Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Ư... thả... thả tôi ..." Hạ Nguyên An thoi thóp cầu xin, sắc mặt chuyển từ đỏ au sang tím ngắt. Cảm giác cận kề cái c.h.ế.t khiến sự hống hách của hắn tan biến sạch sẽ, chỉ còn lại nỗi kinh hoàng tột độ trước con ác quỷ mang hình hài người vợ mà hắn từng coi thường.
Dưới đất, Vương Quế Hoa chứng kiến con trai cưng bị bóp cổ sắp c.h.ế.t, hoảng loạn gào thét: "G.i.ế.c người rồi ! Cứu mạng với! Lạc Khinh Xu, mày là đồ vong ân bội nghĩa! Hạ gia nuôi mày... Á!"
"Im miệng!" Lạc Khinh Xu lạnh lùng quát lớn, ánh mắt sắc như d.a.o quét qua người bà ta . "Bà mở miệng ra là nói Hạ gia nuôi tôi ? Sự thật là chính tôi đã dùng Lạc Thị, dùng tài năng của mình để nuôi cái gia đình ký sinh trùng nhà bà! Vương Quế Hoa, bà có biết vì sao bây giờ tôi không vặn gãy cổ bà không ? Vì cái mạng già của bà quá dơ bẩn, làm bẩn tay tôi !"
Sát khí tỏa ra từ người Lạc Khinh Xu quá mức chân thật, khiến Vương Quế Hoa sợ đến mức run bần bật, há hốc mồm không dám thốt lên nửa lời, một cỗ chất lỏng hôi hám không tự chủ được chảy ra từ đũng quần.
Lạc Khinh Xu khinh bỉ thu lại tầm mắt, nhìn thẳng vào đôi mắt đang dần đục ngầu vì thiếu dưỡng khí của Hạ Nguyên An.
"Hôm nay, thứ tôi muốn không chỉ là cái mạng ch.ó của anh ." Cô nhả từng chữ một, âm thanh lạnh lẽo vang vọng khắp hành lang. "Mà là toàn bộ những gì Hạ gia các người đã ăn cướp của tôi , phải nôn ra không thiếu một đồng!"
Nói xong, Lạc Khinh Xu vung tay, ném mạnh Hạ Nguyên An xuống sàn nhà cẩm thạch như vứt một bịch rác. Hắn ho sặc sụa, ôm lấy cổ họng thở dốc, toàn thân co rúm lại trong sự nhục nhã và sợ hãi.
Bước chân của Lạc Khinh Xu chậm rãi tiến về phía trước , mũi giày cao gót vô tình giẫm lên bản hợp đồng chuyển nhượng cổ phần đang rơi vãi dưới đất. Một cơn giông lớn đang ập đến Biệt thự Hạ gia, và đây, chỉ mới là sự bắt đầu của một cuộc thanh trừng không khoan nhượng.
Mũi giày cao gót màu đen của Lạc Khinh Xu nghiến mạnh lên bản hợp đồng chuyển nhượng cổ phần đang rơi vãi dưới đất, tiếng giấy nát vụn vang lên rột roạt giữa không gian tĩnh lặng đến nghẹt thở.
Hạ Nguyên An nằm gục trên mặt sàn cẩm thạch lạnh lẽo, hai tay ôm lấy cổ họng đỏ lựng, ho sặc sụa từng tràng dài. Phổi hắn hít lấy hít để chút không khí ít ỏi, trong khi đôi mắt hẹp dài tràn ngập tia m.á.u ngước lên nhìn người phụ nữ đang đứng sừng sững trước mặt. Hắn không thể tin nổi. Đây là Lạc Khinh Xu sao ? Đây là người vợ kết hôn ba năm, lúc nào cũng dịu dàng, nhẫn nhịn, mặc cho hắn và mẹ hắn bòn rút, chà đạp sao ?
Ánh mắt cô lúc
này
nhìn
hắn
không
chứa đựng bất kỳ tia ấm áp nào, chỉ
có
sự tàn nhẫn, lạnh lẽo và sát khí ngút trời.
Giống như một vị t.ử thần
vừa
bước lên từ cõi diêm sinh, sẵn sàng tước đoạt
mọi
thứ.
"Lạc... Lạc Khinh Xu... Cô điên rồi sao ?" Hạ Nguyên An thều thào, giọng nói khản đặc, đứt quãng. " Tôi là chồng cô! Cô bóp cổ tôi ... cô muốn ngồi tù sao ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/doc-y-hao-mon-huu-phu-sau-toi-tro-thanh-nu-vuong/chuong-3.html.]
"Chồng tôi ?" Lạc Khinh Xu nhếch mép, một nụ cười trào phúng, khinh miệt đến tận xương tủy nở trên môi. "Một kẻ mớm độc mãn tính vào canh của vợ mình suốt nửa năm trời, thông đồng với tiểu tam và mẹ ruột để chiếm đoạt tài sản nhà vợ, lại còn có tư cách dùng hai chữ 'chồng tôi ' để uy h.i.ế.p tôi sao ? Hạ Nguyên An, da mặt anh làm bằng tường thành à ?"
Lời nói của Lạc Khinh Xu như một lưỡi d.a.o cắm phập vào t.ử huyệt của Hạ Nguyên An. Hắn run lên bần bật, đồng t.ử co rút kịch liệt. Tại sao cô ta lại biết ? Chuyện hạ độc được làm vô cùng kín kẽ, ngay cả bác sĩ bệnh viện cũng chỉ chẩn đoán cô bị suy nhược cơ thể dẫn đến suy đa tạng. Tại sao cô ta không những không c.h.ế.t, lại còn khỏe mạnh đứng đây vạch trần mọi thứ?
Ở một góc khác, Hạ Vũ Vi nãy giờ vẫn ôm mặt khóc lóc giả tạo, lúc này cũng sợ đến mức nín bặt. Ả rụt người lại , cố gắng giảm thiểu sự tồn tại của mình , ánh mắt lấm lét nhìn ra cửa, tìm đường tháo chạy.
Nhưng người phản ứng mạnh nhất lại là Vương Quế Hoa. Bà ta vừa trải qua cơn sợ hãi tột độ, nhưng bản tính chanh chua, cậy quyền cậy thế thâm căn cố đế lại trỗi dậy khi thấy Lạc Khinh Xu không tiếp tục ra tay. Bà ta lồm cồm bò dậy, chỉ tay thẳng vào mặt Lạc Khinh Xu, rống lên:
"Con khốn khiếp! Bà đây là mẹ chồng cô! Cô dám đ.á.n.h chồng, dám mắng mẹ chồng, cái loại phụ nữ lăng loàn trơ tráo như cô phải bị cạo đầu bôi vôi! Cô đợi đấy, tôi gọi bảo vệ! Tôi sẽ cho người đ.á.n.h gãy chân cô, tống cô vào trại thương điên! Bảo vệ! Người đâu ! Bắt con điên này lại !"
Vương Quế Hoa vừa gào thét vừa vươn tay định ấn vào chiếc chuông báo động gắn trên tường hành lang.
Nhưng bà ta mãi mãi không có cơ hội đó.
Ánh mắt Lạc Khinh Xu lóe lên một tia hàn quang sắc lẻm. Tâm niệm cô vừa động, giao cảm với Nghịch Thiên Không Gian bên trong mặt dây chuyền Càn Khôn trước n.g.ự.c. Một cây ngân châm dài ba tấc, mảnh như sợi tóc lập tức xuất hiện giữa hai ngón tay thon dài của cô.
Vút!
Cổ tay Lạc Khinh Xu khẽ vung lên. Ngân châm xé gió bay đi , chuẩn xác đ.â.m phập vào á huyệt trên cổ Vương Quế Hoa.
"Á... ực..."
Chaporia
Bình Luận (0)