Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
13.
Vạn Hoa Lâu rất nhanh đã bị thiêu rụi hoàn toàn , xà gỗ đen nhánh ngã trái ngã phải , lung lay sắp đổ.
Chúng ta giấu mình ở t.ửu lầu khác, xem quan binh qua lại dọn nước dập lửa.
Cố Hành Uyên nắm tay ta đi đến trước mặt Thẩm Nhất Mưu, thi lễ với hắn .
"Đa tạ Thẩm đại nhân."
Thẩm Nhất Mưu không muốn để ý chàng , nhưng lại vẫn là đáp lễ:
"Ngươi đa tạ chính mình mạng lớn đi ."
Hắn vẫn là khó nói chuyện như vậy .
Ta bất đắc dĩ cười cười , hỏi hắn :
"Ngươi như thế nào lại đến?"
Thẩm Nhất Mưu nhìn nhìn ta , hừ lạnh một tiếng:
"Tùy tùng của ta trùng hợp đi ngang qua, thấy hai người các ngươi bị nhốt liền vội vã trở về thông báo."
Chính là ta cùng Cố Hành Uyên cải trang đến mức ngay cả Xuân Hỉ cũng nhận không ra , nếu không phải từ vừa ra khỏi cửa liền bắt đầu theo dõi, tùy tùng của hắn không có khả năng vừa vặn nhận ra chúng ta .
Chỉ là ta không có vạch trần hắn , xấu hổ cười nói :
"Phải không ? Tùy tùng của ngươi tốt tính ghê."
Hắn nghẹn một chút, không thèm đáp lời ta nữa.
Ta hỏi hắn :
"Ngươi vì cứu chúng ta mà g.i.ế.c người của Hàn Bách, tiếp theo tính toán giải quyết hậu quả như thế nào đây?"
Hắn nhìn về phía ta :
"Sao ngươi lại ngậm m.á.u phun người , bôi nhọ sự trong sạch của ta thế hả? Ta hôm nay là nhận được tin báo án, vì cứu vớt thiếu nữ nhà lành bị giam cầm ngược đãi nên mới g.i.ế.c Trang Hàn, cái gì mà gọi là vì cứu các ngươi chứ? Ta chính là đang xử lý công vụ, Hàn Bách hắn sao có thể vì chuyện nhỏ nhặt này mà đắc tội với Thẩm gia chúng ta được chứ."
Hóa ra cái cớ kia cũng không phải là hắn tùy cơ ứng biến, mà là đã sớm tính toán kỹ từ trước rồi .
Không hổ là Thẩm Nhất Mưu, vĩnh viễn đều sẽ để lại cho chính mình một đường lui.
" Đúng rồi ."
Thẩm Nhất Mưu đột nhiên nói :
"Các ngươi hôm nay dò hỏi Vạn Hoa Lâu, nhưng có tìm được cái gì không ? Sẽ không tay không mà về đi ?"
"Kỳ thật cũng không có ."
Ta từ trong lòng n.g.ự.c móc ra xấp thư tín vừa mới thừa dịp hỗn loạn đoạt ra tới.
Cố Hành Uyên kinh ngạc một lát, nhấp môi cười cười , cũng từ trong lòng n.g.ự.c móc ra một xấp thư tín.
Không hổ là phu quân của ta !
Thẩm Nhất Mưu nhìn chúng ta , từ kẽ răng bài trừ một câu:
"Hai vợ chồng các ngươi đúng là ăn ý thật đấy."
14.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tuong-quan-trong-sinh-khoc-nhe-can-do-danh/chuong-9.html.]
Lúc gần đi , Thẩm Nhất Mưu lại tiết lộ một tin tức.
Hàn Bách từng có một dạo dã tâm bành trướng, lén mời một toán thợ thủ công về chế tạo một loạt cấm vật.
Sau khi đại công cáo thành, những thợ thủ công đó liền bốc
hơi
khỏi nhân gian
không
một dấu vết.
Chỉ là những cấm vật đó hiện đang ở nơi nào thì lại không một ai hay biết , ngay cả mật thám của Đại Lý Tự cũng chẳng thể tra ra .
"Nếu có thể tìm được , vặn ngã Hàn Bách liền có thêm vài phần nắm chắc."
Thẩm Nhất Mưu nói xong còn không quên bổ sung một câu:
"Bất quá, việc này phải do các ngươi tự mình đi thử xem thôi, ta liền thuận miệng nói vậy , chứ không tính toán giúp các ngươi đâu ."
Cố Hành Uyên chắc chắn mà cười cười :
"Chỉ cần thứ này đích xác tồn tại, ta liền nhất định có thể tìm được ."
"Xì."
Thẩm Nhất Mưu lười cùng chúng ta nói thêm nữa, ôm đao đi rồi .
Sau khi về nhà, ta cùng Cố Hành Uyên đem chứng cứ sửa sang lại từng cái một, nguyên bản chỉ có năm sáu phần nắm chắc, hiện giờ đã có tới bảy tám phần tin tưởng.
Nếu hết thảy thuận lợi, chúng ta sẽ tìm được cấm vật mà Hàn Bách lén lút cất giấu, sau đó tiến cung cáo ngự trạng.
Nhưng biến cố cố tình đã xảy ra .
Ngày mùng năm đại niên, vào ngày Cố Hành Uyên đi ra ngoài theo dõi Hàn Bách, Thẩm Nhất Mưu đột nhiên tới cửa, lôi kéo tay ta liền đi .
"Tiết Từ Doanh, theo ta đi ."
"Làm sao vậy ?"
Ta thấy thần sắc hắn dị thường, có dự cảm bất tốt , tâm bỗng chốc treo lên.
Thẩm Nhất Mưu bình phục lại chút hơi thở, nhìn ta , từng câu từng chữ thốt ra giống như sét đ.á.n.h giữa trời quang:
"Hôm nay, mật thám Đại Lý Tự chặn được một con bồ câu đưa tin bay ra từ trong phủ Hàn Bách. Hàn Bách truyền tin đến Ninh Cổ Tháp, lệnh cho bọn họ lập tức tru sát bá phụ bá mẫu của ngươi. Hàn Bách đã tra được đến trên đầu ngươi rồi !"
Cho nên hắn muốn g.i.ế.c c.h.ế.t cả nhà chúng ta để diệt khẩu.
Toàn thân ta run rẩy, gần như không thể nào tự khống chế được bản thân :
"Không được , ta không thể đi , cha mẹ ta làm sao bây giờ? Cố Hành Uyên làm sao bây giờ?"
"Ngươi không cần lo lắng cho Cố Hành Uyên, hắn thân thủ hảo, danh vọng lại cực cao, Hàn Bách tạm thời không thể làm gì được hắn , đến nỗi bá phụ bá mẫu, ta đã truyền tin sai người đi chăm sóc rồi , ngược lại là ngươi, hiện tại ngươi mới là người nguy hiểm nhất!"
" Nhưng mà ta trốn đi thì có ích lợi gì chứ? Về sau thì sao ? Hắn quyền thế ngập trời, luôn có biện pháp tìm ra ta , mà cha mẹ ta cũng giống như vậy , không cách nào trốn thoát được ."
Khớp hàm ta phát run, ngưng thần suy nghĩ một lát, bắt lấy tay Thẩm Nhất Mưu:
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
"Thẩm Nhất Mưu, ta muốn đi gặp Hoàng thượng."
Hắn sửng sốt, rất nhanh đã minh bạch ta muốn làm cái gì.
"Ngươi điên rồi sao ? Ngươi có biết ngươi đây là đang đ.á.n.h cược bằng mạng sống không ? Nếu bị gã phu quân hờ kia của ngươi biết , không lột da ta ra sao ?"
"Vậy ngươi còn có biện pháp khác không ? Trên đời này còn có ai có thể lướt qua Hàn Bách mà giữ được mạng cho cha mẹ ta chứ? Ngươi có thể sao ?"
Thẩm Nhất Mưu trầm mặc.
"Thẩm Nhất Mưu, ta cần thiết phải đ.á.n.h cược."
Chaporia
Bình Luận (0)