Cám Dỗ/Chương 3: Phần 4C. 3: Phần 4
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

7.

 

Tôi ôm c.h.ặ.t lấy anh , giọng nghèn nghẹn: “Em không … anh … em không muốn làm em gái anh nữa.”

Hô hấp anh nặng nề, giọng mang theo cảnh cáo: “Nguyễn Thì, đừng làm loạn nữa, đừng ép anh nổi giận.”

Sống mũi tôi cay xè, quả nhiên làm vậy sẽ khiến anh ghét.

Nhưng tôi vẫn cố hỏi: “Anh thích cô ấy lắm sao ? Cô minh tinh đó?”

“Có.” Không chút do dự: “Sau này , em cũng sẽ có người em thích hơn.”

Tôi không kìm được nghẹn ngào: “Vậy anh nói thẳng với em đi … nói anh không thích em.”

“Nói anh chưa từng thích em, em sẽ không bám lấy anh nữa, được không ?” Nước mắt nóng hổi rơi xuống vai anh .

Bùi Nghiên Hành giơ tay, xoa mi tâm.

Im lặng ba giây, môi mỏng khẽ mở: “Chưa từng.”

Tim tôi trong chớp mắt rơi xuống đáy. Dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng nghe chính miệng anh nói ra , vẫn không chịu nổi.

Tôi bật khóc , ngẩng đầu c.ắ.n mạnh lên xương quai xanh anh .

Vừa đ.ấ.m anh vừa nức nở: “Bùi Nghiên Hành, em ghét anh !”

Tôi c.ắ.n rất mạnh, vị tanh lan ra trong miệng, anh lại không hề kêu một tiếng.

“Bùi Nghiên Hành, em đảm bảo sau này sẽ không thích anh nữa.”

“Không bao giờ nữa!”

Tôi buông ra , đứng dậy định đi . Bùi Nghiên Hành trở tay giữ tôi lại , đè xuống dưới thân .

Cả người anh nóng rực, lực siết cổ tay tôi gần như bóp nát xương: “Nguyễn Nguyễn…”

Mày nhíu c.h.ặ.t, ánh mắt mê ly, anh lắc đầu mạnh: “Em… hạ t.h.u.ố.c anh ?”

“Ơ?” tôi sững người , chớp mắt ngây ngốc: “Thuốc giờ mới có tác dụng à ?”

Tôi nhìn anh qua làn nước mắt, hỏi lại : “Vậy Bùi Nghiên Hành, rốt cuộc anh có thích em không ?”

Anh nhìn chằm chằm môi tôi , yết hầu cuộn mạnh.

Anh mở miệng, lại c.ắ.n rách môi mình , như đang cố kiềm chế điều gì: “Nguyễn Nguyễn… em đang làm loạn.”

“Anh… anh không thích em sao ?” tôi nhìn anh đầy mong đợi.

Tay anh siết c.h.ặ.t t.a.y tôi hơn, nhắm mắt lại .

“Bùi Nghiên Hành, anh nói đi .” Tôi nghẹn ngào.

Ngón tay anh đột nhiên siết vào eo tôi , run dữ dội.

Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333

Ngay giây sau , anh cúi xuống, hôn mạnh.

Dữ dội, nhẫn nhịn, khao khát bị đè nén suốt nhiều năm bùng nổ, như con thú đói lần đầu nếm được thịt.

“Thích.” Trong nụ hôn nóng bỏng, anh khàn giọng thốt ra hai chữ.

Anh vùi mặt vào cổ tôi , ngay nơi tôi cố tình để lại vết đỏ trước đó, lưu lại dấu ấn của riêng mình .

8.

 

Ngay khi tôi vòng tay ôm cổ anh , da thịt chạm nhau … Bùi Nghiên Hành đột nhiên cứng lại .

Anh giơ tay, c.ắ.n mạnh lên mu bàn tay mình .

Dùng lực xé toạc.

Mu bàn tay lập tức trở nên bê bết m.á.u thịt.

Tôi sợ đến cứng đờ, vội vàng ngồi dậy: “Anh! Em… em đi lấy t.h.u.ố.c cho anh .”

Anh cố giữ bình tĩnh, trong mắt cuộn trào thứ chấp niệm và kiềm chế tôi chưa từng thấy, giọng nói xa lạ: “Ra ngoài. Cút ra .”

Đây là lần đầu tiên trong hơn mười năm, anh nổi giận với tôi như vậy .

Tôi từng nghĩ anh sẽ tức giận, sẽ mắng tôi . Nhưng chưa từng nghĩ anh sẽ chán ghét đến mức này .

“Được… em đi ngay,” tôi luống cuống đứng dậy, đi đến cửa, giọng run rẩy, “ anh … em xin lỗi .”

Tôi chạy về phòng, chui vào chăn, cuộn tròn lại .

Toàn thân run rẩy.

Bùi Nghiên Hành… có phải thật sự sẽ không bao giờ để ý đến tôi nữa không ?

Đêm đó, tiếng nước trong phòng tắm chảy ào ào, kéo dài suốt cả đêm. Tôi siết c.h.ặ.t góc chăn, nghĩ nếu mình có thể đọc được suy nghĩ thì tốt biết mấy.

Như vậy sẽ không phải mỗi ngày đoán già đoán non, dằn vặt xem rốt cuộc anh có thích mình hay không .

Càng không dùng cách cực đoan như vậy , ép anh đến mức mất kiểm soát.

Năm giờ sáng, cửa phòng tôi bị gõ khẽ.

“Nguyễn Nguyễn, ngủ chưa ?” anh dừng lại một chút, giọng trầm mệt mỏi, “Chúng ta cần nói chuyện.”

“Dạ… em chưa ngủ.”

Anh đẩy cửa vào , cố ý không đóng lại . Mu bàn tay đã được băng kín, nhìn mà giật mình .

Anh ngồi bên giường, im lặng rất lâu.

“Nguyễn Nguyễn, em có biết mình đang làm gì không ?”

Tôi rụt rè ló nửa mặt: “Anh…”

Anh cụp mắt, giọng rất thấp: “Nếu anh không kiềm chế được , người bị tổn thương cuối cùng chỉ có em.”

“Cũng là lỗi của anh , luôn sợ em bị thương, nên chưa từng dám trả lời thẳng câu hỏi của em.”

Anh ngẩng lên nhìn tôi , giọng điềm tĩnh mà tàn nhẫn: “Nguyễn Nguyễn, anh thích em, nhưng với em, từ trước đến nay không phải là kiểu thích mà em nghĩ.”

Sống mũi tôi cay xè, nhỏ giọng phản bác: “ Nhưng lúc nãy anh rõ ràng đã nói … nói là thích.”

Yết hầu anh khẽ động, quay đi : “Loại t.h.u.ố.c đó, đổi là bất kỳ ai ở bên cạnh, anh cũng sẽ nói như vậy .”

“Đối với em.” Anh siết c.h.ặ.t bàn tay băng kín, trong mắt cuộn trào thứ cảm xúc tôi không hiểu nổi: “Vĩnh viễn chỉ là sự yêu thương của anh trai, hiểu chưa ?”

Lông mi tôi run nhẹ, cúi đầu, khẽ gật: “Em hiểu rồi .”

Im lặng vài giây, tôi lẩm bẩm: “Anh, anh yên tâm… lần này em thật sự hiểu rồi .”

“Nếu tình cảm của em khiến anh đau khổ như vậy , em đảm bảo sau này sẽ không bám lấy anh nữa, anh đừng giận em.”

Tôi ngẩng đầu, không né tránh nữa, nhìn thẳng anh : “Lần này … là thật, anh tin em một lần .”

Vừa dứt lời, tôi thấy trong mắt Bùi Nghiên Hành thoáng qua một tia mất mát. Có lẽ… lại là ảo giác do tôi tự đa tình.

“Vậy thì tốt .” Giọng anh rất nhẹ, như đang nói với chính mình .

9.

Tôi nói được là làm được .

Không còn quấn lấy Bùi Nghiên Hành nữa.

Không còn nửa đêm lén vào phòng anh , không nhắn cho anh dù chỉ một tin, thậm chí còn cố tình tránh thời gian anh về nhà.

Dì Chu nói anh có về vài lần , có hỏi đến tôi .

Tôi đáp: “Lần sau nếu anh ấy hỏi, cứ nói em sống rất tốt , không cần lo.”

Tôi bắt đầu nghiêm túc lên lớp, nghiêm túc ăn uống, nghiêm túc sống. Giống như điều anh mong muốn … trở thành một đứa em gái không còn khiến anh khó xử.

Ngay cả Tiểu Man cũng nói tôi đã thay đổi: “Trước đây ba câu không rời anh cậu , giờ nhắc cũng không nhắc nữa, bị kích thích gì vậy ?”

Tôi cười nhẹ: “Không có gì.

“Thật sự không thích nữa?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/cam-do/phan-4.html.]

“Không thích nữa.”

Không thích.

Ba chữ ấy nói ra nhẹ bẫng, nhưng chỉ có tôi mới biết , làm được khó đến mức nào.

Khó đến mức mỗi sáng tỉnh dậy, việc đầu tiên là ép bản thân không được nghĩ đến anh .

Khó đến mức đi ngang qua cửa phòng anh , cũng phải cố nhịn không nhìn .

Khó đến mức nghe thấy tiếng xe anh , cũng phải trốn vào phòng tắm, mở vòi nước để tránh né.

Chỉ để giả vờ… mình không còn để tâm.

Tôi đã rất cố gắng để xa anh . Thậm chí còn bắt đầu thật sự xem thông tin các nam sinh trên bảng tỏ tình của trường.

Tiểu Man nhận ra tôi không ổn , chạy đến ký túc xá: “Nguyễn Nguyễn, cậu cứ thế này , tớ sợ cậu tự ép mình phát điên mất.”

Cô ấy giới thiệu cho tôi một anh khóa trên , nói khá thú vị, bảo tôi thử nói chuyện. Tôi kết bạn WeChat, trò chuyện qua loa vài câu. Anh ấy rủ tôi cuối tuần lên đỉnh núi ngắm sao băng, tôi nghĩ một lúc rồi đồng ý.

Tối hôm đó, tôi tắm xong bước ra . 

Bùi Nghiên Hành đứng ngay trước cửa phòng tôi . Anh mặc đồ ở nhà màu đen, băng trên tay đã tháo, để lại một vết sẹo nhàn nhạt.

Tôi không biết anh về từ lúc nào, cũng không biết anh đã đứng đó bao lâu.

“Anh?” tôi khựng lại .

Anh nhìn tôi , ánh mắt lướt từ mái tóc còn ướt của tôi xuống chiếc điện thoại trên tay.

Màn hình vẫn dừng ở đoạn chat giữa tôi và anh khóa trên . Đối phương gửi một sticker đáng yêu, đã hẹn xong thời gian địa điểm gặp vào thứ bảy.

“Đang nói chuyện với ai?” giọng anh rất nhạt.

“Bạn học.” Tôi tắt màn hình, giấu điện thoại ra sau lưng.

Anh nhìn tôi hai giây, không hỏi thêm, chỉ nói : “Sấy tóc khô rồi ngủ, không là cảm.”

“Em biết rồi .”

Anh quay người rời đi .

Tôi nhìn bóng lưng anh , tim đau như bị bóp nghẹt. Quả nhiên, cho dù cố gắng buông bỏ anh đến thế nào… chỉ cần nhìn thấy anh , mọi lớp ngụy trang đều bị trái tim phản bội.

Thậm chí… còn mong anh sẽ nói thêm điều gì đó.

10.

 

Thứ bảy.

Tôi thay ba bộ đồ, cuối cùng chọn một chiếc váy hoa trắng.

Đứng trước gương ngắm, trong đầu vô thức lóe lên một ý nghĩ: Nếu Bùi Nghiên Hành nhìn thấy… liệu có thấy váy này quá ngắn không ?

Ý nghĩ đó vừa xuất hiện, đã bị tôi dập tắt ngay. Đã nói không nghĩ đến anh nữa, thì phải dứt khoát.

Vừa ra cửa, Cố Mạc mặc đồ biker lạnh lùng tựa vào xe, tiện tay ném cho tôi chiếc mũ bảo hiểm.

Khác hẳn hình tượng ngoan ngoãn ở trường.

Trên người mang khí chất ngông nghênh, bất cần.

“Đứng ngây ra đó làm gì? Không phải tâm trạng không tốt à ? Tiểu gia dẫn em đi ước nguyện.”

Tôi đội mũ, ngồi sau , nhẹ nhàng ôm eo anh .

Ở cửa sổ tầng ba nơi tôi không nhìn thấy, Bùi Nghiên Hành đang đứng trong bóng tối, trầm mặc nhìn xuống tất cả.

Xe của Cố Mạc chạy rất chậm, tôi hơi thắc mắc: “Chạy chậm vậy , kịp không ?”

Cố Mạc nghe xong, từ từ dừng bên đường.

“Xuống đi .”

Tôi ngoan ngoãn làm theo.

Anh cởi áo khoác, không nói hai lời buộc ngang eo tôi .

Ngón tay gõ nhẹ lên mũ bảo hiểm của tôi , giọng lười biếng: “Cái váy này của em, chạy nhanh nữa là lộ hết rồi .”

“Chuẩn bị chưa ? Không sợ thì tiểu gia chạy đúng tốc độ thường ngày.”

Tôi lại ngồi lên xe, mắt sáng lên: “Không sợ, nhanh hơn nữa!”

Đây là lần đầu tiên tôi trải nghiệm cảm giác kích thích như vậy . Những cảm xúc đè nén mấy ngày qua, dường như đều theo gió mà trút hết.

Anh tăng tốc phía trước , tôi ở phía sau không kiêng dè hét lớn.

“Ôm c.h.ặ.t, tăng tốc đây.”

“Không vấn đề!”

Điều kỳ lạ là, khi ở bên anh , tôi hoàn toàn không nghĩ đến anh trai.

Chỉ có sự nhẹ nhõm và vui vẻ từ tận đáy lòng. Lên đến đỉnh núi tôi mới biết , không chỉ có hai người chúng tôi . Còn cả một nhóm bạn biker.

Tiểu Man cũng lén đến, nói là muốn tạo bất ngờ cho tôi .

Đêm lửa trại, mọi người chơi thật lòng hay thử thách.

Tiểu Man lập tức hỏi: “Cố Mạc, thay Nguyễn Nguyễn hỏi một câu… cậu đã từng có mấy bạn gái?”

Gương mặt trông như một tay chơi của Cố Mạc lại thoáng đỏ lên.

“0… mọi người không phải đều biết sao , còn hỏi làm gì.”

Bạn bè bên cạnh cười ầm: “Nguyễn Nguyễn, cậu không biết đâu , bình thường hỏi thằng này , nó toàn bịa, lúc thì năm người lúc thì mười người .”

“Chẳng qua sĩ diện, sợ người ta biết nó chưa từng chạm vào con gái.”

Tiểu Man cười : “ Đúng đó, cậu vừa đến là nó không dám nói dối nữa.”

“ Nhưng cậu yên tâm, nhìn thì đào hoa nhưng thực ra rất thuần khiết, chưa từng yêu ai!”

Tai Cố Mạc càng đỏ, lúng túng nhìn tôi : “Đừng nghe họ.”

Nhìn dáng vẻ hoảng loạn của anh , tôi chỉ thấy đáng yêu vô cùng.

Tối đến, mọi người bắt đầu dựng lều.

Tiểu Man chui chung với bạn trai. Cuối cùng chỉ còn một chiếc lều.

Cố Mạc dựng xong, gãi đầu, hơi ngượng: “Xin lỗi , không ngờ mang thiếu lều.”

“Em vào ngủ đi , anh ở ngoài canh, không ai dám lại gần.”

Không hiểu sao , tôi khẽ nói : “Ngủ chung đi .”

Mặt anh lập tức đỏ bừng, vội vàng xua tay: “Anh không phải kiểu người đó, không đúng, anh không có ý nói em là…”

Tôi bật cười vì sự vụng về của anh , trực tiếp vén lều chui vào nằm : “Em biết mà.”

Anh nằm cứng đờ bên cạnh tôi , khoảng cách giữa hai người đủ chứa cả dải ngân hà, căng thẳng hơn cả tôi .

“Ờm…” anh do dự rất lâu, nhỏ giọng hỏi, “Anh có thể nắm tay em không ?”

“Anh không có ý gì khác, chỉ là…”

Anh còn chưa nói xong, tôi nghiêng đầu, chủ động hôn anh .

Nụ hôn này , cũng là lời cảnh cáo dành cho chính mình … chính thức từ biệt con người trước kia , người chỉ biết nhìn về Bùi Nghiên Hành.

Ngay sau đó, Cố Mạc lập tức chiếm thế chủ động, xoay người đè nhẹ tôi xuống.

Đêm đó, anh không ngừng xin hôn. Trên cổ tôi để lại vài dấu vết.

Kiềm chế và trân trọng, chưa từng vượt quá giới hạn.

Sự thật chứng minh… quả nhiên vừa ngây thơ lại sạch sẽ.

Sáng hôm sau anh đưa tôi về nhà, môi tôi còn sưng. Anh thì như một chú husky vui vẻ, ánh mắt đầy mong chờ lần gặp tiếp theo.

Tôi vừa lấy chìa khóa, cửa đã bị kéo mạnh từ bên trong.

Bùi Nghiên Hành đứng ở đó.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...