Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ngày nay, việc chúng ta sử dụng rộng rãi trí tuệ nhân tạo vốn dĩ là để áp dụng vào cuộc sống, len lỏi vào từng nhà từng hộ.

 

Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ

Dù là trong công việc hay là cuộc sống.

 

Có lẽ thứ công nghệ mang lại cảm giác ấm áp mà Tinh Uyên muốn chính là ánh đèn của muôn nhà bừng sáng giữa đêm đông như ngàn vạn vì sao này .

 

Và có người đã hòa mình vào trong một chùm ánh sáng lung linh đó.

 

Quả nhiên, trong buổi họp dự án trực tuyến vào ngày hôm sau , sau khi tôi tiến hành thuyết trình về phương án sơ bộ, lần này đã thuận lợi thông qua ngoài dự kiến.

 

Cuối cùng cũng qua ải, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

 

Không ngờ Nhiêu Tín lại giúp tôi một việc lớn như vậy .

 

Xem ra bữa cơm này chắc chắn phải ăn rồi .

 

Cuộc họp trực tuyến vừa kết thúc, tôi còn chưa kịp chia sẻ tin vui này với Nhiêu Tín.

 

Giám đốc đã tỏ vẻ giả tạo đứng dậy nói : "Lần này Vệ Mạn và Hân Hân đã vất vả nhiều rồi !"

 

Dứt lời, ông chủ ngồi nghe dự thính bên cạnh đi đầu vỗ tay, giám đốc cười đến là rạng rỡ.

 

Ông ta nói tiếp: " Nhưng mà này , thời hạn của Tinh Uyên đang cận kề, trước khi file chế bản chưa hoàn thành thì chúng ta tạm thời vẫn chưa được thả lỏng đâu nhé... ba la ba la."

 

"Dự án này nếu làm tốt , sau này sẽ là một nét b.út vô cùng đậm nét trong sơ yếu lý lịch của các cô cậu đấy!"

 

"Mọi người cố gắng gồng gánh thêm chút nữa, chịu khó vất vả, phấn đấu trong vòng một tuần chốt hết toàn bộ chi tiết, làm xong file chế bản rồi chúng ta sẽ cùng nhau xả hơi ăn mừng. Đến lúc đó tôi mời khách, để ông chủ trả tiền."

 

Nghe vậy , ông chủ lập tức đứng dậy hưởng ứng: "Trả tiền, nhất định phải trả tiền chứ!"

 

"Đến lúc đó tất cả chi phí công ty sẽ thanh toán."

 

Chị Nghiên bên cạnh dùng khuỷu tay huých tôi một cái, vừa cười vừa nhìn về phía trước , hạ thấp giọng nói với tôi : " Đúng là quá mặt dày."

 

Tôi nắm c.h.ặ.t điện thoại, trong lòng như có vạn con ngựa chạy qua, chẳng còn tâm trạng đâu nữa.

 

"Hai lão già đó đúng là cấu kết với nhau , phối hợp ăn ý thật đấy."

 

Ghê tởm muốn c.h.ế.t.

 

Nhưng lại không thể c.h.ế.t quách đi cho xong, vẫn phải ngậm đắng nuốt cay tiếp tục tăng ca.

 

Bữa cơm gặp mặt giữa tôi và Nhiêu Tín lại một lần nữa bị hoãn hết lần này đến lần khác.

 

**07**

 

Hai tuần liền không về nhà ăn cơm, mẹ tôi ở trong điện thoại vô cùng không hài lòng.

 

Bà nói bóng gió rằng tôi còn bận rộn hơn cả làm ông chủ của người ta .

 

Tôi đành phải kết thúc công việc sớm hơn để ngoan ngoãn đi về một chuyến.

 

Nếu không có gì ngoài ý muốn thì chuyến này về là để báo cáo tiến độ xem mắt với bà.

 

Kết quả khi xuống lầu thì phát hiện bên ngoài trời đang lác đác đổ mưa nhỏ.

 

Mưa xuân rỉ rả kéo dài, cứ mưa mãi không chịu dứt.

 

Chín giờ tối, trên ứng dụng đặt xe hiển thị số người đang chờ ở gần đây lên tới tận 43 người .

 

Đúng là không thể hiểu nổi.

 

Tôi đưa tay ra cảm nhận độ lớn của hạt mưa, phân vân không biết có nên quay lại văn phòng để lấy chiếc ô che nắng trong ngăn kéo hay không .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nhieu-tong-tren-mang-anh-co-ve-khong-nhu-the-nay/chuong-4.html.]

 

Nhưng từ công ty đi đến trạm tàu điện ngầm chưa đầy 300 mét.

 

Nghĩ đi nghĩ lại thấy lười quay lại .

 

Thà chịu ướt mưa một chút còn hơn là phải chạy thêm một chuyến.

 

Lao vào lối vào tàu điện ngầm, tôi vội vàng dùng khăn giấy lau nước mưa trên chiếc áo len dệt kim, đúng lúc này tin nhắn của Nhiêu Tín tới.

 

Anh hỏi: "Vẫn đang tăng ca à ?"

 

"Không ạ, vừa tan làm đang chuẩn bị về nhà."

 

Nhiêu: "Có mang ô không ?"

 

Tôi không khỏi mỉm cười nhắn lại : "Sếp Nhiêu đây là muốn diễn phân đoạn mượn ô che mưa để đưa đón sao ?"

 

Anh lại trả lời rất nhanh: "Không đưa ô."

 

Tôi nhướng mày, khóe miệng khẽ cong lên, có chút tự giễu.

 

Tôi ném mẩu khăn giấy ướt vào thùng rác, chuẩn bị đi thang cuốn đi xuống.

 

Điện thoại trong tay lại rung lên, vẫn là tin nhắn của anh .

 

Nhiêu: "Cho em các lựa chọn: A, tôi đến đón em, em đợi tôi ở lối vào tàu điện ngầm. B, tôi mang đồ ăn đêm đến tìm em, em mở cửa."

 

Bên cạnh có người đi qua, tim tôi đập nhanh hơn bèn lùi lại một chút, né sang một bên nhắn: "Còn lựa chọn C không anh ?"

 

"Có." Anh trả lời: "C, tôi đi qua đó, sau đó lặp lại lựa chọn A và B."

 

Mưa bên ngoài vẫn rỉ rả như cũ, nhưng tiếng mưa rơi trong phút chốc như vang lên bên tai vô cùng rõ rệt.

 

Cứ ong ong trong đầu.

 

Tôi nhắn: "A."

 

"Ở lối ra D trạm đường Tông Lư ạ."

 

Anh gửi đến một chiếc meme dụi đầu mèo: "Ừm, đợi tôi 5 phút."

 

5 phút sao ?

 

Tôi bừng tỉnh hiểu ra : "Anh đang ở gần đây à ?"

 

Nhiêu: "Chiều nay vừa vặn gặp khách hàng ở bên này , tôi xem dự báo thời tiết thấy nói buổi tối trời sẽ mưa, sợ em tan làm không mang ô."

 

"Trước đó Đỗ Hành có nhắc qua chuyện em làm việc ở bên này , nhưng tôi không biết vị trí cụ thể, nên đành tìm đại một quán cà phê ngồi đợi một lát."

 

"Chủ yếu vẫn là ông trời chiều lòng người , đã cho tôi một lý do để đến gặp em."

 

**08**

 

Thực ra , tôi coi như đã từng thấy Nhiêu Tín rồi .

 

Chị họ đã đưa ảnh của anh cho tất cả những người nhà có mặt ở đó xem một lượt.

 

Lúc điện thoại được nhét vào tay tôi , tôi chỉ hờ hững liếc mắt nhìn qua một cái rồi nhanh ch.óng trả lại điện thoại cho chị họ.

 

Trông như thế nào nhỉ?

 

Dù sao thì cũng không xấu đâu .

 

Bởi vì sau khi mẹ tôi xem xong, khóe miệng bà cứ cười không khép lại được .

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...