Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nhưng bây giờ, mọi thứ đã khác. Nghịch Thiên Không Gian đã thức tỉnh, Lạc Khinh Xu không còn là con cừu non đợi làm thịt.
Hành lang biệt thự vắng tanh. Bọn người hầu và bảo vệ có lẽ đã bị Vương Quế Hoa đuổi đi từ trước để tiện bề ra tay ép cung cô. Lạc Khinh Xu lao nhanh xuống cầu thang, rẽ vào lối đi tối tăm dẫn xuống tầng hầm.
Cánh cửa sắt hoen gỉ bị khóa trái bằng một ổ khóa lớn. Không buồn tìm chìa, Lạc Khinh Xu vận dụng một luồng nội lực nhỏ từ sự cường hóa của Linh Tuyền Thủy, vung chân đạp mạnh.
Rầm!
Bản lề cửa sắt bật tung, cánh cửa đổ ập vào trong, kéo theo một đám bụi mù mịt và mùi ẩm mốc, hôi thối đặc trưng của không gian không có ánh mặt trời.
Lạc Khinh Xu bước vào , ánh mắt quét qua căn phòng chật hẹp, tối tăm. Ở góc phòng, trên một chiếc đệm rách nát, hai bóng người gầy gò đang ôm lấy nhau run rẩy.
"Mẹ! Tiểu Lăng!" Giọng nói luôn giữ vẻ lạnh lùng của Lạc Khinh Xu lúc này bỗng run lên vì xúc động và chua xót.
Vu Mạn Liễu nghe tiếng gọi quen thuộc, từ từ ngẩng đầu lên. Khuôn mặt bà tiều tụy, vàng vọt, khóe môi khô nứt nẻ, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ và lo âu. Khi nhìn thấy con gái bằng xương bằng thịt đang đứng trước mặt, nước mắt bà trào ra .
"Khinh Xu... Con... con còn sống sao ? Bọn ác thú đó nói con đã c.h.ế.t rồi ..." Vu Mạn Liễu thều thào, cố gắng vươn cánh tay gầy guộc ra .
Bên cạnh bà, Lạc Lăng – cậu thiếu niên mười tám tuổi vốn dĩ năng động, giờ đây xanh xao như tàu lá chuối. Chân cậu bị xích vào một đường ống nước bằng sắt. Dù cơ thể suy kiệt, nhưng khi thấy có người bước vào , ánh mắt cậu vẫn lóe lên sự quật cường, hai tay dang ra che chắn trước mặt mẹ . Chỉ khi nhận ra đó là chị gái, sự cảnh giác của Lạc Lăng mới sụp đổ, cậu c.ắ.n c.h.ặ.t môi để không bật khóc .
"Chị... chị không sao chứ? Bọn chúng có đ.á.n.h chị không ?" Lạc Lăng thều thào hỏi.
Lạc Khinh Xu lao đến, quỳ xuống ôm lấy hai người thân duy nhất của mình . Trái tim cô thắt lại . Ba năm qua, vì mù quáng tin vào tình yêu giả tạo của Hạ Nguyên An, cô đã đẩy gia đình mình vào địa ngục. Sự ân hận xen lẫn phẫn nộ bùng cháy trong l.ồ.ng n.g.ự.c. Cô thề với trời đất, từ nay về sau , kẻ nào dám đụng đến một sợi tóc của mẹ và em trai cô, cô sẽ bắt kẻ đó phải trả giá bằng cả gia tộc!
"Chị không sao . Chị đến đón hai người về đây." Lạc Khinh Xu nhẹ nhàng nói .
Cô nhanh ch.óng lấy từ trong
không
gian
ra
một chiếc bình ngọc nhỏ chứa Linh Tuyền Thủy nguyên chất. Cô cẩn thận đút cho Vu Mạn Liễu và Lạc Lăng mỗi
người
uống vài ngụm. Nước suối thần kỳ
vừa
trôi xuống họng, một luồng sinh khí ấm áp lập tức lan tỏa khắp cơ thể hai
người
.
Sắc mặt vàng vọt của Vu Mạn Liễu hồng hào trở
lại
một chút, nhịp thở của Lạc Lăng cũng đều đặn và
có
lực hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/doc-y-hao-mon-huu-phu-sau-toi-tro-thanh-nu-vuong/chuong-5.html.]
Cảm nhận được sự thần kỳ, Lạc Lăng ngạc nhiên định hỏi, nhưng Lạc Khinh Xu đã đưa tay lên môi ra hiệu im lặng. Cô nhặt một thanh sắt gỉ dưới đất, dùng sức cạy tung ổ khóa trên xích chân của Lạc Lăng một cách dễ dàng, khiến cậu thiếu niên trố mắt nhìn chị gái mình như nhìn một siêu nhân.
"Đứng dậy đi , chúng ta rời khỏi cái ổ chuột này ." Lạc Khinh Xu đỡ mẹ và em trai đứng lên. Nhờ có Linh Tuyền Thủy, cả hai đã khôi phục đủ thể lực để tự bước đi .
Ba người dìu nhau đi lên tầng trệt. Đi ngang qua phòng khách sang trọng, Vu Mạn Liễu nhìn thấy những bức ảnh cưới treo trên tường mà không khỏi rùng mình . Lạc Khinh Xu chỉ cười lạnh, không thèm liếc mắt. Những kẻ trên lầu lúc này chắc chắn vẫn đang nằm bẹp dưới đất, không có khả năng đuổi theo.
Họ đi thẳng ra gara ô tô của Hạ gia. Nơi đó đang đậu chiếc SUV địa hình màu đen hầm hố – chiếc xe mà đích thân Lạc Khinh Xu đã mua bằng tiền túi của mình cách đây một năm, nhưng Hạ Nguyên An lại luôn chiếm dụng làm của riêng. Cô lấy chiếc chìa khóa dự phòng từ trong hộc tủ đồ nghề, mở cửa xe, cẩn thận đỡ mẹ và em trai ngồi vào băng ghế sau .
Bên ngoài, trời đã sập tối. Một cơn giông bão khủng khiếp đang kéo đến. Sấm chớp x.é to.ạc bầu trời, theo sau là những hạt mưa to bằng hạt đậu trút xuống xối xả, gõ ầm ầm lên mái tôn của gara.
Lạc Khinh Xu ngồi vào ghế lái, khởi động động cơ. Tiếng gầm rú của khối động cơ V8 vang lên mạnh mẽ, như tiếng gầm của một con thú dữ vừa được xổ l.ồ.ng.
Cô bật đèn pha, ánh sáng trắng ch.ói lòa x.é to.ạc màn mưa.
Ở cổng chính của biệt thự, hai gã bảo vệ mặc áo mưa đang đứng trú dưới bốt gác. Thấy chiếc xe lao ra , chúng vội vàng chạy ra chặn lại , vung gậy cao su lên hét lớn:
"Dừng xe lại ! Bà chủ chưa cho phép, ai cho các người ra ngoài!"
Lạc Khinh Xu ngồi trong cabin, đôi mắt lạnh như băng nhìn hai gã tay sai từng hùa theo Hạ gia ức h.i.ế.p mẹ cô. Cô không hề giảm tốc độ, ngược lại , bàn chân đạp mạnh chân ga sát sàn.
Gờmmmm!
Chiếc SUV nặng hơn hai tấn lao v.út đi như một viên đạn pháo. Hai gã bảo vệ thấy chiếc xe không có dấu hiệu dừng lại , sợ hãi hét lên, vội vã quăng gậy lao mình vào bụi cây bên đường để tránh né.
RẦM!
Chiếc xe tông thẳng vào cánh cổng sắt mạ vàng kiên cố của Hạ gia. Sức mạnh kinh hoàng cộng với tốc độ cao khiến cánh cổng bật tung khỏi bản lề, văng ra giữa đường kêu xoảng một tiếng ch.ói tai. Chiếc SUV chỉ bị móp nhẹ phần cản trước , dũng mãnh lao qua đống đổ nát, rẽ ngoặt ra con đường lớn, tiến thẳng vào màn mưa mù mịt.
Chaporia
Bình Luận (0)