Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Nhưng tôi thì thực sự không có ấn tượng gì mấy.

 

Trong đầu chỉ còn sót lại ngũ quan mờ nhạt trên tấm ảnh, tạm coi là đoan chính đi , và tiếp theo đó là một người đàn ông…

 

Cơ mà bây giờ tôi lại có chút hối hận vì lúc đó không nhìn kỹ thêm một cái.

 

Cũng không biết gương mặt ấy có xứng với thân hình tự phụ của anh ta hay không nữa.

 

09

 

Năm phút sau , một chiếc xe màu đen vững vàng dừng lại bên lề đường.

 

Cửa phía ghế lái mở ra từ bên trong.

 

Một chiếc ô đen được che ra trước .

 

Khoảnh khắc tán ô mở rộng, đập vào mắt tôi là đường vai rộng vượt lên trên mui xe.

 

Anh đứng nghiêng người về phía tôi , tôi chỉ có thể nhìn thấy nửa khuôn mặt nghiêng dưới vành ô.

 

Anh đóng cửa xe, đi vòng qua đầu xe.

 

Những sợi mưa rơi nghiêng, khoảnh khắc anh bước vào màn mưa, tôi mới nhìn rõ toàn bộ diện mạo của anh .

 

Chiếc áo khoác gió màu sẫm bị gió đêm thổi tung nhẹ, để lộ đôi chân dài miên man.

 

Bước chân anh không nhanh không chậm, đôi giày da giẫm lên mặt đất ướt sũng, làm b.ắ.n lên những tia nước nhỏ.

 

Vũng nước dưới đất loang lổ.

 

Trái tim tôi cũng bối rối, rối bời theo.

 

Tôi vô thức siết c.h.ặ.t điện thoại.

 

Anh đi đến dưới bậc thềm, bỗng nhiên dừng lại .

 

Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ

Anh nâng cao chiếc ô.

 

Ngước mắt lên.

 

Tôi cứ như vậy đ.â.m sầm vào ánh mắt của anh .

 

Đó là một đôi mắt trầm tĩnh.

 

Cảm giác mang lại không giống nụ cười mang theo ý vị trêu chọc trên mạng xã hội kia .

 

Cũng không giống vẻ tùy hứng, quyến rũ khi đăng ảnh cơ bụng.

 

Lúc này anh chỉ nhìn tôi , ánh mắt từ lông mày và đôi mắt tôi rơi xuống đuôi tóc ướt đẫm của tôi , rồi lại trở về đáy mắt tôi .

 

Tiếng mưa bỗng nhiên trở nên rất xa xôi.

 

Tất cả âm thanh xung quanh đều rút đi như thủy triều, chỉ còn lại tiếng tim đập, một nhịp, lại một nhịp.

 

Anh tiến lên một bước, giơ ô lên đỉnh đầu tôi .

 

Nước mưa trượt dọc theo khung ô rơi xuống, anh hơi nghiêng người , che ô qua, bóng đen bao phủ.

 

Có một loại ảo giác như khoảnh khắc này bị anh vạch vào lãnh địa của mình .

 

"Đứng ngây ra đó làm gì?" Anh cúi đầu nhìn tôi , khóe miệng khẽ cong lên: "Lên xe đi ."

 

Giọng nói vẫn là giọng nói đó, trầm trầm, mang theo chút ý cười .

 

Nhưng dường như lại không quá giống.

 

Tóm lại , khác xa so với anh trong tưởng tượng của tôi .

 

Tôi hoàn hồn, đi theo anh về phía bên xe.

 

Anh đi ở vị trí bên sườn tôi nửa bước, ô luôn nghiêng về phía bên này của tôi .

 

Mới đi vài bước, trên chiếc áo khoác gió bên trái của anh đã bám một tầng những giọt nước nhỏ li ti.

 

Ngồi vào trong xe, hơi ấm ùa tới, tôi mới phát hiện bản thân đang căng thẳng.

 

"Địa chỉ?" Anh khởi động xe, nghiêng đầu nhìn tôi .

 

Anh hỏi rất tự nhiên, giống như người bạn đã quen biết từ lâu.

 

"Khuê Hà Uyển, nhà bố mẹ tôi ."

 

Anh gật đầu, không hỏi tại sao lại về nhà bố mẹ , cũng không hỏi khi nào có thể hẹn riêng.

 

Rất yên tĩnh, yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng cần gạt nước di chuyển qua lại trên kính chắn gió.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nhieu-tong-tren-mang-anh-co-ve-khong-nhu-the-nay/chuong-5.html.]

 

Cuối cùng tôi không nhịn được hỏi: "Anh đợi bao lâu rồi ?"

 

Anh nghĩ nghĩ: "Hai ba tiếng gì đó? Không chú ý lắm."

 

Tôi ngẩn người một lúc: "Anh cứ ở quán cà phê đợi vậy sao ?"

 

Anh xoay vô lăng: "Cũng không hẳn, thuận tiện xử lý chút công việc."

 

Tôi nhất thời không biết nên nói gì cho phải .

 

Nói không cảm động, đó là lừa người .

 

Chiếc xe lao đi trong đêm mưa, ánh đèn thành phố kéo thành những vệt mờ mịt trên cửa sổ xe.

 

Tôi lén nhìn anh một cái.

 

Đường nét khuôn mặt nghiêng góc cạnh, sống mũi cao thẳng, ánh mắt chăm chú nhìn về phía trước .

 

Sau khi lên xe anh liền cởi áo khoác ngoài để ở ghế sau , hiện tại chỉ mặc một chiếc áo sơ mi đen, ống tay áo xắn lên một chút, lộ ra một đoạn cổ tay ngắn.

 

Xương cổ tay hơi nhô ra một chút, khẽ chuyển động theo động tác xoay vô lăng tinh tế của anh .

 

Gân xanh từ mu bàn tay dâng lên, ở phía trong cổ tay hằn lên hai vệt rãnh nông nhạt, rồi lại chìm vào trong bóng tối của ống tay áo.

 

Tai tôi không tự chủ được mà nóng lên.

 

Quỷ mới biết tại sao lại nghĩ đến vấn đề kích thước c.h.ế.t tiệt kia ...

 

May mà lúc này anh đang chuyên tâm lái xe, không phát hiện ra sự bất thường của tôi .

 

10

 

Xe từ từ dừng lại ở cổng khu chung cư.

 

Anh tắt máy, quay đầu nhìn tôi .

 

"Đến rồi ."

 

Tôi gật gật đầu, cúi đầu đi cởi dây an toàn .

 

"Vệ Mạn."

 

Tôi ngước mắt.

 

Trong khoang xe mờ tối, bốn mắt nhìn nhau .

 

Anh mỉm cười , đưa ô qua: "Cầm lấy này ."

 

Tôi nhận lấy ô, đầu ngón tay vô tình chạm vào anh .

 

Không tự chủ được khẽ run lên một cái, là cảm giác ấm áp.

 

Xuống xe, che ô, tôi quay người nhìn anh .

 

Anh hạ cửa kính xe xuống, vẫy vẫy tay với tôi .

 

"Vào đi ." Anh nói : "Ngủ sớm một chút."

 

Tôi gật gật đầu, dáng vẻ rụt rè dè dặt khiến chính tôi cũng cảm thấy kinh ngạc.

 

Đi được vài bước, không nhịn được lại quay đầu lại .

 

Anh cũng chưa thu hồi tầm mắt.

 

Đèn xe sáng lên, trong màn mưa giống như một quầng sáng màu vàng ấm áp.

 

Thấy tôi quay đầu, anh chỉ chỉ điện thoại từ xa.

 

Tôi vẫn gật đầu, mất tự nhiên thu hồi ánh mắt.

 

Vệ Mạn à Vệ Vệ Mạn, quả nhiên nói khoác trên mạng mới là vùng an toàn của mày!

 

Anh hùng trên mạng, ngoài đời nhút nhát.

 

Nói chính là loại mê trai như tôi ...

 

Mặt kim loại của cửa thang máy phản chiếu khuôn mặt mơ hồ của tôi .

 

Mái tóc dài b.úi cao, giống như tâm trạng lúc này của tôi , giống hệt dáng vẻ bỗng nhiên thẹn thùng của thiếu nữ.

 

Chỉ là, tôi đã 28 tuổi rồi , dùng lời của mẹ tôi mà nói , là không còn nhỏ nữa rồi .

 

Nhưng tối nay ở trước mặt anh , lại tỏ ra ngây ngô luống cuống.

 

Thậm chí có chút chân tay luống cuống.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...