Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
3.
Tôi càng nghĩ càng không cam lòng.
Hai giờ sáng, tắm rửa xong. Tôi mặc chiếc sơ mi dài của anh , lén lút chui vào phòng anh .
Hô hấp anh đều đặn, kéo dài, ngủ rất sâu.
Tôi vén chăn, chui vào . Giống như khi còn nhỏ, vùi mình vào lòng anh .
Mùi hương trên người anh rất dễ chịu. Là kiểu hương gỗ cỏ thoang thoảng sau cơn mưa, như không khí trong rừng vừa được gột rửa.
Tôi ngước mắt lên, nuốt khan một ngụm. Cuối cùng lấy hết can đảm, khẽ hôn lên yết hầu anh : “Anh… anh không cần em nữa sao ?”
Anh không đáp.
Đầu ngón tay tôi khẽ lướt qua hàng mi anh , thì thầm: “Anh, em thật sự rất thích anh .”
“Bùi Nghiên Hành, em không muốn làm em gái anh nữa.”
“Em không tin… anh chưa từng rung động với em.”
Tất cả những điều này , đều là tâm sự tôi không dám nói thành lời trong cuốn nhật ký.
Tôi chống tay, muốn tiến gần thêm một chút.
Vạt áo trượt xuống một nửa. Nhưng đột nhiên anh giơ tay, mạnh mẽ kéo tôi vào lòng, giữ c.h.ặ.t không cho tôi động đậy.
“Thích…” anh khàn giọng nói mớ.
Tim tôi bỗng đập loạn. Rồi lại nghe anh khẽ bổ sung bên tai: “Thích Lan Lan.”
Toàn thân tôi lập tức lạnh cứng, tim như bị dội nước đá.
Lan Lan là ai? Cô bạn gái mới mà anh công khai sao ?
Nhưng họ mới quen chưa đến một tháng…
“Anh?” tôi khẽ gọi thử.
Anh không đáp nữa, chỉ còn tiếng hô hấp nặng nề.
Anh đang nói mớ.
Tôi không quậy nữa, cứ để anh ôm như vậy , nhắm mắt lại .
Ít nhất khoảnh khắc này , anh thuộc về tôi .
4.
Khi tỉnh dậy, tôi đã nằm trong phòng mình . Tựa như những hỗn loạn đêm qua, chỉ là một giấc mộng đẹp .
Trong điện thoại có tin nhắn lạnh lẽo của Bùi Nghiên Hành:
[Dạo này anh bận, em tự chú ý an toàn .]
Xa cách như một người xa lạ.
Tôi không trả lời.
Trước khi đến trường, dì Chu mang cho tôi một cốc nước mật ong, nói là để giảm đau đầu sau khi uống rượu.
“Cảm ơn dì Chu.”
“Không có gì, tối qua cậu Bùi đã dặn tôi chuẩn bị rồi .”
Tôi khựng lại .
Một bên lén quan tâm, một bên lại cố ý xa cách… rốt cuộc anh đang né tránh điều gì?
Tôi mang theo đầy ấm ức đến trường. Những ngày sau đó, đúng như lời anh nói … rất bận.
Tôi mười hai giờ về nhà, cũng không còn ai đợi. Ngày mưa, cũng không còn ai mang ô đến cổng trường cho tôi . Bị ngã trẹo chân, cũng tự mình bò dậy đi đến phòng y tế.
Khó khăn lắm mới chờ được một tuần anh về nhà một lần , tôi chưa kịp về, anh đã đi rồi .
Còn cái gọi là “bận” của anh … là những tin tức tràn ngập trên mạng về chuyện tình của anh .
Anh và nữ minh tinh Hứa Lan, cùng nhau đi du lịch, ảnh tình tứ bay đầy trời.
Hết lần này đến lần khác bị chụp được cảnh hôn nhau , tất cả đều đang nói với tôi : từ đầu đến cuối, chỉ có tôi tự mình đa tình.
Đêm đó, tôi lại uống say.
Giận dỗi, dùng thẻ phụ của anh , gọi tám nam mẫu cao mét tám đến cùng tôi và bạn thân .
Tôi tin chắc anh sẽ nhận được thông báo chi tiêu, sẽ đến tìm tôi , sẽ quản tôi .
Dù có mắng tôi cũng được . Tốt nhất là… có thể ghen một chút.
Tôi hờ hững uống rượu, ánh mắt vẫn không ngừng liếc về phía cửa.
Một giờ sáng, Bùi Nghiên Hành thật sự đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/cam-do/phan-2.html.]
Tôi
vừa
định lao tới.
Lại
nhìn
thấy bên cạnh
anh
, là Hứa Lan trang điểm tinh xảo.
5.
Cô ta xinh đẹp rực rỡ, mái tóc xoăn sóng lớn, khí chất nổi bật. Đứng cạnh tôi còn non nớt, hoàn toàn không có gì để so sánh.
Bùi Nghiên Hành nhìn thấy tôi , mày lập tức nhíu c.h.ặ.t: “Sao em lại ở đây?”
Tôi cứng đờ, toàn bộ tự tôn và xấu hổ sụp đổ trong chớp mắt. Hóa ra , anh vốn không phải vì tôi mà đến.
Anh thậm chí còn chưa xem nội dung chi tiêu của thẻ phụ.
Từ đầu đến cuối, chỉ là tôi tự lừa mình .
“Nguyễn Nguyễn, còn chưa định về sao ?” giọng anh như đang cố kìm nén tức giận.
“Nguyễn Nguyễn?” Hứa Lan tháo kính râm, dịu dàng bước tới, khẽ chạm lên trán tôi : “Em chính là em gái của anh Bùi à ? Rất xinh.”
“Con gái nhỏ tò mò ham chơi mấy thứ này là bình thường, anh Bùi đừng mắng em ấy .”
“Ừ,” Bùi Nghiên Hành khẽ đáp: “ nghe em hết.”
Hai người họ trước mặt tôi trêu đùa tình tứ. Tôi không chịu nổi nữa, như phát điên lao ra ngoài.
Những ấm ức tích tụ mấy ngày nay, trong khoảnh khắc này , toàn bộ hóa thành nước mắt trào ra .
Tôi vừa chạy vừa khóc , miệng không ngừng c.h.ử.i: “Bùi Nghiên Hành, anh đúng là đồ khốn! Đồ khốn kiếp!”
“Em ghét anh ! Ghét anh cả đời!” Tôi chạy điên cuồng, đến khi hô hấp rối loạn, l.ồ.ng n.g.ự.c đau thắt, nhiều lần không thở nổi.
Cuối cùng chỉ còn lại tiếng nức nở đứt quãng.
Đi đến con hẻm tối, phía sau bỗng vang lên tiếng bước chân rất nhẹ. Rất gần, như đã theo tôi từ lâu.
Tôi quay đầu lại , không có ai. Tôi đi càng nhanh, người phía sau cũng càng nhanh.
Tôi dần hoảng loạn, theo bản năng gọi điện cho Bùi Nghiên Hành.
Cùng một tiếng chuông, vang lên từ phía sau .
6.
Điện thoại đột ngột bị cúp, tiếng chuông phía sau cũng biến mất.
“Anh?” tôi quay lại , gọi vào bóng tối: “Bùi Nghiên Hành?”
Không ai đáp, ngay cả bóng người cũng không .
Có lẽ là vì thích anh đến mức xuất hiện ảo giác rồi . Nhưng vẫn ôm chút hy vọng cuối cùng, tôi vội vàng bắt xe về nhà.
Mở cửa, trong phòng tắm vang lên tiếng nước.
Bùi Nghiên Hành đang tắm.
Tôi tự giễu cười , quả nhiên lại là tôi tự mình đa tình.
Sao anh có thể bỏ bạn gái, đuổi theo tôi từ quán bar, còn đi theo tôi cả đoạn đường?
Nước mắt cuối cùng vẫn không kìm được rơi xuống. Mỗi một lần kỳ vọng, đều sẽ biến thành gấp đôi thất vọng và đau đớn quay lại .
Nhưng tôi vẫn không cam lòng.
Tôi muốn thử thêm một lần nữa, nghe chính miệng anh nói không thích, có lẽ mới thật sự buông bỏ được .
Tôi hít sâu, lau khô nước mắt.
Tôi tự thề, chỉ lần này thôi.
Sau lần này , tôi sẽ không còn suy nghĩ lung tung nữa.
Sau lần này , tôi sẽ từ bỏ.
Tôi cởi đồ, chui vào phòng ngủ của Bùi Nghiên Hành. Trong cốc nước trên tủ đầu giường, tôi đổ vào thứ “thuốc nói thật” mà bạn thân đưa.
Cô ấy từng nói : “Uống cái này , nhất định sẽ biết rốt cuộc anh cậu có thích cậu không .”
Trong bóng tối, tôi nghe rõ nhịp tim mình .
Tôi biết mình có chút liều lĩnh. Nhưng tôi không nghĩ được nhiều như vậy nữa.
Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333
Tôi chỉ muốn xác nhận, anh có dù chỉ một chút thích tôi hay không .
Cửa mở.
Bùi Nghiên Hành ngồi bên giường, uống cốc nước đó.
Tắt đèn, nằm xuống.
Tôi tiến lại gần anh .
“Nguyễn Nguyễn,” còn chưa kịp lại gần, anh đã gọi tôi .
Anh thở ra một hơi : “Em rời đi bây giờ, anh còn có thể coi như chưa có chuyện gì xảy ra .”
Chaporia
Bình Luận (0)