Gió dữ hôn hoa hồng/Chương 17C. 17
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

“Cậu có quyền thích một người và tỏ tình với người đó. Tôi cũng có quyền lựa chọn từ chối hoặc đồng ý.”

“Không chỉ tôi là người tự do đâu . Thẩm Tịch…Cậu cũng vậy .”

27

Hai tiếng sau , tôi và Thẩm Tịch lái xe trở về câu lạc bộ.

Anh cởi bộ đồ đua ngay trước mặt tôi .

Ánh mắt tôi lặng lẽ lướt qua cơ bụng tám múi của anh .

Từng khối cơ rõ nét, săn chắc.

Vòng eo thon gọn ấy nhìn thôi cũng biết rất khỏe.

Tên này có vóc dáng đẹp thật.

Chẳng trách Đoàn Đình Hiên nói trong trường có rất nhiều cô gái tỏ tình với anh .

“Nguyễn Thời Ngu, em không chịu về nước là vì cậu ta sao ? Em có biết mình đang ngoại tình không ?”

Đằng sau đột nhiên vang lên giọng chất vấn của Tưởng Thần.

Hơi thở tôi khựng lại .

Tôi lập tức quay đầu.

Thấy anh đứng ở cửa câu lạc bộ, sắc mặt u ám nhìn chằm chằm về phía tôi .

Hơn 20 ngày không gặp.

Trông anh tiều tụy đi rất nhiều.

Thẩm Tịch kéo tôi ra sau lưng mình , khóe môi cong lên đầy chế giễu:

“Ngoại tình cái gì?”

“Tưởng Thần, anh còn biết xấu hổ không ?”

“Nguyễn Thời Ngu đá anh từ lâu rồi . Bây giờ cô ấy là bạn gái tôi .”

Tưởng Thần như vừa nghe thấy chuyện nực cười nhất trên đời.

Đôi mắt đen trở nên sâu thẳm đầy ý vị.

“Bạn gái?

“ Tôi đã tìm hiểu rồi . Cậu chỉ là hoa tiêu tạm thời của A Ngu thôi.”

“Sao nào? Làm nhà vô địch thế giới được vài năm, giờ muốn chuyển nghề làm tiểu tam nam à ?”

Vừa nói .

Anh vừa liếc Thẩm Tịch từ trên xuống dưới .

Khóe môi nhếch lên đầy châm biếm:

“Thẩm Tịch. Lần đầu tiên Nguyễn Thời Ngu ngủ với tôi thì cậu vẫn còn học lớp 10 đấy nhỉ?”

“Cô ấy không thích người nhỏ tuổi. Cậu không có cơ hội đâu .”

Sắc mặt Thẩm Tịch lập tức thay đổi.

Bàn tay siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m.

Tôi kéo cậu ấy lại :

“Chấp nhặt với ông chú già làm gì?”

Nghe vậy .

Thẩm Tịch vòng tay ôm eo tôi , khiêu khích nhìn Tưởng Thần:

“Nghe thấy chưa ? Cô ấy không muốn gặp anh . Có thể cút ngay được không ?”

Sắc mặt Tưởng Thần lập tức lạnh xuống.

Rất lâu sau .

Anh mới nhìn về phía tôi .

Trong giọng nói khàn khàn là cơn giận bị đè nén:

“Nguyễn Thời Ngu. Em khôi phục ký ức rồi , tại sao không nói cho tôi biết ?”

“Nếu không phải tôi hỏi Chu Vọng, em còn định giấu đến bao giờ?”

“Tưởng Thần. Nói những chuyện này còn có ý nghĩa gì nữa sao ?”

Tôi cười lạnh.

Lên tiếng chất vấn:

“Anh lấy tư cách gì mà tức giận với tôi ?”

“Đừng quên Là anh lừa tôi trước .”

“Là anh nói chúng ta chỉ là bạn giường. Là anh phủ nhận mối quan hệ kéo dài 7 năm của chúng ta .”

“Ngày biết tôi mất trí nhớ, chắc anh đã thở phào nhẹ nhõm lắm nhỉ? Không cần tốn chút sức lực nào cũng có thể giải quyết được cái phiền phức là tôi .”

“A Ngu, không phải vậy ...”

Ánh mắt Tưởng Thần tối đi .

Muốn nói rồi lại thôi.

“ Tôi có nỗi khổ riêng. Tôi có thể giải thích.”

Tôi không để ý tới anh .

Khoác tay Thẩm Tịch.

Rồi quay người rời khỏi câu lạc bộ.

28

Sáng hôm sau .

Khi tới căn cứ đường đèo, tôi nhìn thấy xe của Tưởng Thần.

Đó là mẫu xe giới hạn tuyệt bản.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/gio-du-hon-hoa-hong/chuong-17.html.]

Trên toàn thế giới chỉ có một chiếc.

Giữa hàng loạt xe khác, nó nổi bật đến mức không thể bỏ qua.

Tưởng Thần mở cửa xe bước xuống.

Anh mặc áo khoác đen chống gió.

Đôi mắt đen phủ đầy tơ m.á.u.

Trông như đã thức trắng cả đêm.

“A Ngu. Em đang sống chung với Thẩm Tịch sao ?”

Nghe vậy .

Tôi khẽ nhíu mày:

“Tưởng Thần. Anh theo dõi tôi ?”

“ Đúng . Chúng tôi đang sống chung đấy. Thì sao nào? Có liên quan gì tới anh không ?”

Tôi dứt khoát bổ sung thêm một câu.

Sắc mặt Tưởng Thần lập tức lạnh đi .

Như đang cố gắng kìm nén điều gì đó.

Mãi một lúc lâu sau mới mở miệng:

“Nguyễn Thời Ngu. Mới tới Paris được mấy ngày. Em đã lên giường với người đàn ông khác rồi sao ? Thật sự không chịu nổi cô đơn đến thế à ?”

“ Đúng là không chịu nổi thật.”

Tôi mỉm cười .

“Dù sao thì so với anh . Thẩm Tịch khiến tôi vui vẻ hơn nhiều.”

Câu trả lời kín kẽ không hề có sơ hở.

Tưởng Thần cau c.h.ặ.t mày.

Lệ khí trong mắt bỗng bùng lên.

“Nguyễn Thời Ngu. Em muốn lấy mạng tôi đúng không ?”

“Nếu thật sự không chịu nổi. Thì cút về đây cho tôi . Tôi mẹ nó có thể hầu hạ em thật tốt trên giường.”

Tôi không muốn để ý.

Đang định quay người bỏ đi .

Anh lại chặn trước mặt.

Rồi đột ngột cúi xuống.

Nụ hôn dữ dội như bão tố ập tới.

Tôi hoàn toàn không kịp tránh.

Nỗi đau và cảm giác nhục nhã.

Cũng không bằng sự chua xót trong lòng.

Đầu ngón tay tôi run lên.

Tức giận tát mạnh anh một cái.

Rùa

“Tưởng Thần, anh điên rồi sao ? Kể từ khoảnh khắc anh phủ nhận 7 năm tình cảm của chúng ta . Chúng ta đã chia tay rồi .”

“Những hành vi phát điên như thế này của anh . Tôi hoàn toàn có thể kiện anh vì q.u.ấ..y r.ố.i.”

Tưởng Thần lạnh lùng đến đáng sợ.

Giọng nói âm trầm:

“Nguyễn Thời Ngu. Chỉ cần tôi chưa nói chia tay. Thì em đừng hòng thoát khỏi tôi .”

Nỗi chua xót dâng lên tận hốc mắt.

Tôi ngẩng đầu nhìn thẳng anh .

“Tưởng Thần. Anh đã đính hôn với Tần Họa rồi . Anh đang định ngoại tình sao ?”

Đường nét quai hàm của anh căng c.h.ặ.t.

“A Ngu. Tôi và cô ấy chỉ là hôn nhân hợp đồng. Chỉ cần em quay về. Mọi thứ có thể kết thúc bất cứ lúc nào.”

Tôi sững người .

Các ngón tay khẽ siết lại .

Cho tới khi những hạt mưa lạnh buốt rơi xuống mặt.

Tôi mới lấy lại tỉnh táo.

Tôi vòng qua người anh , đi về phía cổng.

Nhưng vừa đi được vài bước.

Đã bị anh bế bổng từ phía sau .

Rồi ném lên xe.

Tưởng Thần đóng sầm cửa.

Đạp ga hết cỡ.

Chiếc xe lao đi như mũi tên rời cung.

Tôi vô thức nắm c.h.ặ.t dây an toàn .

Ngay cả giọng nói cũng run lên:

“Tưởng Thần. Mau dừng xe lại . Như vậy rất nguy hiểm.”

“Nguy hiểm sao ?”

Tưởng Thần cười lạnh.

Giọng điệu ngang ngược đến mức coi đó là điều hiển nhiên:

“A Ngu. Tốc độ của tôi được quyết định bởi chỉ dẫn trên cuốn roadbook của em. Chỉ cần em đồng ý quay về làm hoa tiêu cho tôi . Tôi sẽ dừng lại .”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...