Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đúng là đồ điên.
Tôi không ngờ Tưởng Thần lại có thể ấu trĩ đến mức này .
Chiếc xe lao vun v.út giữa cơn mưa lớn.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Đoán được anh đang trút giận.
Muốn dùng cách đua xe điên cuồng để ép tôi khuất phục.
Nhưng tốc độ hiện tại đã không còn nằm trong phạm vi lý trí của anh nữa.
Nếu cứ tiếp tục như vậy .
Rất có thể sẽ lật xe.
Nhìn đoạn đường nguy hiểm nhất của căn cứ sắp hiện ra trước mắt.
Tôi hít sâu một hơi .
Bình tĩnh nhìn anh :
“Tưởng Thần. Tôi sẽ không quay về. Anh hãy tìm một hoa tiêu khác đi .”
Tưởng Thần đột ngột đạp phanh.
Ánh mắt âm trầm nhìn chằm chằm vào tôi .
Hai người giằng co rất lâu.
Cuối cùng anh giật lấy điện thoại của tôi .
Mở khóa.
Kéo số điện thoại và WeChat của anh ra khỏi danh sách chặn.
Còn tiện tay xóa luôn WeChat của Thẩm Tịch.
Tôi bị chuỗi thao tác đó làm cho ngây người .
“Tưởng Thần. Anh bị bệnh à ? Ai cho phép anh tự tiện xóa bạn bè WeChat của tôi ?”
Anh khẽ cười .
“Vẫn dùng ngày sinh của tôi làm mật khẩu. Em nói trong lòng không còn tôi nữa, ai tin?”
Tôi tháo dây an toàn .
Nhanh ch.óng xuống xe.
Phía sau vang lên giọng nói khàn khàn trầm thấp của anh :
“A Ngu. Đừng tự lừa mình nữa. Tôi cho em thời hạn cuối cùng là hai ngày. Quay về đội Liệt Diễm với tôi .”
“Tối qua tôi và Thẩm Tịch...”
Tôi còn chưa nói hết.
Ánh mắt sắc bén của anh đã khóa c.h.ặ.t lấy tôi .
Khẽ nhướng mày:
“Không biết nói dối thì đừng nói dối.”
“Vừa rồi tôi đã cho người điều tra. Em và Thẩm Tịch chỉ là hàng xóm bình thường.”
Dứt lời.
Tưởng Thần lái chiếc xe thể thao của mình rời khỏi căn cứ đường đèo.
Tôi nhìn màn hình điện thoại.
Phát hiện hình nền đã bị anh đổi thành ảnh chụp thân mật của hai chúng tôi .
Đúng là đồ điên.
Xóa ảnh nền đi .
Tôi lập tức đổi luôn mật khẩu điện thoại.
29
Sau khi cô tôi về nước, vụ án vẫn không có tiến triển gì.
Để xác định Hoắc Văn Chu chính là kẻ đứng sau chỉ đạo tài xế xe tải năm đó, vẫn còn thiếu hai bằng chứng quan trọng nhất.
Đúng lúc tôi đang rối như tơ vò.
Tần Họa gọi điện cho tôi .
Cô ta nói trong tay mình có toàn bộ bằng chứng về việc Hoắc Văn Chu thuê người g.i.ế.t người năm ấy , đủ để tống ông ta vào tù.”
Chúng tôi hẹn gặp nhau ở một quán cà phê.
“Nguyễn Thời Ngu, tôi có thể giao những bằng chứng này cho cô. Nhưng cô phải đồng ý với tôi hai điều kiện.”
Tôi nhấp một ngụm cà phê rồi ngẩng đầu nhìn cô ta :
“Điều kiện gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/gio-du-hon-hoa-hong/chuong-18.html.]
Khóe môi đỏ mọng của Tần Họa cong lên, giọng điệu đầy châm chọc:
“Nguyễn Thời Ngu, bố mẹ cô c.h.ế.t vì Hoắc Văn Chu. Thế mà cô lại yêu cháu trai của ông ta suốt 7 năm...
“Nói thật nhé, cô không thấy áy náy sao ? Cô có xứng với bố mẹ mình không ?”
“Nếu là
tôi
, chắc
tôi
chẳng còn mặt mũi nào để sống nữa.
Làm
sao
còn tâm trí
đi
tham gia Dakar rally
được
?”
Nghe những lời đó, tôi đứng dậy định rời đi .
Tần Họa lập tức gọi giật lại :
“Nguyễn Thời Ngu. Điều kiện thứ nhất của tôi là cô phải vĩnh viễn rời xa Tưởng Thần.”
“ Tôi nhìn ra được anh ấy vẫn còn thích cô. Việc cô phải làm là khiến anh ấy hoàn toàn từ bỏ cô. Còn phải làm thế nào thì không cần tôi dạy chứ?”
“Điều kiện thứ hai. Chuyện tôi đưa bằng chứng cho cô phải được giữ bí mật với tất cả mọi người . Dù sao tôi vẫn còn phải gả vào nhà họ Tưởng.”
“Làm được không ?”
Tôi gật đầu:
“Được.”
“Đồng ý nhanh như vậy sao ?”
Tần Họa nhìn tôi đầy khó tin.
“Cô không yêu Tưởng Thần nữa à ?”
Tôi nhìn cô ta rồi mỉm cười nhạt:
“So với Tưởng Thần. Tôi càng muốn đưa kẻ hại c.h.ế.t bố mẹ mình ra trước công lý hơn.”
“Tần Họa. Giữa chúng ta từng có rất nhiều chuyện không vui. Nhưng hiện giờ cô có thể cung cấp bằng chứng này Tôi rất cảm kích.”
“Những điều kiện của cô, tôi đều sẽ làm .”
Uống cạn ngụm cà phê cuối cùng, Tần Họa khẽ hừ một tiếng:
“Nói thật cho cô biết . Nhà tôi vốn có mâu thuẫn với nhà họ Hoắc”
“ 10 năm trước , chú hai của tôi muốn hạ bệ nhà họ Hoắc. Nên âm thầm cho người theo dõi nhất cử nhất động của họ. Những việc Hoắc Văn Chu làm , từ lâu đã nằm trong tầm kiểm soát của chú ấy .”
“Năm đó sau khi bố mẹ cô gặp chuyện. Khi Hoắc Văn Chu bị triệu tập điều tra. Bố mẹ tôi vốn định nặc danh gửi bằng chứng tới đồn cảnh sát. Nhưng đã bị tôi ngăn lại .”
Nghe tới đây.
Lửa giận trong l.ồ.ng n.g.ự.c tôi lập tức bùng lên:
“Tần Họa. Tại sao cô lại làm như vậy ?”
“ Tôi thích Tưởng Thần. Không muốn người nhà anh ấy xảy ra chuyện. Chỉ đơn giản vậy thôi.”
Khóe môi cô ta nhếch lên đầy mỉa mai rồi tiếp tục:
“Nguyễn Thời Ngu. Tôi quen biết Tưởng Thần trước cô.”
“Từ bữa tiệc sinh nhật 8 tuổi của anh ấy , tôi đã có cảm tình với anh ấy rồi .”
“Đã nói tới mức này thì tôi cũng không giấu nữa.”
Rùa
“10 năm trước . Người cứu Tưởng Thần khỏi hồ Duyệt ở bệnh viện Bắc Kinh là cô.”
“Anh ấy không biết chuyện đó. Là dì Hoắc Oanh bảo tôi nói dối anh ấy rằng người cứu anh ấy là tôi .”
“7 năm qua. Tưởng Thần luôn nghĩ tôi chính là cô gái năm đó. Và cuối cùng tôi cũng như ý nguyện mà đính hôn với anh ấy .”
30
Thật ra tôi vẫn còn chút ấn tượng về chuyện từng cứu một cậu bé ở hồ Duyệt.
Sau khi bố mẹ qua đời vì tai nạn.
Tôi mắc chứng mất ngôn ngữ.
Suốt một thời gian dài khép kín bản thân .
Trong mắt tôi khi ấy chỉ còn cây cối, dòng sông...
Bầu trời xanh và những đám mây trắng.
Ngày cậu bé kia rơi xuống nước.
Là sinh nhật của tôi .
Cô đã mua cho tôi kẹo chanh.
Tôi vừa hay chia cho cậu ấy một viên.
Những ngày thời tiết đẹp .
Chúng tôi thường cùng ngồi dưới gốc liễu.
Tôi vẽ tranh.
Cậu ấy nghe các chương trình phát thanh về đua xe.
Mắt cậu ấy luôn được băng kín.
Nhưng giọng nói lại vô cùng dễ nghe .
Chaporia
Bình Luận (0)