếp.”
Tôi dừng lại .
Rồi sửa lời:
“Không đúng. Là chắc chắn không thể.”
“Nguyễn Thời Ngu, cô...”
Hoắc Oanh tức đến đỏ bừng mặt.
Chỉ vào tôi rất lâu mà không nói nổi câu nào.
Sau đó bà đổi chủ đề:
“ Tôi nghe nói cô đăng ký Dakar rally năm nay?”
“Một cô gái thì đăng ký làm gì? Chẳng phải chỉ chiếm mất suất của người khác thôi sao ?”
“ Tôi nói vậy không phải để khuyên cô quay về làm hoa tiêu cho con trai tôi . Tôi chỉ thấy cô đáng thương.”
“Không có được tình yêu của đàn ông. Giờ còn phải mất mặt thêm một lần trên đường đua.”
Tôi chỉ mỉm cười không đáp.
Hoắc Oanh khinh thường liếc tôi :
“Nguyễn Thời Ngu. Cô sẽ không thật sự nghĩ mình có thể vô địch đấy chứ?”
“Đừng nằm mơ. Quán quân Dakar rally năm nay chắc chắn sẽ là con trai tôi , Tưởng Thần.”
“ Tôi cược là anh ấy không thắng được .”
Chaporia
Bình Luận (0)