Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Khi cảm nhận được nhịp thở của mẹ và em trai đã hoàn toàn bình ổn , nụ cười trên môi cô lập tức biến mất, nhường chỗ cho một sự tập trung cao độ, lạnh lẽo và sắc bén. Cô liếc nhìn màn hình GPS trên bảng điều khiển. Chấm đỏ định vị của chiếc xe đang nhấp nháy di chuyển trên đại lộ chính.
Hạ gia tuy chỉ là một công ty vật tư y tế hạng trung đang đứng bên bờ vực phá sản, nhưng mối quan hệ của chúng với thế giới ngầm và lực lượng an ninh khu vực không phải là con số không . Với bản tính tham lam vô đáy của Hạ Nguyên An và sự thù dai của Vương Quế Hoa, chắc chắn ngay lúc này bọn chúng đang điên cuồng gọi điện phong tỏa các tuyến đường lớn, vu khống cô ăn cắp tài sản hoặc cố ý gây thương tích để mượn tay cảnh sát tóm cô về.
Lạc Khinh Xu không sợ chúng, nhưng cô không muốn rước thêm phiền phức khi mẹ và em trai vẫn chưa có nơi trú ẩn an toàn . Cô cần biến mất khỏi hệ thống camera giám sát của thành phố.
Bàn tay thon dài của cô đ.á.n.h lái cực gắt. Chiếc SUV nặng nề rít lên một tiếng xé tai, chuyển hướng đột ngột, lao thẳng vào một con đường nhỏ hẹp, tăm tối nằm khuất sau những tòa nhà cao tầng đang xây dở.
Biển báo rỉ sét bên đường loáng thoáng hiện ra dưới ánh đèn pha: Hẻm Mãng Sơn.
Đây là khu ổ chuột cũ nát nằm ở rìa Tây của thủ đô Ngạo Lâm, đã được quy hoạch chờ giải tỏa. Dân cư ở đây phần lớn đã dời đi , chỉ còn lại những dãy nhà hoang tàn, những con ngõ đan xen như mạng nhện và hoàn toàn không có camera giao thông. Đêm bão bùng thế này , Hẻm Mãng Sơn chẳng khác nào một bãi tha ma khổng lồ, tĩnh mịch đến rợn người , chỉ có tiếng mưa dội ầm ầm trên những mái tôn mục nát.
Không gian chật hẹp khiến tốc độ xe buộc phải giảm xuống. Lạc Khinh Xu căng mắt nhìn xuyên qua màn mưa trắng xóa, hai tay vững vàng điều khiển chiếc xe lách qua những đống xà bần và rác thải ngổn ngang. Bầu không khí u ám của con hẻm không làm cô sợ hãi, ngược lại , bóng tối luôn là lớp ngụy trang hoàn hảo nhất cho những kẻ đi săn.
Cùng lúc đó, cách mũi xe của Lạc Khinh Xu chưa đầy năm trăm mét, sâu bên trong một ngã rẽ tăm tối nhất của Hẻm Mãng Sơn, một trận t.ử chiến vừa đi đến hồi kết.
Máu. Máu hòa quyện với nước mưa, chảy lênh láng trên mặt đường nhựa lồi lõm, tạo thành những vũng đỏ thẫm nhớp nháp.
Dưới ánh chớp rạch ngang trời, khung cảnh hiện
ra
như một bức tranh địa ngục. Bảy gã đàn ông mặc đồ đen, tay lăm lăm hung khí đều
đã
gục ngã, tắt thở trong những tư thế vặn vẹo. Vết thương
trên
cổ chúng mỏng dính, sắc lẹm, chỉ một đao đoạt mạng, chứng tỏ kẻ
ra
tay là một ác thần thực sự.
Và "ác thần" ấy lúc này đang lảo đảo tựa lưng vào bức tường gạch rêu phong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/doc-y-hao-mon-huu-phu-sau-toi-tro-thanh-nu-vuong/chuong-7.html.]
Dạ Tư Thần thở hắt ra , từng ngụm khí trắng xóa bốc lên trong không trung lạnh giá. Bộ vest may đo thủ công đắt tiền của anh đã bị rách vài chỗ, thấm đẫm m.á.u – cả m.á.u của kẻ thù lẫn m.á.u của chính anh . Mái tóc đen ướt sũng xõa xuống trán, che khuất một nửa khuôn mặt đẹp đến mức tà mị, nhưng không thể che lấp được đôi mắt sâu thẳm, lạnh lẽo và ngạo nghễ đang tỏa ra sát khí ngút trời.
Anh là Dạ Tư Thần, Thái t.ử gia của Dạ Thị Tập Đoàn, kẻ nắm giữ huyết mạch kinh tế và quyền lực ngầm của toàn bộ thủ đô Ngạo Lâm. Kẻ thù muốn lấy mạng anh nhiều không đếm xuể, nhưng chưa một ai có thể chạm đến vạt áo của anh . Lần này , chúng không dùng vũ lực thông thường, mà dùng độc. Một loại kịch độc vô hình, vô sắc được hạ vào ly rượu trong buổi tiệc đấu giá, kết hợp với trận phục kích tinh vi dồn anh vào khu vực mất sóng này .
Dạ Tư Thần vung tay, hất văng những giọt m.á.u dơ bẩn trên lưỡi d.a.o gập của mình . Anh đã g.i.ế.c sạch đám sát thủ, nhưng cái giá phải trả quá đắt.
Kịch độc bắt đầu phát tác.
Cảm giác đầu tiên là sự lạnh lẽo. Không phải cái lạnh của mưa bão, mà là cái lạnh từ trong tủy xương phát ra , như hàng vạn mũi kim băng đang điên cuồng cắm phập vào mạch m.á.u, đóng băng mọi nơ-ron thần kinh. Dạ Tư Thần nhíu mày, hàm răng nghiến c.h.ặ.t đến mức rỉ m.á.u. Trái tim anh bắt đầu co thắt dữ dội, từng nhịp đập trở nên nặng nề như đeo đá.
"Lũ chuột nhắt..." Dạ Tư Thần gầm gừ trong cổ họng, giọng nói trầm khàn mang theo uy áp vương giả dù đang ở bước đường cùng.
Anh biết kẻ đứng sau chuyện này . Chỉ có những kẻ mang dòng m.á.u mủ ruột rà trong gia tộc mới biết được điểm yếu c.h.ế.t người của anh . Nếu hôm nay anh thực sự bỏ mạng tại cái xó xỉnh bẩn thỉu này , Dạ Thị chắc chắn sẽ rơi vào tay bọn chúng.
Nhưng Dạ Tư Thần không cam tâm. Kẻ sinh ra để làm vương, sao có thể c.h.ế.t gục dưới tay lũ tiểu nhân hèn hạ?
Anh c.ắ.n nát đầu lưỡi, dùng cơn đau buốt óc để duy trì một tia tỉnh táo cuối cùng. Đôi chân dài loạng choạng bước về phía trước , cố gắng thoát ra khỏi con hẻm để tìm kiếm viện binh. Nhưng kịch độc đã lan đến tim. Tầm nhìn của Dạ Tư Thần nhòe đi , mặt đất dưới chân như chao đảo. Sức lực của một vị thần cuối cùng cũng bị rút cạn.
Bịch.
Cơ thể cao lớn, kiêu ngạo của Dạ Tư Thần đổ gục xuống mặt đường lầy lội, nằm chắn ngang giữa con hẻm hẹp. Hơi thở của anh mỏng dần, nhịp tim chậm chạp đến mức gần như ngừng đập. Bóng tối t.ử thần đang dang tay ôm lấy anh , kéo anh chìm xuống vực sâu không đáy.
Chaporia
Bình Luận (0)