Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Khế ước sinh t.ử đã được thiết lập. Dạ Tư Thần cần mạng sống, cô cần quyền lực. Hạ Nguyên An, Vương
Màn đêm đen đặc như mực, cơn mưa bão vẫn điên cuồng gào thét, quất những luồng nước lạnh buốt vào kính chắn gió. Lạc Khinh Xu điềm tĩnh đ.á.n.h vô lăng, chiếc xe xuyên qua màng mưa dày đặc, bỏ lại đằng sau con hẻm Mãng Sơn tanh mùi m.á.u.
Mục tiêu của cô rất rõ ràng: Khách sạn Ngạo Lâm.
Nằm ở trung tâm sầm uất bậc nhất của thủ đô, Khách sạn Ngạo Lâm không chỉ là một biểu tượng của sự xa hoa tột đỉnh, mà còn là một pháo đài bất khả xâm phạm của giới thượng lưu. Nơi đây nổi tiếng với hệ thống an ninh nghiêm ngặt đến mức con kiến cũng khó lọt qua, bảo mật thông tin khách hàng ở mức tuyệt đối. Đối với một Lạc Khinh Xu vừa mang theo mẹ và em trai trốn chạy, cộng thêm một gã đàn ông lai lịch bất phàm đang thoi thóp vì kịch độc, không có nơi trú ẩn nào hoàn hảo hơn chỗ này .
Xe dừng lại ở khu vực đỗ xe VIP tầng hầm. Lạc Khinh Xu tắt máy, quay sang nhìn Dạ Tư Thần đang gục ngã trên băng ghế sau . Hơi thở của anh mỏng manh đến mức gần như không thể cảm nhận được , sắc mặt tái nhợt như giấy, nhưng luồng hắc khí nơi ấn đường lại đang có dấu hiệu lan rộng. Độc tính đã bị cô tạm thời phong tỏa bằng châm cứu ở con hẻm, nhưng giới hạn của cơ thể phàm nhân không thể chịu đựng thêm quá hai canh giờ.
Lạc Khinh Xu nhoài người ra sau , bàn tay thon dài, lạnh lẽo luồn vào lớp áo vest đắt tiền đã ướt sũng và rách bươm của Dạ Tư Thần. Rất nhanh, ngón tay cô chạm vào một vật thể kim loại lạnh ngắt. Cô rút nó ra .
Đó là một tấm thẻ đen nhám, viền vàng kim, không có bất kỳ dãy số vô nghĩa nào, chỉ khắc chìm một họa tiết vô cùng tinh xảo: Một con rồng cuộn mình quanh thanh kiếm sắc bén. Dù không am hiểu tường tận về các thế lực ngầm của thủ đô, nhưng kiến thức kiếp trước cộng với trực giác nhạy bén mách bảo Lạc Khinh Xu rằng, tấm thẻ này đại diện cho một quyền lực ngập trời.
Cô quay sang nhìn Vu Mạn Liễu và Lạc Lăng. Sắc mặt hai người vẫn còn vương nét kinh hoàng sau đêm dài ác mộng tại tầng hầm Hạ gia.
"Mẹ, Tiểu Lăng, hai người khoác áo vào , chúng ta lên trên ." Lạc Khinh Xu nhẹ giọng, âm điệu dịu dàng như lò sưởi giữa đêm đông, xua tan đi phần nào sự hoảng loạn trong lòng họ.
Lạc Lăng c.ắ.n răng, gật đầu thật mạnh. Cậu thiếu niên mười tám tuổi gầy gò, xanh xao nhưng ánh mắt lại quật cường đến kỳ lạ. Cậu đưa tay dìu mẹ , ánh mắt thỉnh thoảng liếc nhìn gã đàn ông to lớn đầy m.á.u me kia , nhưng tuyệt nhiên không hỏi thêm một lời. Chị gái cậu đã nói người này là "thần tài", cậu tin chị.
Lạc Khinh Xu dùng kỹ năng mượn lực, một
lần
nữa xốc Dạ Tư Thần lên vai.
Sự xuất hiện của bốn
người
—một cô gái xinh
đẹp
lạnh lùng, một thiếu niên gầy gò, một phụ nữ trung niên tiều tụy, và một gã đàn ông cao lớn bê bết m.á.u—nhanh ch.óng thu hút ánh
nhìn
cảnh giác của đội ngũ vệ sĩ mặc vest đen tại sảnh hầm.
Bốn gã vệ sĩ lập tức bước tới, tay đặt sẵn lên bộ đàm, ánh mắt sắc như d.a.o chĩa thẳng vào Lạc Khinh Xu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/doc-y-hao-mon-huu-phu-sau-toi-tro-thanh-nu-vuong/chuong-12.html.]
"Thưa cô, đây là khu vực tư nhân..." Tên vệ sĩ đi đầu cất giọng lạnh lẽo, mang theo sự cảnh cáo rõ rệt.
Lạc Khinh Xu không nói một lời, ánh mắt cô còn sắc bén và tàn nhẫn hơn bọn chúng gấp trăm lần . Cô giơ tay lên, kẹp tấm thẻ đen viền vàng kim giữa hai ngón tay thon dài, đưa ra trước mặt tên vệ sĩ.
Không gian xung quanh dường như đông cứng lại trong tích tắc.
Đồng t.ử của tên vệ sĩ co rút kịch liệt, sắc mặt hắn từ cảnh giác chuyển sang khiếp đảm, rồi ngay lập tức biến thành sự kính sợ tột cùng. Hắn luống cuống lùi lại một bước, gập người cúi chào một góc chuẩn chín mươi độ. Ba tên vệ sĩ phía sau thấy vậy cũng đồng loạt gập người , tư thế cứng nhắc, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh.
"Kính chào ngài! Mời... mời ngài đi lối này !" Giọng tên vệ sĩ trưởng run rẩy. Hắn vội vã bấm bộ đàm, nói bằng âm lượng khẩn cấp nhất: "Kích hoạt thang máy Hoàng Gia! Báo động cấp S! Chuẩn bị phòng Tổng thống cao cấp nhất ở tầng đỉnh, không được phép có bất kỳ ai lảng vảng trên hành lang!"
Sự thay đổi thái độ ngoạn mục này khiến Vu Mạn Liễu sững sờ, nhưng Lạc Khinh Xu chỉ nhếch mép cười nhạt. Quyền lực, quả nhiên là thứ v.ũ k.h.í tối thượng nhất trên thế giới này .
Dưới sự hộ tống cẩn trọng đến mức hèn mọn của đội ngũ quản lý khách sạn, bốn người tiến vào thang máy mạ vàng độc quyền, lao v.út lên tầng cao nhất. Cửa thang máy mở ra , đập vào mắt là một không gian xa hoa lộng lẫy đến mức ngộp thở. Căn phòng Tổng thống tư nhân này chiếm trọn vẹn cả một tầng, được thiết kế tinh xảo, tách biệt hoàn toàn với thế giới ồn ào bên dưới .
Lạc Khinh Xu ra hiệu cho quản lý rời đi . Cánh cửa gỗ lim dày cộp đóng sầm lại , cách ly mọi ánh mắt tò mò.
"Mẹ, Tiểu Lăng, hai người vào gian phòng phụ tắm rửa, thay quần áo rồi nghỉ ngơi đi . Trong tủ chắc chắn có sẵn đồ mới." Lạc Khinh Xu lấy từ trong túi áo ra một bình nước nhỏ—thực chất là nước đã được pha sẵn Linh Tuyền Thủy từ trước —đưa cho Lạc Lăng. "Uống hết bình nước này , tuyệt đối không được ra ngoài cho đến khi con gọi."
Vu Mạn Liễu nắm c.h.ặ.t t.a.y con gái, nước mắt chực trào: "Khinh Xu, con... con phải cẩn thận. Nhà họ Hạ..."
"Mẹ, Hạ gia đã là quá khứ. Từ đêm nay, kẻ phải run sợ là bọn chúng, không phải chúng ta ." Giọng Lạc Khinh Xu kiên định, toát ra một cỗ uy áp khiến người ta bất giác an tâm. "Mẹ đi nghỉ đi , con còn phải cứu sống 'ô dù' của chúng ta ."
Chaporia
Bình Luận (0)