Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi mỉm cười nhàn nhạt.
Sắc mặt bà ta lập tức thay đổi.
Rồi đứng dậy rời khỏi quán cà phê.
Chắc là tức đến không nhẹ.
Tôi cố ý nói như vậy .
Thực lực của Tưởng Thần không cần bàn cãi.
Cho dù không có tôi làm hoa tiêu, anh vẫn có thể hoàn thành cuộc đua gần như hoàn hảo.
Nhưng tôi cũng không hề kém.
Đã cùng hướng tới chức vô địch.
Vậy thì cứ dựa vào bản lĩnh của mỗi người mà tranh tài thôi.
25
Tôi không cầm theo tấm thiệp cưới mà Hoắc Oanh để lại trên bàn.
Nhưng trên đường trở về căn hộ.
Mắt tôi vẫn khóc đến sưng đỏ.
Thật ra ...
Tôi cũng từng tự tay làm một tấm thiệp cưới như thế.
Hôm đó là lần thứ sáu Tưởng Thần giành chức vô địch WRC thế giới.
Nghĩ tới một năm sau , khi anh có được chiếc cúp thứ 7 rồi sẽ cầu hôn mình , tôi đã thức trắng cả đêm để làm nó.
Nhưng sự thật chứng minh rằng.
Người yêu nhiều hơn luôn là người rơi nước mắt trước .
Còn người không yêu.
Dường như lúc nào cũng có thể toàn thân rút lui.
Vừa về đến căn hộ.
Cô tôi đã tới.
Có lẽ nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của tôi , bà chậm rãi nói :
“Thời Ngu, vụ án của bố mẹ cháu năm đó có manh mối rồi .”
“Cháu sắp tham gia Dakar rally, cô sợ ảnh hưởng đến tâm lý của cháu nên cố ý muốn giấu không nói . Nhưng hôm nay có người nói nhìn thấy Hoắc Oanh tới tìm cháu. Cô không biết mục đích bà ta là gì, nên chỉ có thể nói cho cháu biết sự thật trước .”
“Chuyện gì vậy ạ?”
Tôi chớp mạnh mắt, cố cười :
“Cô à , chỉ là cát bay vào mắt thôi, hơi khó chịu một chút.”
“Đừng tự lừa mình nữa. Cái tật gặp chuyện là lén khóc của cháu thật sự nên sửa đi .”
Rùa
Cô ngồi xuống sofa, vẻ mặt nghiêm túc:
“Thời Ngu, cháu biết mà. Mấy ngày trước cô đã tới Monte Carlo. Năm đó người chuyển tiền cho tài xế gây t.a.i n.ạ.n là một tài khoản ở nước ngoài. Phía cảnh sát không thể truy vết được .”
“Cô vẫn luôn cho người điều tra, suốt 10 năm vẫn không có kết quả. Mãi đến gần đây tài khoản đó lại được sử dụng. Cuối cùng cũng định vị được ở Monte Carlo.”
“Cô đích thân tới đó một chuyến và phát hiện người sử dụng tài khoản là người của nhà họ Hoắc.”
“Nhà họ Hoắc?”
Tim tôi chợt thắt lại .
“Là nhà họ Hoắc nào?”
“Nhà họ Hoắc ở Bắc Kinh. Cậu út của Tưởng Thần, Hoắc Văn Chu.”
Tim tôi như ngừng đập một nhịp.
Không dám tin vào tai mình .
“Cô à ... Cô chắc chắn chứ?”
Bà khẽ thở dài:
“Chắc chắn là nhà họ Hoắc. Năm đó Hoắc Văn Chu và bố cháu là đối thủ cạnh tranh.”
“Hai người ngang tài ngang sức. Sau khi bố cháu qua đời, cô từng nghi ngờ hắn .”
“Hắn cũng
bị
triệu tập tới đồn cảnh sát lấy lời khai.
Nhưng
ngay trong ngày
đã
được
loại khỏi diện tình nghi. Khoảng thời gian cháu
nằm
viện,
hắn
bị
ông cụ nhà họ Hoắc đưa
ra
nước ngoài. Từ đó
không
còn đụng tới đua xe nữa.Có lẽ là để che giấu chuyện
hắn
thuê
người
g.i.ế.t bố
mẹ
cháu.
”
“Theo những gì cô điều tra được , hôm nay Hoắc Văn Chu đã về nước. Giờ này chắc nhà họ Hoắc đang mở tiệc đón hắn .”
Cậu út của Tưởng Thần...
Hoắc Văn Chu...
Lại chính là kẻ đã hại c,h,ế,t bố mẹ tôi mười năm trước ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/gio-du-hon-hoa-hong/chuong-16.html.]
Một luồng khí lạnh chạy thẳng từ lòng bàn chân lên đỉnh đầu.
Cả người tôi không khống chế được mà run rẩy.
Cô mím môi.
Rất lâu sau mới nhẹ giọng nói :
“Thời Ngu. Cháu là đứa trẻ cô nhìn lớn lên từ bé.”
“Cô biết trong lòng cháu vẫn còn Tưởng Thần. Nhưng nhà họ Hoắc là thủ phạm gây ra cái c.h.ế.t của bố mẹ cháu…”
“Cháu nên sớm dập tắt suy nghĩ đó đi . Thi đấu xong thì bỏ đứa bé trong bụng đi .”
Tôi siết c.h.ặ.t góc sofa.
Cố nở một nụ cười với bà.
Nhưng nụ cười ấy còn khó coi hơn cả khóc .
“Cô à ?”
“Cháu sẽ không giữ đứa bé lại đâu … Ngay từ đầu cháu đã không định giữ.”
“Vậy thì tốt .”
Cô nhìn như trút được gánh nặng.
“Chiều mai cô sẽ về nước. Lần này nhất định phải đưa kẻ hại c.h.ế.t bố mẹ cháu ra trước pháp luật.”
“Cháu cứ chuyên tâm chuẩn bị cho cuộc đua. Nếu có chuyện gì thì bàn bạc với Thẩm Tịch. Tuy nó mới năm ba đại học, nhưng năng lực chuyên môn thật sự rất tốt . Nó được đào tạo bài bản về kỹ năng hoa tiêu. Còn từng giúp nhiều tay đua rally giành chức vô địch. Hai đứa hợp tác với nhau , chính là mạnh càng thêm mạnh.”
26
Chiều hôm sau .
Tôi và Thẩm Tịch đang tập luyện tại căn cứ đường đèo.
Đồng đội của anh tới tìm.
Tôi vừa bước xuống xe, một đám sinh viên đẹp trai đồng thanh gọi:
“Chị ơi?”
“Chị Thời Ngu.”
Nghe Thẩm Tịch gọi thẳng tên tôi .
Cả đám lập tức cười ầm lên.
“Đàn em mà không gọi chị, tâm tư hơi lớn đấy nhé.”
“Anh Tịch à , tâm tư của anh sắp bốc khói luôn rồi .”
Tai Thẩm Tịch lập tức đỏ bừng.
Anh bực bội nói :
“Đoàn Đình Hiên. Mấy cậu rảnh rỗi chạy tới đây lượn lờ thì chi bằng về câu lạc bộ tập thêm vài tiếng đi .”
Thấy tình hình không ổn .
Đoàn Đình Hiên lập tức chuồn mất.
“Chị Ngu à , hai người cứ tiếp tục tập đi . Khi nào rảnh chúng ta hẹn ăn lẩu ở câu lạc bộ nhé.”
Đợi mọi người rời đi .
Tôi nhìn Thẩm Tịch, tò mò hỏi:
“Thẩm Tịch, mấy đồng đội của cậu thú vị thật đấy. Họ chỉ đùa thôi đúng không ? Cậu sắp tốt nghiệp đại học rồi mà vẫn chưa có bạn gái à ?”
“Không phải đùa.”
Thẩm Tịch bỗng thu lại dáng vẻ cà lơ phất phơ thường ngày.
Chỉ chăm chú nhìn tôi .
“Thời Ngu. Anh thích em.”
“Câu này anh giữ trong lòng nhiều năm rồi . Hôm nay nói ra không phải để ép em trả lời. Vì vậy em đừng cảm thấy áp lực. Anh thích em là chuyện của anh . Còn em là người tự do.”
Nghe anh nói vậy .
Tôi bật cười , mở cửa xe.
“Được rồi . Lên xe đi , chúng ta tập thêm một lúc nữa.”
“Thời Ngu. Anh cứ nghĩ em sẽ giận.”
Gò má Thẩm Tịch đỏ nhạt.
Trông giống hệt một chú cún con đáng thương.
Tôi không nhịn được mà bật cười :
“Cậu nghĩ tôi giận vì cái gì?”
Chaporia
Bình Luận (0)