Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
*05**
Sáng hôm sau , tôi thức dậy với hai quầng thâm mắt chà bá, vừa uống cà phê vừa để duy trì mạng sống.
Chị Nghiên ghé sát lại gần ân cần hỏi han: "Tối qua ngủ không ngon à ?"
Tôi vừa cúi đầu sửa bản thiết kế, vừa bất lực đáp: "Vâng ạ, tối qua em lén đi trộm bò cả đêm..."
Lời vừa dứt, điện thoại cũng rung lên đúng lúc.
Đúng là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến.
Nhiêu: "Tối qua ngủ ngon không ?"
Tôi nghiến răng ken két nhắn lại : "Không ngon."
Nhưng icon mà anh gửi đến lại có vài phần gian xảo: "Sao thế? Thấy được sự thật xong liền mất ngủ à ?"
Điểm này thì tôi phải thừa nhận: " Đúng vậy , bởi vì có người phạm quy."
Nhiêu: "Phạm quy?"
"Người ta ai mà chẳng sáu múi, sao anh lại có tận tám múi chứ!"
Đây không phải phạm quy thì là cái gì.
Nhiêu: "Người ta ? Người ta là ai cơ?"
Anh ta đúng là biết cách bắt bẻ câu chữ thật đấy.
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ
Nhưng tôi đâu thể nói thẳng ra rằng, ngày nào trong nhóm chị em bạn dì cũng chia sẻ đủ loại ảnh của các trai đẹp cơ chứ.
Mới sáng sớm nay thôi, mọi người còn vừa chia sẻ buổi trình diễn nội y của một nam người mẫu nước ngoài.
Chính là kiểu catwalk mà trên người chỉ mặc độc một chiếc quần lót ấy .
Không chỉ trần trụi, mà còn lắc lư đung đưa nữa.
Các bà ấy thậm chí còn thảo luận rôm rả trong nhóm xem kích cỡ có bằng "chim sẻ" hay không .
Vừa bậy bạ vừa hủ nữ.
Tôi đành phải lảng sang chuyện khác: "Sếp Nhiêu này , chỉ số tán tỉnh của anh đã vượt mức nghiêm trọng rồi đó, đề xuất anh nên tự kiểm điểm lại đi nha."
Nhiêu: "Chẳng phải việc này nên để em đích thân kiểm tra sao ?"
Tôi : "…"
Nếu như có thể... tôi cũng muốn biết cảm giác khi sờ vào cơ bụng đó sẽ như thế nào.
Nhiêu: "Vệ Mạn."
"Gì cơ?"
Phía trên khung trò chuyện hiển thị dòng chữ "Đối phương đang nhập...", nhưng đợi một lúc lâu sau vẫn không thấy tin nhắn gửi đến.
Đây dường như là lần đầu tiên anh gọi tên tôi .
Có một cảm giác khó tả bằng lời, khiến người ta bỗng thấy căng thẳng một cách kỳ lạ.
Anh muốn nói gì đây?
Tôi xoay đi xoay lại chiếc b.út cảm ứng trong tay.
Ngay sau đó, một dòng chữ hiện lên trong khung chat: "Vệ Mạn, em có muốn gặp mặt tôi một chuyến không ?"
"Cạch" một tiếng, chiếc b.út màu trắng xoay một vòng rồi rơi từ giữa ngón tay cái xuống mặt bàn.
Giống như một quả b.o.m khói mà kẻ địch ném tới, khiến tâm trí tôi trong phút chốc trở nên hỗn loạn.
Nhất thời không biết phải trả lời thế nào.
Nếu nói khoảng thời gian qua chúng tôi mập mờ với nhau , thì đó cũng coi như một trò chơi ngầm hiểu của những người trưởng thành.
Tôi tìm chút niềm vui, anh tìm sự mới mẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
com - https://monkeydd.com/nhieu-tong-tren-mang-anh-co-ve-khong-nhu-the-nay/chuong-3.html.]
Có thể lựa chọn không cần nghiêm túc.
Nhưng một khi đã gặp mặt thì lại là chuyện khác.
Vén bức màn bí mật khi tiếp xúc trên mạng, việc giao lưu mặt đối mặt cũng đồng nghĩa với việc xác thực cho mối quan hệ đang dần nhen nhóm này .
Tôi không rõ nội tâm mình lúc này là mong đợi nhiều hơn, hay là lo lắng nhiều hơn nữa.
Chắc là thấy tôi nửa ngày không trả lời, anh lại gửi tiếp một tin nhắn: "Bị dọa rồi à ?"
Tôi thành thật đáp: "Đến mức ấy thì không , chỉ là hơi bất ngờ thôi ạ."
Nhiêu: "Ừm, vậy thì chăm chỉ làm việc đi , đợi khi nào em chuẩn bị sẵn sàng rồi , tôi sẽ đưa em đến một nhà hàng khá ngon."
Tòa nhà công ty chúng tôi không cao lắm, từ cửa sổ bên người nhìn ra ngoài là có thể thấy một hàng hoa anh đào nở muộn ở dưới lầu đang độ rực rỡ nhất.
Sắc hồng nối liền thành một dải, gió xuân thổi qua, những cánh hoa màu hồng nhạt nhẹ nhàng bay múa theo gió.
Một cánh hoa mỏng manh, tùy ý, nhẹ nhàng nhất được gió nâng niu bay lên, cách một độ cao bốn tầng lầu mà tôi lại bất giác muốn đưa tay ra đón lấy.
Ngón tay khẽ nắm hờ vào khoảng không , đúng là quỷ ám rồi .
Tôi thu hồi tầm mắt, cúi đầu bắt đầu gõ chữ.
"Nhiêu Tín, thức đêm tăng ca cùng em đi , đến lúc dự án thuận lợi khởi động, anh mời em ăn một bữa linh đình được không ?"
Sau khi tin nhắn gửi đi , tôi đã căng thẳng mất vài giây.
Nó khiến tôi tạm thời đ.á.n.h mất năng lực suy nghĩ, không muốn dò xét hành vi bất thường của chính mình nữa, chỉ muốn làm theo con tim.
Cho dù là bốc đồng đi chăng nữa.
Anh trả lời: "Được."
**06**
Nhưng bản thảo đầu tiên này cuối cùng vẫn bị bác bỏ.
Đại diện bên Phía A tiếp nhận dự án nói rằng tông màu tổng thể quá thiên về phong cách công nghiệp, mang cảm giác công nghệ thuần túy.
Thứ họ muốn là một công nghệ tương lai mang lại cảm giác ấm áp.
Trên tông màu chủ đạo là xám đen, cần phải l.ồ.ng ghép hiệu ứng thị giác ngũ sắc, vừa có thể làm phong phú cho hiện tại, lại vừa có thể soi sáng con đường phía trước .
Chứ không phải một mực cứng nhắc, tương lai hóa và lý tính quá mức.
Đúng là một yêu cầu huyền ảo làm sao .
Cái gọi là nhà thiết kế, chính là kẻ điên bị phía A bức cho phát điên rồi lại càng điên hơn nữa.
Tôi gục mặt xuống bàn làm việc, gửi tin nhắn cho Nhiêu Tín: "Anh đã bao giờ nhìn thấy màu đen ngũ sắc chưa ?"
Hôm nay tôi đã vẽ đến bảy phiên bản màu đen rồi , bây giờ cứ nhắm mắt lại là toàn thấy hào quang lấp lánh.
Anh gần như trả lời ngay lập tức: "Có cần tôi thắp cho em một ngọn đèn không ?"
"?"
Nhiêu: "Để soi sáng màu đen của em."
Tôi xoa xoa bả vai cứng đờ, đổi tư thế rồi trả lời: "Chẳng buồn cười chút nào."
Một lát sau , anh gửi lại một bức ảnh.
Đó là cảnh đêm thành phố được tô điểm bởi ánh đèn của muôn vàn căn nhà nhìn từ cửa sổ sát đất.
Anh hỏi: "Đẹp không ?"
Tôi nhìn màn hình, bỗng nhiên bật cười thành tiếng.
Sao tôi lại không nghĩ ra nhỉ.
"Anh đỉnh thật đấy! (moa moa)"
Chaporia
Bình Luận (0)