Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
7 năm bên nhau .
Mỗi đêm giao thừa.
Tưởng Thần đều đốt cho tôi một màn pháo hoa kéo dài suốt một giờ đồng hồ tại trang viên riêng ở ngoại ô.
Năm đầu tiên là ở trung tâm thành phố.
Tôi bảo anh đừng b.ắ.n lâu như vậy , sẽ làm phiền người khác.
Anh nói .
Trừ khi anh c.h.ế.t.
Nếu không năm nào anh cũng sẽ đốt pháo hoa cho tôi .
Năm thứ hai.
Tưởng Thần chuyển địa điểm tới trang viên riêng ở ngoại ô.
Sau bữa tối.
Thẩm Thư Ý dẫn tôi tới phòng ngủ của cô bé.
Trên bàn học đặt một bức ảnh Tưởng Thần nhận giải năm nay.
Trong ảnh.
Tôi ôm chiếc mũ bảo hiểm trong tay.
Mái tóc dài buông tự nhiên trên vai.
Mỉm cười nhìn về phía Tưởng Thần.
Tưởng Thần mặc bộ đồ đua màu đỏ.
Trên gương mặt là nụ cười phóng khoáng, ngạo nghễ.
Giống hệt chàng trai 18 tuổi năm nào.
Rực rỡ và đầy khí thế.
“Chị Thời Ngu. Chị có thể kể cho em nghe về quá trình trưởng thành của chị được không ? Em muốn hiểu chị qua chính lời chị kể. Chứ không phải qua những bài báo nước ngoài.”
Thẩm Thư Ý lấy thiết bị phỏng vấn ra .
Hậm hực nói :
“Trong mắt bọn họ. Chỉ có đàn ông mới được đua xe. Mới được đứng trên bục vinh quang cao nhất. Hoàn toàn không nhìn thấy ánh sáng của những nữ tay đua.”
Tôi không từ chối.
Sau khi kết thúc cuộc phỏng vấn.
Tôi đi ngủ từ rất sớm.
Đến sáng hôm sau mới phát hiện.
1h sáng.
Tưởng Thần đã gửi cho tôi một tin nhắn:
[A Ngu, chúc mừng năm mới.]
[Anh không thể ở bên em.]
[ Nhưng màn pháo hoa đã hứa với em, anh vẫn sẽ gửi đến trước mắt em.]
[Năm nay là hình hoa cát cánh.]
[Hy vọng em nhìn thấy sẽ vui.]
Mà trong bản tin buổi sáng cũng nhắc tới.
Rạng sáng hôm nay.
Trên bầu trời Hồng Kông đã nở rộ một màn pháo hoa hoa cát cánh vô cùng rực rỡ và hoành tráng.
Tôi không trả lời tin nhắn của Tưởng Thần.
Một lần nữa kéo số điện thoại của anh vào danh sách chặn.
35
Chiều hôm đó, tôi cùng anh em Thẩm Tịch quay lại Paris.
Chỉ còn 10 ngày nữa là Dakar Rally sẽ chính thức bắt đầu.
Cô nói với tôi rằng Hoắc Văn Chu đã trốn ra nước ngoài.
Nhưng hiện giờ chứng cứ đã đầy đủ.
Việc bắt được ông ta chỉ còn là vấn đề thời gian.
Một tuần trước ngày thi đấu.
Tần Họa giao cho tôi bằng chứng quan trọng nhất về tội ác của Hoắc Văn Chu.
Tôi dự định sẽ đích thân về nước một chuyến.
Buổi tối sau khi kết thúc huấn luyện.
Tôi cùng mọi người trong câu lạc bộ đi ăn lẩu.
“Hết rượu rồi , ai đi mua thêm chút đi ?”
Đoàn Đình Hiên gào to giữa bàn ăn.
Ngay lập tức bị Thẩm Tịch lạnh mặt đá cho một cái.
“Trong cốp xe tôi vẫn còn. Ra lấy đi .”
Tôi nhìn đồng hồ rồi chậm rãi đứng dậy.
“Thẩm Tịch. Mọi người cứ ăn tiếp đi . Tôi đặt vé chuyến bay sáng mai rồi . Phải về thu dọn hành lý.”
“Thời Ngu, để tôi đưa chị về.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/gio-du-hon-hoa-hong/chuong-21.html.]
Thẩm Tịch
muốn
tiễn
tôi
.
Nhưng tôi cười từ chối.
“Không cần đâu . Chỉ có hơn mười phút đi bộ thôi. Đi một chút cho tiêu cơm.”
Rời khỏi câu lạc bộ.
Tôi vừa nghe nhạc vừa đi về căn hộ.
Gió lạnh cuối đông luồn vào tay áo.
Đi chưa được bao lâu thì tuyết bắt đầu rơi.
Tôi lạnh đến run người .
Đành tăng nhanh bước chân.
Khi vừa rẽ vào con hẻm.
Một người đàn ông mặc áo khoác màu xám bất ngờ xuất hiện.
Tóc tai bù xù.
Nhếch nhác chẳng khác gì kẻ ăn xin.
Đến khi nhìn kỹ.
Tôi mới nhận ra đó là Hoắc Văn Chu.
Rùa
Tôi chỉ từng thấy ông ta trên truyền hình.
“Cô chính là Nguyễn Thời Ngu đúng không ? Mau giao USB cho tôi . Nếu không hôm nay cô chỉ có con đường c.h.ế.t.”
Hoắc Văn Chu gằn giọng.
Rút từ trong túi ra một con d.a.o.
Tim tôi đập như trống dồn.
Vội vàng lùi lại hai bước.
Nhưng phía sau lưng đã là một bức tường cụt.
Camera hoàn toàn không quay được vị trí này .
Rõ ràng ông ta đã khảo sát địa hình từ trước .
Đứng đây chờ tôi xuất hiện.
“ Tôi không có USB nào cả.”
Tim tôi như nhảy lên tận cổ họng.
Tay siết c.h.ặ.t chiếc túi trên người .
Hoắc Văn Chu nhíu c.h.ặ.t mày.
Mũi d.a.o chỉ thẳng về phía tôi .
“Đừng hòng lừa tôi . Chiều nay Tần Họa đã nhắn tin. Nói rằng cô ta tự tay giao bằng chứng cho cô rồi . Còn gửi cho tôi cả địa chỉ căn hộ của cô.”
Hai chân tôi mềm nhũn.
Nỗi sợ hãi bất ngờ dâng lên.
Tần Họa quả nhiên ngoài mặt một kiểu, sau lưng lại một kiểu khác.
Hoắc Văn Chu giờ là tội phạm bị truy nã.
Bị dồn đến đường cùng thì chuyện gì cũng dám làm .
Chắc hẳn cô ta đã tính trước điều đó.
Muốn mượn d.a.o g.i.ế.t người .
“Nguyễn Thời Ngu. Cô và cháu trai tôi , Tưởng Thần, yêu nhau suốt 7 năm.Tính ra cô cũng là cháu dâu của tôi . Phải gọi tôi một tiếng cậu út mới đúng.”
Hoắc Văn Chu cười méo mó.
Từng bước tiến lại gần.
“Chị gái tôi nói cô còn m.a.n.g t.h.a.i con của Tưởng Thần. Đều là người một nhà cả. Có cần phải dồn tôi vào chỗ c.h.ế.t như vậy không ?”
“Cút. Đừng có nhận thân nhận thích với tôi .”
Tôi lạnh lùng nhìn ông ta .
Hận không thể tự tay g.i.ế.t c.h.ế.t ông ta .
Nếu không có ông ta năm đó. Tai nạn đã không xảy ra .
Bố mẹ tôi đã không c.h.ế.t.
Sắc mặt Hoắc Văn Chu lập tức thay đổi.
Nghiến răng nghiến lợi nói :
“Ngày mai sáng sớm cô bay về Bắc Kinh. Là muốn mang chứng cứ đó về đúng không ?
“ Tôi đã nói hết lời ngon tiếng ngọt rồi . Cô đã không nghe . Vậy đừng trách tôi độc ác.”
“Nếu muốn trách. Thì trách bố cô quá hiếu thắng.”
“ Tôi mời ông ta gia nhập đội đua của tôi . Ông ta lại từ chối.”
“Ông ta là cái thá gì? Một thằng xuất thân từ tay đua mô phỏng. Mà dám từ chối tôi ?”
Ông ta bật cười điên dại.
“Cháu dâu à . Nói ra còn phải cảm ơn cô đấy.”
“Năm đó tôi mãi không tìm được cơ hội tạo ra vụ t.a.i n.ạ.n kia . Nếu không phải cô đòi bố đưa lên núi cắm trại. Chiếc xe tải tôi sắp xếp đã không lên núi. Bọn họ cũng chẳng phải c.h.ế.t.”
“Theo tôi thấy. Vụ t.a.i n.ạ.n ấy là do cô gây ra .”
Chaporia
Bình Luận (0)