Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Lạc Khinh Xu suýt nữa bật cười thành tiếng. "Vị trí phu nhân? Xin lỗi Dạ Tổng, tôi vừa mới đá bay một gã chồng cặn bã, rũ sạch cái mớ bòng bong mang tên hôn nhân hào môn rồi . Thứ tôi cần, thực tế hơn nhiều."
Cô đứng thẳng lưng, sống lưng vươn cao kiêu hãnh. Bầu không khí xung quanh cô dường như bị lây nhiễm bởi sự quyết đoán tuyệt đối.
" Tôi tên Lạc Khinh Xu. Kẻ thù của tôi hiện tại chỉ là vài con kiến hôi nhà họ Hạ, không đáng để nhắc tới. Nhưng tôi vừa rời khỏi nhà chồng với hai bàn tay trắng, mang theo mẹ già và em trai bệnh tật. Tôi muốn xây dựng Lăng Thiên – một đế chế thương nghiệp y d.ư.ợ.c của riêng mình , để dẫm đạp tất cả những kẻ từng coi thường tôi dưới gót giày."
Lạc Khinh Xu chỉ thẳng ngón tay vào n.g.ự.c Dạ Tư Thần, từng chữ từng chữ nhả ra rành rọt, đập thẳng vào màng nhĩ anh lẫn trong tiếng sấm sét.
" Tôi cần tiền. Tôi cần tài nguyên. Tôi cần quyền lực tuyệt đối để không một thế lực nào ở Ngạo Lâm này dám ngáng đường Lăng Thiên phát triển. Và anh , Dạ Tư Thần, anh có tất cả những thứ đó."
Cô hạ giọng, âm vực trầm xuống, mang theo sức nặng ngàn cân: "Giao kèo rất đơn giản. Tôi giải sạch kịch độc trong người anh , kéo anh từ địa ngục trở về, giúp anh có cơ hội quay lại thanh trừng nội bộ, xé xác kẻ đã phản bội anh . Đổi lại , Dạ Thị Tập Đoàn sẽ trở thành chiếc ô che chở cho tôi . Bất cứ ai dám chạm vào Lạc Khinh Xu này , Dạ Thị phải đứng ra nghiền nát kẻ đó. Một đổi một. Sinh mạng của ông trùm Dạ Thị, đổi lấy sự bảo hộ vô điều kiện. Anh thấy sao ?"
Một bản hợp đồng sinh t.ử được đưa ra ngay giữa màn mưa bão, không có giấy trắng mực đen, chỉ có sự trao đổi giữa hai kẻ mang dã tâm ngập trời.
Dạ Tư Thần lẳng lặng lắng nghe . Trong đầu anh nhanh ch.óng phân tích lợi hại. Anh bị ám sát, tâm phúc phản bội, độc d.ư.ợ.c ngấm vào xương tủy. Nếu không có cô gái này , anh chắc chắn sẽ phơi thây ở đây. Một khi anh c.h.ế.t, Dạ Thị Tập Đoàn sẽ rơi vào tay những kẻ phản trắc, toàn bộ tâm huyết đổ sông đổ bể.
So với cái giá phải trả là chống lưng cho một cô gái nhỏ bé lập nghiệp, món hời này quá lớn. Hơn nữa, y thuật xuất quỷ nhập thần của cô ta ... nếu thực sự có thể tạo ra những phương t.h.u.ố.c độc quyền, Dạ Thị cũng sẽ được hưởng lợi không nhỏ.
Nhưng
điều khiến Dạ Tư Thần đưa
ra
quyết định
không
chỉ là lợi ích. Mà là ánh mắt của Lạc Khinh Xu. Khát vọng chiến thắng, sự tàn nhẫn giấu
sau
vẻ
đẹp
thanh lãnh, và sự kiên cường
không
chịu khuất phục của cô
đã
chạm đến một góc sâu thẳm trong linh hồn tăm tối của
anh
. Họ giống
nhau
. Đều là những con sói
bị
dồn
vào
chân tường, sẵn sàng c.ắ.n xé bất cứ kẻ nào dám ngáng đường để sinh tồn.
Dạ Tư Thần hít một hơi thật sâu, cố nén cơn choáng váng đang dần ập đến khi tác dụng của châm cứu bắt đầu kích thích hệ thần kinh nghỉ ngơi. Anh ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Lạc Khinh Xu, đôi môi mỏng khẽ mấp máy.
"Được."
Chỉ một chữ, nhưng nặng tựa Thái Sơn.
"Chỉ cần cô cứu sống tôi ... Dạ Thị Tập Đoàn... chính là thanh kiếm của cô. Bất cứ kẻ nào cản đường cô... tôi sẽ đích thân tiễn kẻ đó xuống địa ngục."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/doc-y-hao-mon-huu-phu-sau-toi-tro-thanh-nu-vuong/chuong-11.html.]
Lạc Khinh Xu khẽ gật đầu, sự hài lòng xẹt qua đáy mắt. "Thành giao. Nhớ kỹ lời anh nói , Dạ Tổng. Tôi có thể cứu anh , thì cũng có thể g.i.ế.c anh nếu anh dám lật lọng."
Dạ Tư Thần khẽ cong khóe môi, một nụ cười nhạt mang theo sự tán thưởng hiếm hoi trước khi ý thức hoàn toàn bị bóng tối nuốt chửng. Đạt được thỏa thuận, tinh thần căng cứng bấy lâu nay của anh cuối cùng cũng được thả lỏng. Độc tố tuy đã bị phong tỏa, nhưng cơ thể đã quá giới hạn chịu đựng. Anh nhắm nghiền mắt, đổ gục xuống mặt đường lầy lội, bất tỉnh nhân sự.
Lạc Khinh Xu nhìn người đàn ông to lớn nằm dưới đất, khẽ tặc lưỡi.
"Nói ngất là ngất ngay được , đúng là làm khó người ta ."
Cô cúi xuống, luồn tay qua nách Dạ Tư Thần, dùng kỹ năng mượn lực đặc biệt để nâng cơ thể nặng nề của anh lên. Dù sao trước đây cô cũng từng học qua các kỹ thuật khống chế, việc kéo một gã đàn ông trưởng thành không phải là chuyện bất khả thi.
Lê lết từng bước nặng nhọc dưới trời mưa, Lạc Khinh Xu cuối cùng cũng kéo được Dạ Tư Thần đến bên cạnh chiếc xe. Cô mở cửa sau , dùng hết sức bình sinh đẩy người anh vào băng ghế.
Bên trong xe, Vu Mạn Liễu ôm c.h.ặ.t lấy Lạc Lăng, khuôn mặt tái mét vì sợ hãi khi thấy con gái kéo theo một người đàn ông đầy m.á.u vào xe.
"Khinh Xu... chuyện... chuyện gì vậy con? Người này là ai? Chúng ta có nên báo cảnh sát không ?" Vu Mạn Liễu run rẩy hỏi.
Lạc Khinh Xu đóng sầm cửa xe lại , ngăn cách tiếng mưa bão gào thét bên ngoài. Cô vuốt ngược mái tóc ướt đẫm ra sau , quay sang nhìn mẹ và em trai bằng ánh mắt cực kỳ dịu dàng, trái ngược hoàn toàn với vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn khi đối mặt với Dạ Tư Thần hay gia đình họ Hạ.
"Mẹ, đừng sợ. Không cần báo cảnh sát." Lạc Khinh Xu ôn tồn nói , rút vài tờ khăn giấy lau m.á.u trên tay. "Người này không phải kẻ xấu đối với chúng ta . Cứ coi như con vừa vớt được một 'thần tài' từ dưới bùn lên đi ."
Lạc Lăng chớp chớp đôi mắt to tròn, nhìn gã đàn ông đáng sợ nằm bất động trên ghế: "Chị, anh ta chảy nhiều m.á.u quá, liệu có c.h.ế.t không ?"
"Có chị ở đây, Diêm Vương cũng không dám đòi mạng anh ta ." Lạc Khinh Xu tự tin mỉm cười .
Cô khởi động máy, đạp chân ga. Chiếc xe lao v.út đi trong màn đêm đen đặc. Ánh sáng từ bảng điều khiển hắt lên sườn mặt tuyệt mỹ của Lạc Khinh Xu, soi rõ sự sắc lạnh và kiêu ngạo.
Chaporia
Bình Luận (0)