Gió dữ hôn hoa hồng/Chương 19C. 19
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Khi đó tôi từng nghĩ.

Đôi mắt của cậu ấy chắc hẳn cũng rất đẹp .

Ngày xuất viện, tôi đi quá vội.

Không kịp nói lời tạm biệt.

Sau đó cũng chẳng bao giờ gặp lại nữa.

Không ngờ...

Cậu bé ấy lại chính là Tưởng Thần.

Thấy tôi mãi không lên tiếng.

Khóe môi Tần Họa cong lên:

“Nguyễn Thời Ngu. Tôi và Tưởng Thần chưa từng ngủ với nhau .”

“Hôm đó tôi chỉ lừa cô thôi. Tôi chỉ muốn xem phản ứng của cô.”

“ Nhưng hình như cô hoàn toàn không để tâm. Thậm chí còn chẳng chất vấn Tưởng Thần.. Xem ra cô cũng đâu yêu anh ấy nhiều như vậy ?”

Tôi mỉm cười bình thản:

“Tần Họa. Tôi có yêu Tưởng Thần hay không thì cũng chẳng liên quan gì tới cô. Cô nóng lòng muốn chứng minh điều đó như vậy …”

“Sao nào? Không có lòng tin với tình yêu mà mình đã dùng đủ mọi thủ đoạn để cướp lấy à ?”

Sắc mặt Tần Họa thay đổi liên tục.

Cuối cùng cô ta lấy từ trong túi ra một chiếc USB màu đen đặt lên bàn.

Giọng điệu vô cùng khó chịu:

“Nguyễn Thời Ngu. Hôm nay tôi chỉ đưa cho cô một nửa bằng chứng.”

“Phần quan trọng nhất… Đợi tới khi cô chủ động nói lời chia tay với Tưởng Thần rồi tôi sẽ giao nốt.”

“ Tôi chỉ cho cô hai ngày.”

Sau khi lấy được chiếc USB.

Tôi lập tức nhờ người mang về nước giao cho cô.

Nhưng khi cảnh sát tới nhà họ Hoắc.

Họ phát hiện Hoắc Văn Chu đã rời khỏi Bắc Kinh từ trước .

Có lẽ Tưởng Thần cũng đã biết chuyện này .

Anh gửi cho tôi hàng chục tin nhắn.

Nói rằng muốn gặp tôi một lần .

Nhưng tôi không trả lời bất kỳ tin nào.

31

Buổi tối sau khi kết thúc huấn luyện, tôi và Thẩm Tịch trở về căn hộ.

Vừa tới nơi đã thấy xe của Tưởng Thần đỗ dưới lầu.

Anh ngồi tựa bên cạnh xe.

Vỏ chai rượu nằm ngổn ngang khắp mặt đất.

Nhìn thấy tôi , Tưởng Thần loạng choạng đứng dậy.

Tôi bảo Thẩm Tịch lên nhà trước .

Sau đó mới chậm rãi bước tới.

Đến gần, tôi mới phát hiện khóe mắt Tưởng Thần đỏ hoe.

Giống như đã khóc .

“A Ngu. Hôm nay anh đã biết chuyện của cậu út.”

Vừa mở miệng, giọng anh đã khàn đặc.

Không biết đã uống bao nhiêu rượu.

Tôi không lên tiếng.

Anh nhíu mày, chất vấn:

“Chu Vọng nói chuyện em m.a.n.g t.h.a.i là thật. Lúc ở bệnh viện, tại sao em lại giấu anh ?”

Nỗi chua xót cuộn trào trong lòng gần như muốn nhấn chìm tôi .

Tôi cố nhịn nước mắt, cay đắng đáp:

“Cho dù là thật... thì có liên quan gì tới anh sao ?

“Tưởng Thần. Đứa bé này tôi sẽ không sinh.

“ Tôi đã đặt lịch phẫu thuật rồi . Thời gian là tháng sau .”

Mắt Tưởng Thần đỏ ngầu.

Đột nhiên siết mạnh lấy cổ tay tôi .

“Nguyễn Thời Ngu, anh không cho phép.”

“Đó là con của anh . Em lấy tư cách gì mà phá nó đi ?”

Không đợi tôi trả lời.

Anh kéo tôi vào lòng, không cho tôi giãy ra dù chỉ một chút.

“A Ngu. Người anh yêu từ đầu tới cuối đều là em.”

 “ Em chính là em. Từ trước tới nay chưa từng là thế thân của Tần Họa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.

com/gio-du-hon-hoa-hong/chuong-19.html.]

“Anh đã cho người điều tra rồi . Người cứu anh ở bệnh viện năm đó là em.”

“Là Tần Họa lừa anh .”

“Hồi đó mắt anh bị thương, chưa từng nhìn thấy mặt em. Nên mới nhận nhầm cô ta là em vì giọng nói giống nhau .”

“Chuyện lừa em rằng chúng ta chỉ là bạn giường… Là anh sai.”

“Em tha thứ cho anh được không ?”

Tôi tức đến bật cười .

“Tha thứ?”

“Tưởng Thần. Chỉ vì một câu nói nhẹ bẫng của anh rằng thích bánh kem xoài. Mà tôi suýt phải trả giá bằng cả mạng sống.”

“Giải đua sức bền trên tuyết ở Thụy Điển 7 năm trước . Anh lén thay đổi linh kiện xe của tôi . Khiến tôi bị cấm thi đấu.”

“Anh gọi đó là yêu sao ? Vậy những đau khổ tôi phải chịu suốt những năm qua là gì?”

Cơ thể Tưởng Thần run lên.

Trong đôi mắt đen ấy chỉ còn lại tuyệt vọng và đau đớn.

Nói thật.

Một thời gian trước tôi từng rất ghen tị với Tần Họa.

Cô ta đi nước ngoài 7 năm.

Trở về là dễ dàng lấy đi lời cầu hôn mà tôi mong chờ suốt 7 năm.

Nhưng bây giờ.

Tôi chỉ hy vọng tất cả những chuyện này chưa từng xảy ra .

10 năm trước tôi chưa từng gặp Tưởng Thần.

Cũng chưa từng yêu anh .

Cô tôi nói không sai.

Mối tình giữa tôi và Tưởng Thần ngay từ đầu đã là một sai lầm.

32

Nhưng ở độ tuổi mới biết rung động.

Gặp được một tay đua thiên tài đầy nhiệt huyết và rực rỡ như vậy .

Nói rằng chưa từng động lòng.

Ngay cả bản thân tôi cũng không tin.

Tôi hít sâu một hơi .

Bình tĩnh ngẩng đầu nhìn Tưởng Thần.

“Tưởng Thần. Chuyện cứu anh ở bệnh viện năm đó, tôi đã không còn nhớ rõ nữa.”

“Người tôi thích.. Là anh của năm lớp 10.”

“Là người đã đứng ra chứng minh tôi trong sạch.”

“Là người đã động viên tôi ngồi lại sau tay lái.”

“Là người đội mưa nấu cháo cho tôi .”

“Là người đã cứu tôi trong trận động đất cấp sáu ở Kenya…”

“Tưởng Thần. Không liên quan tới thân phận của anh . Cũng không có bất kỳ sự cân nhắc được mất nào.”

“ Tôi đã thật lòng yêu anh suốt 10 năm…”

“ Nhưng bây giờ… Tôi thật sự không còn yêu nữa.”

Tưởng Thần đứng ngây người .

Giọng nói nghẹn lại :

“A Ngu…”

“Xin lỗi . Anh biết tất cả đều là lỗi của anh .”

“ Nhưng chúng ta quen nhau 10 năm. Yêu nhau 7 năm.”

“Anh không tin trong lòng em có thể nhanh như vậy đã không còn anh . Chúng ta bắt đầu lại từ đầu được không ?”

Mưa lớn bất ngờ trút xuống.

Rùa

Tiếng sấm nặng nề vang lên giữa trời đêm.

Cơ thể tôi lạnh đến run rẩy.

Nỗi chua xót dâng đầy l.ồ.ng n.g.ự.c.

Tôi dùng hết sức đẩy mạnh Tưởng Thần ra .

Cuối cùng cũng không còn cố kìm nén nữa.

Nước mắt tuôn rơi không chút kiêng dè.

Tự tay x.é to.ạc vết thương đã tồn tại suốt 7 năm qua.

“Tưởng Thần. Anh có thể đừng ép tôi nữa được không ?”

“Dựa vào đâu mà anh muốn tôi ở bên người thân của kẻ g.i.ế.t cha mẹ mình ? Anh sao có thể ích kỷ đến vậy ?”

“Trong vụ t.a.i n.ạ.n đó. Bố mẹ tôi c.h.ế.t ngay tại chỗ.”

“Anh muốn tôi sống trong đau khổ cả đời sao ?”

“Tưởng Thần. Sao anh có thể tàn nhẫn như vậy ?”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...