01
Khoan đã , người này đang nói cái gì vậy ?
Tôi vội vàng thoát khỏi khung trò chuyện, nhìn vào hai ảnh đại diện nằm sát cạnh nhau trong danh sách bạn bè.
Ảnh đại diện của khách hàng vốn là một cây dừa, còn ảnh đại diện của người tôi vừa gửi tin nhắn lại là một cây bách tán.
Ngặt một nỗi, hình nền của cả hai đều là một màu xanh da trời trong vắt.
Nói một cách lương thiện thì nhìn lướt qua thật sự chẳng khác nhau là mấy, tuyệt đối không thể tính hoàn toàn là lỗi của tôi được .
Tôi lại bấm vào trang cá nhân của người có tên WeChat là "Nhiêu" này .
Khung trò chuyện hiện lên hai màu trắng xanh xen kẽ.
Tin nhắn đầu tiên ở trên cùng là hai chữ "Nhiêu Tín" do anh ta gửi đến.
Phía dưới đi kèm một dòng chữ nhỏ của hệ thống: Bạn đã kết bạn với Nhiêu, trên đây là tin nhắn chào hỏi.
Tiếp ngay sau đó chính là dòng tin nhắn tôi gửi đi : "Báo kích thước bên dưới cho tôi ."
Nhiêu: "Em lúc nào cũng thẳng thắn thế à ?"
"Khách yêu ơi, thế này gọi là hiệu suất đó!"
Nhiêu: "Chiều dài 18, cổ tay rộng."
...
Tôi bỗng cảm thấy da đầu tê dại.
Cái gì thế này ?
Chẳng dám nhìn thẳng luôn!
Xấu ổ quá đi mất!!!
Tôi ôm mặt rên rỉ một hồi, hận không thể đào một cái lỗ để tự chôn mình xuống.
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ
Vệ Mạn à Vệ Mạn, mày đang ngượng ngùng cái nỗi gì chứ?
Cũng có phải thật lòng muốn đi xem mắt với anh ta đâu .
Vốn dĩ chỉ định trò chuyện trên mạng vài ngày, đợi thời cơ chín muồi thì tìm đại một lý do để khéo léo từ chối.
Bây giờ mở màn thế này , xem ra cũng chẳng có gì không tốt đúng không ?
Mặc dù... có hơi sượng sùng một chút...
Nhưng chỉ cần da mặt mình dày hơn anh ta , người c.h.ế.t vì ngượng chỉ có thể là anh ta thôi!
Nghĩ đến đây, tôi lại nhỏm dậy từ vị trí làm việc của mình .
Tục ngữ nói rất đúng, lửa thử vàng, gian nan thử sức.
Hiếm khi gặp được một kẻ tự phụ thế này , nếu không thử xem là thật hay giả thì đúng là uổng phí lòng tốt của ông trời.
"Thưa anh , dựa vào các thông số sơ bộ mà anh vừa cung cấp, quả thực nó nằm trong phân khúc xuất sắc của thị trường."
" Nhưng có phù hợp với tiêu chuẩn sử dụng lâu dài hay không thì còn phải xem chất lượng và độ ổn định khi vận hành nữa."
Dù sao thì...
Tôi dừng lại một chút, ranh mãnh nhấn nút gửi.
"Chỉ nhìn sách hướng dẫn thì không thể mua được một chiếc máy ưng ý đâu ."
Gửi xong, tôi vội vàng úp điện thoại xuống bàn.
Vuốt vuốt l.ồ.ng n.g.ự.c, thở phào một cái.
Đúng là muốn mạng mà, lần đầu tiên làm cái chuyện "đùa với lửa" thế này , kích thích thật!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nhieu-tong-tren-mang-anh-co-ve-khong-nhu-the-nay/chuong-1.html.]
Rất nhanh sau đó, điện thoại rung lên.
Tôi
lật
lại
xem,
anh
ta
vậy
mà
lại
trả lời bằng một tin nhắn thoại.
Chẳng hiểu sao tự dưng lại thấy hồi hộp thế không biết .
Tôi nín thở, nhanh ch.óng bấm nút phát rồi đưa điện thoại lên bên tai.
Giọng nam trầm thấp, mang theo tiếng cười rõ rệt truyền ra từ loa trong: "Bất cứ lúc nào cũng hoan nghênh người dùng độc quyền đến khảo sát thực tế."
"Hàng của tôi bảo hành trọn đời, hỗ trợ đổi trả không cần lý do trong vòng bảy ngày."
Anh ta hơi khựng lại một chút, tiếng cười khẽ khàng bật ra , hơi thở như chiếc lông vũ lướt qua màng nhĩ tôi .
"Và... rất mong nhận được phản hồi kịp thời của em."
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, hai má đỏ bừng lên tận mang tai.
Người này ...
Đẳng cấp không thấp đâu nha.
02
Chuyện tôi bị gia đình thúc giục kết hôn cũng không phải mới một hai năm nay.
Bữa cơm gia đình tuần trước , chị họ lại nhắc đến cậu bạn cùng phòng đại học của anh rể đến lần thứ N.
Tuổi trẻ tài cao, ông chủ công ty công nghệ tự thân lập nghiệp, lại còn là bạn nối khố kiêm đối tác đầu tư của anh rể.
Tính tình chín chắn, biết kiếm tiền, quan trọng nhất là biết rõ gốc gác lý lịch.
Mỗi lần chị họ nói đến đây, mẹ tôi lại quay đầu lườm tôi một cái.
Kháy khỉa vô cùng.
Tôi không dám bật lại ra mặt, đành giả vờ ngơ ngác hỏi: "Một người đàn ông tốt như vậy mà vẫn độc thân đến tận bây giờ sao ?"
Cả nhà đồng loạt nhìn về phía chị họ.
Chị ấy vội vàng giải thích: "Anh em chí cốt của Đỗ Hành, nhân phẩm tuyệt đối không có vấn đề gì. Cậu ấy là một kẻ cuồng công việc, ngày thường hơi nghiêm túc, không hay cười nói thôi. Chủ yếu là không biết cách nói chuyện với con gái, cộng thêm trước đây dồn hết tâm trí vào sự nghiệp, cho nên mới độc thân đến giờ."
"Dì yên tâm đi , con làm sao có thể đẩy Mạn Mạn vào hố lửa được chứ?"
Chị họ càng nói thế, mẹ tôi lại càng để tâm.
Một bữa cơm ngon lành, cuối cùng lại biến thành cảnh cả nhà quay sang thuyết phục tôi .
Đến cả mấy câu kiểu như "nước phù Sa không chảy ruộng ngoài" cũng mang ra nói cho bằng được .
Chẳng còn cách nào, để tránh cái kiếp nạn này , tôi đành phải bấm bụng dùng chiêu "lùi để tiến".
Nghĩ bụng cứ bằng mặt không bằng lòng mà đồng ý buổi xem mắt lần này .
03
Một tuần sau đó, tôi hoàn toàn biến thành một con "kiếp súc" tăng ca.
Công ty đã thuận lợi giành được dự án Nhà văn hóa "Tinh Uyên".
Nhìn mấy người bên bộ phận kinh doanh, ai nấy miệng cười đến tận mang tai.
Tôi tuyệt vọng ngửa mặt nhìn trần nhà.
Trên đầu như có mây đen giăng kín.
Trước đó đã nghe nói sếp hạ quyết tâm phải có bằng được dự án này .
Một là, lợi nhuận rất đáng kể.
Hai là, sếp muốn mượn lực đ.á.n.h lực, lợi dụng "Tinh Uyên" để tạo dựng uy tín trong ngành.
Chủ yếu là vì "Tinh Uyên" dạo gần đây có đà phát triển cực kỳ mạnh mẽ, họ đã thâm canh trong lĩnh vực này nhiều năm, nay dịch vụ đám mây lại kết hợp sâu rộng với AI tiên phong, các phiên bản sản phẩm thay đổi không ngừng để bắt kịp nhu cầu của mọi ngành nghề, luôn giữ vị trí dẫn đầu.
Chaporia
Bình Luận (0)