Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
15.
Cùng ngày ban đêm, dưới sự trợ giúp của Thẩm Nhất Mưu, ta cải trang thành đạo cô lẫn vào chùa Đông Giác.
Bên trong thiên điện, Khánh Đế đang nhắm mắt dưỡng thần, trên chiếc bàn nhỏ trước mặt thắp một nén nhang.
Ông nhiều năm dốc lòng tu đạo luyện đan, mỗi dịp lễ tết lại tới chùa Đông Giác để tịch cốc tu hành.
Mà ta chính là thừa dịp cơ hội này mới có thể đi đến trước mặt ông.
Ta bưng một chậu nước, chưa đến gần liền thấy ông bỗng chốc mở mắt.
"Bước chân phù phiếm, ngươi không phải là người tu đạo."
Thị vệ bên cạnh nghe vậy , toàn bộ lập tức rút đao ra .
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Ta lập tức quỳ xuống.
"Hoàng thượng anh minh."
Ông sâu kín nhìn ta , mặt vô biểu tình, nhưng khí tràng lại cực kỳ áp đảo.
"Nói đi , ngươi có mục đích gì."
Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y, móng tay khảm vào trong thịt, cưỡng bách chính mình không được phát run:
"Dân nữ muốn cáo trạng!"
Lông mày ông giật giật, lười nhác ngồi đó, rất có hứng thú mà ý bảo ta nói tiếp:
"Ồ? Muốn cáo cái gì? Nói đến nghe một chút xem nào."
Khánh Đế người này tự xưng là thiên hạ đệ nhất thông minh, việc ông kiêu ngạo nhất chính là một tháng không lên triều được mấy lần , chỉ dựa vào việc truyền lời cho các thân tín đại thần là có thể đem quốc gia thống trị gọn gàng ngăn nắp.
Nhưng mà thông minh phản bị thông minh hại, ông tự cho là người kia nhát gan sợ phiền phức, cần cù chăm chỉ, đối với ông tuyệt đối trung thành, nhưng sau lưng lại bóp méo ý chỉ của ông, gạt ông kết bè kết cánh, hãm hại trung lương.
Hiện giờ quan trường hắc ám, sâu mọt hoành hành, ông chính là tội nhân thiên hạ đệ nhất.
Nhưng ta không thể nói như vậy , ông tự phụ đến cực điểm, ta nếu nói ông sai rồi , ông sợ là người đầu tiên liền muốn g.i.ế.c ta .
Ta lấy lại bình tĩnh, bái lạy nói :
"Từ Hoàng thượng đăng cơ tới nay, bá tánh an cư lạc nghiệp, quốc lực cường thịnh, kinh sợ tứ hải, công lao của Hoàng thượng thiên thu vạn đại, đây đều là do Hoàng thượng bày mưu lập kế, biết dùng người mà thành. Chính là hiện giờ, có người cô phụ tín nhiệm của Hoàng thượng, lợi dụng chức vụ để lừa gạt Hoàng thượng, thịt cá bá tánh, bại hoại uy danh nhiều năm qua của Hoàng thượng. Dân nữ biết rõ Hoàng thượng yêu quý bá tánh, nhất định sẽ trừng trị gian thần, nhưng mà gian thần che mắt thánh nghe , dân nữ cáo trạng không cửa, không còn cách nào khác, đành phải cải trang giả dạng tiến vào chùa Đông Giác, liều c.h.ế.t thượng gián!"
Khánh Đế mặt không đổi sắc, hỏi:
"Cho nên người ngươi muốn cáo rốt cuộc là ai đây?"
"Dân nữ muốn cáo chính là đương kim quốc cữu, Hàn Bách."
"Có chứng cứ không ?"
"Có."
Ta từ trong lòng n.g.ự.c móc ra những chứng cứ đó cùng với bản sao chép hồ sơ vụ án năm xưa.
"Tội trạng của Hàn Bách, Hoàng thượng chỉ cần nhìn qua những thứ này liền sẽ vừa xem hiểu ngay."
Ta quỳ rạp trên mặt đất, thật lâu không dám cử động.
Mà trên đỉnh đầu cũng thật lâu không có thanh âm nào vang lên.
Tuy là trời đông giá rét, trên trán ta lại dần dần chảy ra mồ hôi.
Không biết qua bao lâu, Khánh Đế mới ném hồ sơ xuống, mệnh ta ngẩng đầu lên.
Ông híp mắt tinh tế đ.á.n.h giá ta , cảm giác áp bách cực kỳ cường đại.
"Khó trách trẫm xem ngươi thập phần quen mắt, ngươi là nữ nhi của nguyên Lễ Bộ thị lang Tiết Thiệu đúng không ? Ngươi kêu Tiết Từ Doanh, có phải hay không ?"
"Phải."
"Năm ngươi sáu tuổi, trẫm từng gặp qua ngươi."
Ta cúi đầu, khớp hàm phát run, sự thông minh của Khánh Đế quả nhiên danh bất hư truyền, trí nhớ của ông thật sự k.h.ủ.n.g b.ố.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.
com/tuong-quan-trong-sinh-khoc-nhe-can-do-danh/chuong-10.html.]
Có lẽ đây chính là nguyên nhân ông cả ngày tu tiên luyện đan nhưng vẫn như cũ có thể nắm giữ c.h.ặ.t chẽ quyền lực trong tay.
"Hoàng thượng, cha ta là bị oan uổng, ông ấy là vì giữ lại tánh mạng cho ta mới ôm lấy tội danh. Hiện giờ ông ấy cùng nương ta tuy xa ở Ninh Cổ Tháp, Hàn Bách lại vẫn hạ lệnh muốn g.i.ế.c bọn họ diệt khẩu, cầu Hoàng thượng cứu cứu bọn họ."
Ta quỳ rạp trên mặt đất, Khánh Đế lại không có đáp lại .
Hồi lâu sau , ông mới cười nhạt một tiếng:
"Tiết Từ Doanh, ngươi rất biết khua môi múa mép, chính là Hàn ái khanh là vị thần phụ chính của trẫm, trẫm vì cái gì phải nghe tin lời của một tội thần chi nữ như ngươi chứ?"
Ta đột nhiên ngẩng đầu lên, không thể tin được .
"Hoàng thượng, Hàn Bách lừa trên gạt dưới , bằng chứng như núi……"
"Được rồi , người đâu , nhốt lại ."
"Hoàng thượng!"
Khánh Đế lại không chịu nghe ta nói thêm một câu nào, liền gọi người đem ta kéo đi ra ngoài.
Ta bị kéo vào trong bóng tối, gần như tuyệt vọng.
Không nghĩ tớ sự sủng tín của Khánh Đế đối với Hàn Bách thế nhưng đã tới trình độ này .
16.
Ta không biết chính mình bị nhốt ở nơi nào.
Ngày ấy ở chùa Đông Giác, đầu tiên là ta bị trói ở trong một gian thiền phòng, sau lại bị trùm bao tải đ.á.n.h ngất, đổi vận đi địa phương khác.
Chờ đến khi ta tỉnh lại thì đã ở trong địa lao không thấy ánh mặt trời này rồi .
Nơi này chỉ giam giữ một mình ta , không có cửa sổ, không có ánh mặt trời, chỉ có một ngọn đèn dầu trên vách tường đối diện, tựa hồ vĩnh viễn cũng thắp không hết.
Ta chỉ có thể dựa vào thời gian đưa cơm để phỏng đoán xem đã qua bao lâu.
Nhưng cái này cũng hoàn toàn không chuẩn xác, bởi vì có mấy lần ta đói đến mức suýt không đứng lên nổi mới có người đến đưa cơm.
Ta ở trong ngục tối từ ngày này qua ngày khác, thân mình càng thêm gầy gò suy yếu.
Ta cũng càng ngày càng sợ hãi, sợ chính mình làm hỏng chuyện, sợ lúc này đây ta vẫn là không thể cứu được cha mẹ , cũng sợ chờ đến khi Cố Hành Uyên gặp lại ta thì ta đã là một cái xác không hồn rồi .
Trong đầu ta nhớ tới đời trước , bộ dáng chàng ôm ta nôn ra m.á.u, đau lòng đến mức như sắp bị d.a.o nhỏ băm vằn ra .
Ta muốn sống, ta không muốn lại làm chàng phải thương tâm như vậy nữa.
Ít nhất, ít nhất cũng phải gặp lại một lần chứ.
Ta cuộn tròn ở trong đống rơm rạ, không ngừng véo chính mình để không cho bản thân ngủ thiếp đi .
Ta sợ ta vừa ngủ liền sẽ rốt cuộc không tỉnh lại nữa.
Trong lúc mơ màng hồ đồ, không biết đã qua bao nhiêu ngày, cửa địa lao bỗng nhiên mở ra .
Ánh sáng ch.ói lòa hắt vào khiến ta cực kỳ khó chịu, gần như không mở nổi mắt.
Hồi lâu sau mới nhìn rõ thân ảnh lười biếng của Khánh Đế.
Ông dựa vào cạnh cửa, nhàn nhạt nói :
"Tiết Từ Doanh, ngươi gặp may mắn rồi , có một gã phu quân tốt , còn có một người bạn tốt ."
Có ý tứ gì chứ?
Ta suy nhược đến cùng cực, gần như không gượng nổi lưng lên. Hai tên thị vệ thô bạo túm lấy cánh tay ta , lôi tuột ra ngoài.
Ta lúc này mới phát hiện, hóa ra địa lao ta vẫn luôn bị giam giữ ta , ngay phía trên chính là Dưỡng Tâm Điện của Khánh Đế.
Bên trong Dưỡng Tâm Điện, một nữ t.ử quần áo đẹp đẽ quý giá đang khóc như hoa lê dính hạt mưa:
"Hoàng thượng, xin ngài tha cho ca ca, huynh ấy bị oan uổng! Huynh ấy nhát gan như chuột, làm sao dám mang mưu đồ nghịch phản chứ Hoàng thượng!"
Khánh Đế thờ ơ, đưa mắt ra hiệu với thị vệ cách đó không xa, nữ t.ử kia liền bị vặn cổ c.h.ế.t tươi.
Sau đó, Khánh Đế từ từ xoay người , nhìn về phía ta đang nằm trên mặt đất.
Chaporia
Bình Luận (0)