Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Mà dự án lần này chính là xây dựng một nhà văn hóa kỹ thuật số cho trụ sở chính của công ty họ.

 

Vừa có thể truyền tải văn hóa doanh nghiệp một cách trực quan, vừa đóng vai trò tiếp đón khách quý.

 

Dự án này mà làm tốt thì chẳng khác nào một tấm biển hiệu bằng vàng.

 

Nhưng đối với những nhà thiết kế số khổ như tôi , dự án có tốt đến mấy thì tiền thưởng cũng chẳng thể cao hơn bên kinh doanh.

 

Đã vậy , đầu tháng Bảy còn là lễ kỷ niệm mười năm của bên Bên A.

 

Họ muốn mượn nhà văn hóa doanh nghiệp mới này để tổ chức lễ kỷ niệm mười năm kiêm hội nghị công bố chiến lược.

 

Đúng là chuyện viễn vông như Nghìn lẻ một đêm vậy .

 

Nào là chốt phương án ban đầu, thiết kế, thi công, rồi còn lắp đặt và chạy thử thiết bị , vân vân...

 

Tính đi tính lại , thời gian để lại cho bộ phận sáng tạo chẳng có bao nhiêu.

 

Một tuần trôi qua, bản thảo đầu tiên bị bác bỏ hết bản này đến bản khác.

 

Nhiêu: "Tan làm chưa ?"

 

Mà cái đối tượng xem mắt này của tôi lại tỏ ra vô cùng biết chọn đúng thời điểm.

 

Suốt một tuần nay, cứ mỗi khi tôi tăng ca là tin nhắn của anh ta lại theo sát phía sau .

 

Tôi đau đầu nhấc điện thoại lên, rũ rượi tựa vào lưng ghế gõ chữ: "Anh có hiểu 'kiếp súc' công sở là gì không ?"

 

Nửa phút sau , anh ta trả lời: "Kiếp súc, một từ thịnh hành trên mạng, chỉ những nhân viên bị bóc lột sức lao động như trâu ngựa."

 

Tôi : "..."

 

"Cảm ơn bách khoa toàn thư Baidu của anh nhé!"

 

Nhiêu: "Cũng không cần thiết đâu , chẳng qua là muốn thể hiện sự đa dạng về chức năng cho khách hàng độc quyền của tôi thôi."

 

Tôi nhịn cười hỏi: "Thế anh thử nói xem anh có những chức năng gì nào?"

 

Anh ta lại hỏi vặn: "Em muốn anh có những chức năng gì?"

 

Khéo thay , đúng lúc này trong nhóm chị em bạn dì lại có động tĩnh.

 

Tôi bấm vào xem, không ngoài dự đoán chính là một màn khoe cơ bụng cực kỳ bổ mắt.

 

Cơ eo thon gọn trong video lắc lư qua lại , ống kính quay chậm từ trên xuống dưới kéo dài các đường nét cơ bắp tạo nên một hiệu ứng thị giác khiến người ta phải "xuýt xoa".

 

Ánh mắt tôi sáng lên, bỗng thấy hứng thú hẳn.

 

Tôi giả vờ giả vịt hỏi anh ta : "Không biết anh trai đây có cơ bụng không nhỉ?"

 

Nhiêu: "Có."

 

Nhiêu: "Tám múi chuẩn chỉnh."

 

Anh ta lại bắt đầu tự phụ rồi , chẳng biết là thật hay giả nữa.

 

Nếu là thật thì tôi thích mê đi được ấy chứ!

 

Tôi chọn một cái biểu tượng cảm xúc mắt lấp lánh gửi qua: "Có ảnh mới có sự thật nha anh trai, người ta đang muốn xem nè~"

 

Mấy phút sau anh ta mới gửi tin nhắn lại .

 

Nhiêu: "Đang đi tiếp khách."

 

Làm tôi mừng hụt một trận, cứ tưởng anh ta đi chụp ảnh thật chứ.

 

Nhưng tôi vẫn chưa từ bỏ ý định: "Không sao hết, vậy em đợi một bữa ăn đêm."

 

"Gà rán gà rán, xin đừng làm em thất vọng."

 

Nhiêu: "Ừm, gửi địa chỉ cho anh , giờ đặt cho em luôn."

 

"Không."

 

Nhiêu: "?"

 

Tôi tinh quái gõ chữ: "Tự chiên chính mình rồi ship tới đây à ?"

 

Anh ta gửi lại cho tôi một chiếc biểu tượng cảm xúc nhướng mày.

 

Nhiêu: "Muốn ăn anh đến mức gấp gáp thế cơ à ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nhieu-tong-tren-mang-anh-co-ve-khong-nhu-the-nay/chuong-2.html.]

"Sắc đẹp thay cơm mà, em là muốn ăn 'cơ'."

 

Nhiêu: "Lần này gõ đúng từ 'cơ' rồi à ?"

 

Tôi cười thành tiếng vì đắc ý.

 

E là bây giờ gõ chữ "cơ" nào thì nghe cũng chẳng giống một câu trả lời đứng đắn nữa rồi .

 

Nhiêu: "Nhắc nhở thiện chí, nếu không muốn cùng anh 'đua xe' trước mặt anh rể em thì lát nữa hãy tiếp tục."

 

Nụ cười trên khóe miệng tôi lập tức cứng đờ: "Có ý gì hả?"

 

Nhiêu: "Anh ấy vừa hỏi anh cứ cúi đầu gõ tin nhắn cho ai suốt thế."

 

Có lẽ sợ tôi không tin, anh ta nhanh ch.óng gửi qua một bức ảnh.

 

Một góc bàn tiệc, trong cảnh chén thù chén tạc, góc nghiêng khuôn mặt của Đỗ Hành vừa vặn nằm ngay phía trước .

 

Tôi : "Anh có thể nhắc nhở muộn hơn một chút nữa đấy..."

 

Nhiêu: "Chủ yếu là không biết niềm khao khát của em dành cho anh lại dâng trào mãnh liệt đến thế."

 

Tôi : "!!!"

 

Nhiêu: "Đừng lo, anh bảo với anh ấy là đang đặt đồ ăn ngoài cho em."

 

Tôi : "..."

 

Đúng là cạn lời luôn đó!

 

04

 

Chẳng biết tin tức rò rỉ từ đâu , ngày hôm sau mẹ tôi đã gọi điện thoại tới, giọng điệu không giấu nổi niềm vui mừng bảo tôi phải hòa hợp thật tốt với Nhiêu Tín.

 

Bài còn hỏi xa hỏi gần xem hai đứa định bao giờ gặp mặt, đi ăn cơm, hẹn hò này nọ.

 

Nghe mà tôi một đầu hai thứ tóc.

 

Tôi còn chẳng biết phải nói với bà thế nào rằng tên này là kẻ trong ngoài bất nhất, hoàn toàn không phải hạng người lương thiện như chị họ nói .

 

Cứ như một con nam yêu tinh vậy , quyến rũ c.h.ế.t đi được .

 

Đêm qua lúc 12 giờ, anh ta tiếp khách xong về đến nhà, vậy mà thật sự đã gửi ảnh qua cho tôi .

 

Khoảnh khắc bấm mở tin nhắn, tôi suýt chút nữa thì quên cả thở.

 

Anh ta không lộ mặt, đó là một bức ảnh chụp cận cảnh vùng từ bụng đến thắt lưng.

 

Ánh sáng tự nhiên đổ xuống từ một bên, tạo nên những mảng sáng tối vô cùng dịu mắt.

 

Không phải kiểu ảnh khoe dáng sau khi gồng cơ quá đà ở trên mạng.

 

Mà là một lớp cơ bắp mỏng phủ trên khung xương cân đối, sạch sẽ vô cùng, giống như những đường nét cơ lý tự nhiên hiện ra sau nhiều năm kiên trì tập luyện.

 

Đường nhân ngư men theo xương hông ẩn hiện rồi chìm vào cạp quần.

 

Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ

Chắc là anh ta vừa mới tắm xong, trên da vẫn còn vương một lớp hơi nước mỏng.

 

Tôi trân trối nhìn ròng rã suốt nửa phút.

 

Sau đó mới hoàn hồn trở lại .

 

Hít một hơi thật sâu, úp điện thoại lên l.ồ.ng n.g.ự.c.

 

Đừng có mê trai quá đà thế chứ Vệ Mạn, chẳng phải chỉ là cơ bụng thôi sao ? Làm như chưa từng thấy bao giờ ấy .

 

...

 

Được rồi , đúng là chưa từng thấy múi cơ nào cực phẩm như thế này thật.

 

Tám múi.

 

Tám múi cơ bụng rõ mồn một.

 

Xét về bố cục hình ảnh thì đúng là có thể gọi là hoàn hảo!

 

Tôi lại lật điện thoại lên, liếc nhìn một cái.

 

Lưu lại .

 

Bắt buộc phải lưu lại .

 

Sau này còn dùng làm tư liệu vẽ tranh.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...