Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ngồi qua gương chiếu hậu, Lạc Khinh Xu nhìn tòa biệt thự xa hoa đang lùi dần về phía sau . Nơi đó từng là thanh xuân, là sự hy sinh mù quáng của cô, nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một nấm mồ chôn vùi quá khứ.

"Khinh Xu... chúng ta đi đâu bây giờ?" Vu Mạn Liễu ôm c.h.ặ.t lấy Lạc Lăng, giọng nói vẫn còn chút run rẩy nhưng đã mang theo hy vọng.

"Chúng ta đi tìm một khởi đầu mới, mẹ ạ." Lạc Khinh Xu nắm c.h.ặ.t vô lăng, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước .

Mưa mỗi lúc một lớn, cần gạt nước hoạt động hết công suất vẫn không xua đi được màn nước trắng xóa. Để tránh hệ thống camera giao thông định vị được đường đi của mình và đề phòng thế lực ngầm của Hạ gia truy bám, Lạc Khinh Xu quyết định đ.á.n.h lái, rẽ chiếc xe vào một con đường tắt vắng vẻ nằm ở rìa thành phố.

Con đường này dẫn thẳng vào Hẻm Mãng Sơn – một khu vực đang chờ giải tỏa, tăm tối, tĩnh mịch và hầu như không có xe cộ qua lại vào những đêm mưa bão thế này .

Nhưng Lạc Khinh Xu không hề biết rằng, cú bẻ lái định mệnh này không chỉ giúp cô cắt đứt hoàn toàn sự truy lùng của gia đình chồng cặn bã, mà còn đưa cô lao thẳng vào một vòng xoáy quyền lực tàn khốc hơn, vĩ đại hơn, nơi cô sẽ gặp gỡ người đàn ông thay đổi hoàn toàn quỹ đạo cuộc đời của vị nữ vương tương lai.

Chiếc xe xé màn mưa lao đi , bỏ lại phía sau những âm mưu bẩn thỉu, hướng thẳng vào bóng tối của Hẻm Mãng Sơn.

Cơn bão ập xuống thành phố Ngạo Lâm như một con thú hoang bị chọc giận, gào thét c.ắ.n xé từng mảng không gian. Tiếng sấm rền vang rạch ngang bầu trời, chiếu rọi khuôn mặt sắc lạnh, không chút gợn sóng của Lạc Khinh Xu qua tấm kính chắn gió đang nhòe đi vì nước. Chiếc SUV màu đen lao đi trong màn đêm, bánh xe nghiến qua những vũng nước đọng tạo nên những tiếng rít gợn người .

Bên trong xe, hệ thống sưởi đã được bật lên mức tối đa, nhưng cái lạnh lẽo thấu xương từ những năm tháng bị đày đọa tại Hạ gia dường như vẫn còn bám riết lấy Vu Mạn Liễu và Lạc Lăng. Qua gương chiếu hậu, Lạc Khinh Xu thấy mẹ mình đang cuộn tròn ở băng ghế sau , đôi bàn tay gầy guộc, chằng chịt những vết bầm tím ôm c.h.ặ.t lấy cậu con trai mười tám tuổi. Lạc Lăng nhắm nghiền mắt, hơi thở mỏng manh đứt quãng, sắc mặt nhợt nhạt như tờ giấy. Bị giam dưới tầng hầm ẩm thấp, thiếu ăn thiếu uống và bị đ.á.n.h đập trong nhiều ngày đã rút cạn sinh lực của một thiếu niên vốn đang tuổi ăn tuổi lớn.

Trái tim Lạc Khinh Xu nhói lên một nhịp. Sự phẫn nộ lạnh lẽo cuộn trào trong l.ồ.ng n.g.ự.c cô. Hạ Nguyên An, Vương Quế Hoa, Hạ Vũ Vi... những cái tên ấy giờ đây trong từ điển của cô chỉ đồng nghĩa với rác rưởi cần được quét sạch. Nhưng trước khi nghĩ đến việc dùng tập đoàn Lăng Thiên trong tương lai để dẫm nát bọn chúng, cô phải giữ được mạng sống cho những người thân duy nhất của mình .

"Khinh Xu... Lăng nhi...

cơ thể thằng bé lạnh quá," Vu Mạn Liễu cất giọng run rẩy, nước mắt hòa lẫn với nước mưa còn đọng trên gò má bà, rơi chầm chậm xuống lớp áo khoác mỏng manh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/doc-y-hao-mon-huu-phu-sau-toi-tro-thanh-nu-vuong/chuong-6.html.]

"Mẹ, đừng sợ. Có con ở đây, không ai có thể làm hại gia đình chúng ta nữa." Giọng nói của Lạc Khinh Xu điềm tĩnh, vững chãi như một tảng đá ngầm giữa phong ba, kỳ lạ thay lại mang đến một cảm giác an toàn tuyệt đối.

Cô một tay giữ vững vô lăng, tay kia khẽ chạm vào mặt dây chuyền ngọc bích trước n.g.ự.c. Ngay khoảnh khắc ý niệm được khởi động, một luồng sóng gợn lăn tăn vô hình tỏa ra từ đầu ngón tay cô. Ý thức của Lạc Khinh Xu trong chớp mắt kết nối với Nghịch Thiên Không Gian – một chiều không gian sinh thái thu nhỏ ẩn chứa những bí mật vượt ngoài định luật vật lý và y học của thế giới thực.

Không gian bên trong tách biệt hoàn toàn với giông bão bên ngoài. Nơi đó ngập tràn linh khí thuần khiết, những luống d.ư.ợ.c liệu quý hiếm tỏa hương thơm ngát, và ở trung tâm là một hồ nước nhỏ lấp lánh ánh sáng bàng bạc – Linh Tuyền Thủy. Thứ nước thần kỳ có khả năng tẩy tủy, giải bách độc và tái tạo tế bào cơ thể với tốc độ phi mã. Chính nó đã kéo cô từ cõi c.h.ế.t trở về chỉ vài mươi phút trước .

Lạc Khinh Xu khéo léo dùng ý niệm múc một ít Linh Tuyền Thủy, hòa lẫn vào bình giữ nhiệt chứa nước ấm đặt ở hộc xe bên cạnh. Cô cầm chiếc bình đưa ra sau .

"Mẹ, cho Lăng nhi uống nước này đi . Mẹ cũng uống một ngụm lớn vào . Đây là t.h.u.ố.c bổ con nhờ bạn điều chế riêng, sẽ giúp ổn định thân nhiệt và phục hồi nội tạng rất nhanh."

Vu Mạn Liễu không mảy may nghi ngờ. Trong mắt bà lúc này , đứa con gái từng yếu đuối, nhẫn nhịn nhà chồng nay đã lột xác thành một người hoàn toàn khác – mạnh mẽ, uy quyền và đáng tin cậy. Bà run run mở nắp bình. Một mùi hương thanh mát, dễ chịu tản ra , xua đi mùi ẩm mốc và m.á.u tanh còn vương vất trên quần áo họ.

Bà cẩn thận mớm từng ngụm nước cho Lạc Lăng. Dòng nước ấm áp vừa trôi xuống cuống họng, một kỳ tích bắt đầu xuất hiện. Hơi thở đứt quãng của thiếu niên dần trở nên đều đặn và sâu hơn. Sắc diện nhợt nhạt xám xịt được thay thế bằng một tầng hồng hào của huyết khí đang lưu thông mạnh mẽ. Những vết bầm tím trên cánh tay cậu dưới lớp áo dường như cũng đang mờ dần đi với một tốc độ mà mắt thường khó nhận ra .

Vu Mạn Liễu kinh ngạc, bà cũng đưa bình lên uống một ngụm. Tức thì, một luồng hơi ấm chạy dọc từ dạ dày lan tỏa ra lục phủ ngũ tạng, quét sạch cảm giác đau nhức, mỏi mệt và cái lạnh thấu xương. Tinh thần bà trở nên minh mẫn lạ thường, ngay cả thị lực vốn lòa nhòa vì khóc nhiều năm nay cũng trở nên sáng rõ.

"Khinh Xu... thứ nước này ... thật sự quá kỳ diệu. Mẹ cảm thấy khỏe hơn rất nhiều, Lăng nhi cũng đang ngủ say rồi ." Vu Mạn Liễu khẽ nói , ánh mắt nhìn con gái chứa đầy sự hàm ơn và nhẹ nhõm.

"Mẹ và Lăng nhi cứ chợp mắt đi . Đường còn dài." Lạc Khinh Xu nhếch môi tạo thành một nụ cười mỏng.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...