Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Mỗi mũi kim đ.â.m xuống đều mang theo một luồng lực đạo tinh chuẩn, trực tiếp phong tỏa hoàn toàn đường đi của độc tố, ép chúng lùi lại , không cho phép tiến thêm nửa bước vào tâm mạch.

Mưa vẫn xối xả rơi, cọ rửa đi lớp m.á.u đen ngòm đang rỉ ra từ khóe miệng Dạ Tư Thần. Sắc mặt anh từ màu xám tro t.ử khí bắt đầu khôi phục lại một tia hồng hào nhạt nhòa. Nhịp thở vốn mỏng manh như tơ nhện giờ đây đã trở nên sâu và đều đặn hơn.

"Tạm thời giữ được mạng." Lạc Khinh Xu thở ra một hơi nhẹ nhõm, giơ tay định rút lại những cây ngân châm.

Nhưng ngay khoảnh khắc ngón tay cô vừa chạm vào cây kim trên n.g.ự.c anh , một biến cố kinh hoàng xảy ra .

Đôi mắt vốn đang nhắm nghiền của Dạ Tư Thần đột ngột mở trừng.

Không có sự mơ hồ của người vừa tỉnh dậy sau cơn bạo bệnh. Đó là một đôi mắt đỏ ngầu, sâu thẳm và lạnh lẽo như vực thẳm Vô Gián. Sát khí bùng nổ, cuồn cuộn tỏa ra từ cơ thể anh , mạnh mẽ đến mức khiến những hạt mưa xung quanh như bị xé nát.

Nhanh như một tia chớp, bàn tay to lớn, đầy vết sẹo mờ của Dạ Tư Thần vung lên. Những ngón tay cứng như gọng kìm sắt lập tức bóp c.h.ặ.t lấy chiếc cổ trắng ngần, mảnh khảnh của Lạc Khinh Xu.

Lực đạo tàn nhẫn, không hề lưu tình. Đó là phản xạ tự vệ bản năng của một con dã thú đã quen sống trong sự phản bội và tàn sát.

"Cô... là ai?" Giọng nói của Dạ Tư Thần khàn đặc, vỡ nát vì độc tố c.ắ.n rứt cổ họng, nhưng lại mang theo uy lực uy h.i.ế.p khiến người khác phải run rẩy. Anh siết c.h.ặ.t t.a.y, ý đồ vặn gãy cổ cô gái lạ mặt đang cúi sát trên người mình .

Bị bóp nghẹt đường thở bất ngờ, Lạc Khinh Xu khẽ nhíu mày. Gương mặt xinh đẹp của cô bị ép đến ửng đỏ, nhưng trong đôi mắt đen láy tuyệt nhiên không có lấy một tia hoảng loạn hay sợ hãi. Trái lại , nó tĩnh lặng và lạnh lẽo đến đáng sợ, giống như mặt hồ mùa đông bị đóng băng, phản chiếu lại sự điên cuồng của anh bằng một sự khinh miệt tột cùng.

Cô không giãy giụa vô ích, cũng không la hét van xin. Thay vào đó, bàn tay phải của Lạc Khinh Xu cực kỳ bình tĩnh luồn xuống dưới cánh tay đang kẹp c.h.ặ.t cổ mình . Ngón trỏ và ngón giữa ghép lại , chuẩn xác tìm đúng huyệt Khúc Trì trên khuỷu tay của Dạ Tư Thần, sau đó dồn toàn bộ sức lực, điểm mạnh một cái.

"Hự..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/doc-y-hao-mon-huu-phu-sau-toi-tro-thanh-nu-vuong/chuong-10.html.]

Dạ Tư Thần khẽ rên lên một tiếng trong cổ họng. Toàn bộ cánh tay phải của anh đột nhiên tê dại, mất đi cảm giác, lực siết ở cổ Lạc Khinh Xu lập tức lỏng lẻo.

Lợi dụng khoảnh khắc đó, Lạc Khinh Xu vung tay trái, tát thẳng một cú chát chúa vào mu bàn tay anh , lạnh lùng gạt phăng cánh tay đang đe dọa mạng sống của mình ra . Cô lùi lại nửa bước, đứng thẳng người dậy, dùng mu bàn tay lau đi vệt nước mưa trên mặt, ánh mắt nhìn xuống người đàn ông dưới đất như nhìn một kẻ vô ơn ngốc nghếch.

"Người vừa kéo anh về từ quỷ môn quan." Lạc Khinh Xu lạnh nhạt mở miệng, giọng nói trong trẻo nhưng mang theo hàn khí thấu xương. "Dạ Tổng, nếu anh chán sống đến thế, tôi có thể lập tức rút châm ra , để anh vỡ tim mà c.h.ế.t ngay tại vũng bùn này . Đỡ tốn công tôi lãng phí t.h.u.ố.c tốt ."

Nghe thấy hai tiếng "Dạ Tổng", đồng t.ử Dạ Tư Thần khẽ co rụt lại . Anh cố gắng chống tay ngồi dậy, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt. Dù toàn thân ướt sũng, m.á.u me be bét, nhưng tư thế của anh vẫn toát lên sự ngạo mạn không thể che giấu. Anh híp mắt, đ.á.n.h giá cô gái trẻ măng, ăn mặc có phần xộc xệch nhưng lại mang khí chất sắc bén như một thanh bảo kiếm vừa rút khỏi vỏ.

"Cô biết tôi ?" Anh khàn giọng hỏi, sự cảnh giác dâng cao tột độ. Một người phụ nữ xuất hiện đúng lúc anh bị truy sát, mang theo y thuật kỳ lạ có thể áp chế kịch độc thần kinh vô phương cứu chữa, lại còn biết rõ thân phận của anh . Điều này quá mức trùng hợp.

"Biết hay không không quan trọng." Lạc Khinh Xu khoanh tay trước n.g.ự.c, thái độ dứt khoát, không chút e dè trước khí tràng của ông trùm giới tài phiệt. "Quan trọng là, anh đang sắp c.h.ế.t. Kịch độc trong người anh là loại tổng hợp mới nhất, tôi dám cá ngoài tôi ra , toàn bộ y bác sĩ ở cái thủ đô Ngạo Lâm này đều chỉ có thể đứng nhìn anh tắt thở."

Cô dừng lại một nhịp, bước tới gần anh thêm một bước, cúi người xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của Dạ Tư Thần.

" Nhưng tôi đã dùng thứ t.h.u.ố.c quý giá nhất thế gian để giữ lại mạng ch.ó này cho anh . Dạ Tư Thần, trên đời này không có bữa trưa nào miễn phí. Tôi cứu anh , không phải vì lòng thương hại rẻ tiền, mà vì tôi cần một cuộc giao dịch."

Dạ Tư Thần nhìn chằm chằm vào đôi mắt kiên định, rực lửa tham vọng của Lạc Khinh Xu. Đã bao nhiêu năm rồi , chưa một ai dám đứng trước mặt anh dùng giọng điệu ra lệnh và thương lượng sắc bén đến thế. Những kẻ khác nếu không run rẩy quỳ mọp thì cũng là nịnh bợ, xu nịnh. Còn cô gái này , cô ta coi anh như một món hàng hóa có giá trị cao để đặt lên bàn cân.

Thú vị. Vô cùng thú vị.

Cơn đau xé rách lục phủ ngũ tạng dường như đã bị dòng nước kỳ lạ cô cho uống lúc nãy áp chế hoàn toàn . Dạ Tư Thần đủ thông minh để hiểu rằng, cô gái này không nói dối. Cô thực sự có bản lĩnh cứu sống anh .

"Cô muốn gì?" Anh nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo, tà mị nở rộ trên môi. "Tiền tài? Quyền lực? Hay vị trí Dạ phu nhân?"

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...