Đau đớn.
Cảm giác như có hàng vạn con kiến lửa đang gặm nhấm từng tấc xương tấc thịt, c.ắ.n xé lục phủ ngũ tạng. Lạc Khinh Xu khó nhọc mở bừng đôi mắt nặng trĩu. Đập vào mắt cô là trần nhà trắng toát cùng mùi t.h.u.ố.c sát trùng gay gắt hòa lẫn với mùi hoa lan nhân tạo rẻ tiền – một đặc trưng không thể nhầm lẫn của căn phòng bệnh tư nhân được thiết lập ngay bên trong Biệt thự Hạ gia.
Cô muốn cử động ngón tay, nhưng toàn thân tê liệt, mềm nhũn như không còn xương. Cổ họng khô khốc, tanh nồng mùi m.á.u quẩn quanh nơi cuống họng. Là một thiên tài y d.ư.ợ.c, người nắm giữ hàng loạt bằng sáng chế độc quyền có thể làm chao đảo cả giới y học đô thị, Lạc Khinh Xu chỉ cần hít thở thêm vài nhịp là đủ để đưa ra kết luận chẩn đoán cho chính mình .
Cô bị hạ độc.
Không phải loại độc d.ư.ợ.c cấp tính gây c.h.ế.t người ngay lập tức, mà là một loại độc tố mãn tính cực kỳ tinh vi, được chắt lọc và pha trộn khéo léo để phá hủy dần hệ thần kinh và các cơ quan nội tạng. Kẻ thủ ác đã kiên nhẫn bỏ thứ độc này vào thức ăn, nước uống của cô trong suốt ít nhất nửa năm qua, nhằm tạo ra một cái c.h.ế.t trông giống như suy nhược cơ thể và bạo bệnh tự nhiên.
Mà những kẻ có khả năng tiếp cận cô ở cự ly gần như vậy , trên đời này chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Ngay lúc Lạc Khinh Xu đang cố gắng xâu chuỗi lại những mảnh ký ức vụn vỡ, một tràng cười lanh lảnh, lả lơi từ ngoài khe cửa khép hờ bất chợt truyền vào , phá vỡ sự tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc của căn phòng.
"Anh Nguyên An, anh nói xem, rốt cuộc thì chị Khinh Xu có chịu ký vào bản di chúc chuyển nhượng cổ phần này không ? Luật sư đã đợi ở phòng khách hơn một tiếng rồi . Lỡ như chị ấy cứ cứng đầu không chịu lăn tay, rồi lỡ tắt thở giữa chừng thì công sức của chúng ta chẳng phải đổ sông đổ biển sao ?"
Giọng nói ngọt ngào, nũng nịu đến mức khiến người ta buồn nôn ấy thuộc về Hạ Vũ Vi – cô em họ xa nhạt nhòa của nhà họ Hạ, kẻ luôn tỏ ra ngây thơ, yếu đuối, suốt ngày bám lấy cô gọi một tiếng "chị dâu", hai tiếng "chị dâu" đầy thân thiết.
"Em yên tâm đi , bảo bối." Giọng nam trầm ấm vang lên, kèm theo đó là tiếng hôn chụt ái muội . Đó là Hạ Nguyên An, người chồng đầu ấp tay gối mà Lạc Khinh Xu đã dành cả ba năm thanh xuân để nâng đỡ, đem toàn bộ tài nguyên của công ty d.ư.ợ.c Lạc gia đắp lên người hắn , biến hắn từ một gã giám đốc quèn thành tổng tài hào nhoáng của Hạ Thị.
Hắn cười lạnh nhạt, giọng nói không giấu nổi sự tàn nhẫn: "Cô ta bây giờ chỉ còn thoi thóp nửa cái mạng, thần trí không tỉnh táo. Chút nữa anh và mẹ vào đó, nắm tay cô ta điểm chỉ lên bản hợp đồng là xong. Toàn bộ bằng sáng chế y học và sáu mươi phần trăm cổ phần của Lạc gia sẽ danh chính ngôn thuận thuộc về Hạ Thị. Đến lúc đó, anh sẽ đàng hoàng rước em và đứa con trong bụng em bước qua cửa lớn Hạ gia."
"Nguyên An
nói
đúng đấy!" Giọng
nói
the thé, chát chúa của Vương Quế Hoa –
mẹ
chồng Lạc Khinh Xu xen
vào
. Bà
ta
hừ lạnh một tiếng đầy khinh miệt: "Cái con khốn Lạc Khinh Xu đó, cậy
mình
có
chút tài năng y thuật liền
không
coi ai
ra
gì, lúc nào cũng tỏ vẻ thanh cao, đè đầu cưỡi cổ con trai
tôi
.
Hạ gia chúng
ta
nuôi nó, cho nó danh phận thiếu phu nhân
đã
là phúc đức ba đời nhà nó
rồi
. Mau mau
làm
cho xong chuyện
đi
, để nó c.h.ế.t quách cho khuất mắt
tôi
. Nhìn cái bộ dạng bệnh tật dặt dẹo của nó,
tôi
thật sự xui xẻo
muốn
bệnh theo!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/doc-y-hao-mon-huu-phu-sau-toi-tro-thanh-nu-vuong/chuong-1.html.]
Nghe những lời cay độc, trơ trẽn đến tột cùng vọng vào từ ngoài cửa, trái tim Lạc Khinh Xu như bị x.é to.ạc ra làm trăm mảnh.
Hạ gia nuôi cô? Nực cười ! Suốt ba năm qua, nếu không có những công thức t.h.u.ố.c độc quyền của Lạc Khinh Xu, Hạ Thị đã sớm phá sản, Vương Quế Hoa làm sao có tiền để dát đầy hàng hiệu, vàng bạc lên người mà đi khoe khoang khắp giới thượng lưu? Hạ Nguyên An làm sao có thể ngẩng cao đầu ngồi vào chiếc ghế Chủ tịch?
Cô đã vì cái gia đình mục nát này mà thức trắng bao đêm trong phòng thí nghiệm, vì yêu hắn mà hạ mình nhẫn nhịn sự xỉa xói của mẹ chồng. Đổi lại , bọn chúng không những ngoại tình, m.a.n.g t.h.a.i con hoang, mà còn âm mưu hạ độc cô, giam lỏng mẹ ruột và em trai cô dưới tầng hầm biệt thự để dễ bề thao túng.
Sự phản bội tàn nhẫn như một mồi lửa ném thẳng vào thùng t.h.u.ố.c s.ú.n.g trong lòng Lạc Khinh Xu. Nỗi bi phẫn, uất ức và sát ý cuồn cuộn dâng lên, sôi sục trong từng mạch m.á.u.
Cô không cam tâm! Dù có c.h.ế.t, cô cũng phải kéo theo cả cái nhà họ Hạ này xuống địa ngục!
Trong cơn phẫn nộ tột cùng, Lạc Khinh Xu c.ắ.n c.h.ặ.t răng, dồn chút sức lực cuối cùng đang cạn kiệt để gượng dậy. Cử động đột ngột khiến kim truyền dịch trên mu bàn tay cô bị giật mạnh, xé rách da thịt. Máu tươi ứa ra , lăn dài theo cổ tay trắng bệch, vô tình nhỏ giọt xuống Mặt dây chuyền Càn Khôn bằng ngọc bích mà cô luôn đeo trước n.g.ự.c – kỷ vật duy nhất ông nội để lại .
Ngay khoảnh khắc giọt m.á.u chạm vào mặt ngọc, một luồng ánh sáng ch.ói lòa, xanh thẳm như bầu trời đêm bất ngờ bùng lên, bao trùm lấy toàn bộ cơ thể cô. Không gian xung quanh vặn xoẹo, cảnh vật căn phòng bệnh tồi tàn biến mất.
Khi Lạc Khinh Xu mở mắt ra lần nữa, cô phát hiện mình không còn nằm trên chiếc giường bệnh lạnh lẽo. Trước mặt cô là một vùng không gian bao la, sương mù lảng vảng, mang theo linh khí nồng đậm đến mức khiến người ta cảm thấy tinh thần sảng khoái lạ thường. Ở trung tâm không gian là một dòng suối nhỏ lấp lánh ánh sáng bạc, nước suối trong vắt tỏa ra mùi hương thanh khiết, róc rách chảy không ngừng.
Cùng lúc đó, nhất đoạn thông tin cổ xưa tràn vào tâm trí cô.
"Nghịch Thiên Không Gian."
Đây là một báu vật viễn cổ ẩn chứa bên trong mặt dây chuyền ngọc bích, chỉ được kích hoạt bởi m.á.u huyết của người mang dòng m.á.u thuần khiết nhà họ Lạc khi sinh mệnh đang ở ranh giới sinh t.ử. Dòng suối lấp lánh kia chính là Linh Tuyền Thủy – thứ thần thủy trong truyền thuyết có khả năng tẩy tủy phạt cốt, giải bách độc, sinh cơ tạo huyết.
Không do dự lấy một giây, Lạc Khinh Xu dùng hai tay ôm lấy n.g.ự.c, lết thân hình tàn tạ về phía dòng suối. Cô vục mặt xuống dòng nước trong vắt, điên cuồng uống từng ngụm lớn.
Chaporia
Bình Luận (0)