Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi nhìn vào khung chat giữa mình và Hạ Mộ Xuyên.
Màn hình tràn ngập sắc xanh của tin nhắn tôi gửi đi , thỉnh thoảng mới nhận lại được vài chữ hồi âm từ anh ta .
Tôi suy nghĩ một chút rồi nói : "Con người ai cũng có ham muốn chia sẻ cả. Anh ta không chia sẻ với cậu , tức là đang chia sẻ với người khác đấy thôi."
"Anh ta có thể nhịn được việc không tìm cậu , chứng tỏ cậu không quan trọng đến thế đâu ."
Loa phát thanh của sân bay vừa vặn vang lên.
Bạn thân hỏi tôi đi đâu , tôi liền nói thật.
Cảm xúc của cô ấy đến nhanh mà đi cũng nhanh, cô ấy cất giọng trêu tôi : "Cậu với Hạ Mộ Xuyên người ở Nam người ở Bắc, có hai ngày cuối tuần thôi mà cũng phải dính lấy nhau à , ghen tị thật đấy."
Tôi mấp máy môi, định giải thích nhưng cuối cùng lại biến thành một lời nói dối.
"Không phải đi tìm anh ấy đâu , tớ đi công tác đột xuất."
Từ lúc yêu nhau năm nhất đại học cho đến bây giờ, tròn vẹn bảy năm.
Mối tình này chiếm một phần trọng lượng quá lớn trong cuộc đời tôi .
Đến tận khoảnh khắc này , tôi vẫn đang tìm cách che giấu cho Hạ Mộ Xuyên.
Thậm chí còn cố gắng tự thuyết phục bản thân .
Coi tất cả những điều đáng ngờ kia , chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.
03
Nơi ở của Hạ Mộ Xuyên tôi đã đến rất nhiều lần .
Nhưng lần này , tôi lại đứng trước cửa hồi lâu mới nhập mật mã.
Những thay đổi vô cùng nhỏ nhặt, nhưng tôi vẫn nhận ra ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Trên ban công có thêm một chậu cây mọng nước nhỏ, trên sofa đặt một chiếc chăn lông.
Chiếc tủ lạnh vốn luôn trống rỗng mỗi khi tôi đến, nay lại đầy ắp rau củ quả.
Còn có vài hộp sữa chua với các hương vị khác nhau .
Tôi ngồi trên chiếc ghế bập bênh ngoài ban công, lật xem lại lịch sử trò chuyện giữa mình và Hạ Mộ Xuyên.
Dài đến mức tưởng chừng như không có hồi kết.
Trong lòng tôi , quá trình yêu nhau là cực kỳ trân quý.
Năm thứ hai yêu nhau , điện thoại của tôi bỗng nhiên bị đen màn hình, sau khi sửa xong thì phát hiện lịch sử trò chuyện đã mất đi một nửa.
Tôi thử đủ mọi cách cũng không tìm lại được , vừa buồn vừa tiếc đứt ruột.
Hạ Mộ Xuyên đã ôm lấy tôi dỗ dành rất lâu: "Mất rồi thì thôi em ạ, chẳng phải chúng ta ngày nào cũng gặp nhau sao , sau này cũng sẽ mãi ở bên nhau mà."
Lời thì nói như vậy .
Nhưng kể từ ngày đó, mỗi ngày anh ta đều gửi cho tôi hàng trăm tin nhắn, giống như muốn bù đắp lại những gì đã mất.
Sau
này
đổi điện thoại mới, việc đầu tiên
tôi
làm
cũng là
sao
lưu lịch sử trò chuyện.
Khi ấy , giữa các hàng chữ đều là tình yêu đong đầy, liếc mắt một cái là thấy được tận cùng.
Không biết từ bao giờ, nó cứ thế mờ nhạt dần theo thời gian.
Những chi tiết từng bị ngó lơ bỗng chốc ùa về trong tâm trí tôi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tai-khoan-phu-cua-ban-trai/2.html.]
Hạ Mộ Xuyên của ngày xưa luôn chủ động báo cáo lịch trình, dù bận rộn đến mấy cũng phải tranh thủ gọi video cho tôi .
Sự chia sẻ không ngớt lời ngày nào giờ đã biến thành "đang bận", "đang họp", "đang ăn", "đang ngủ".
Hời hợt và chỉ theo thủ tục.
Khoảng thời gian gần đây, liên lạc giữa chúng tôi thưa thớt đến đáng thương.
Thời gian chờ đợi trôi qua đặc biệt chậm chạp.
Hai tiếng đồng hồ sau , từ phía cửa truyền đến tiếng động.
Rèm cửa khép hờ, tôi không lên tiếng, lặng lẽ nhìn hai người vừa bước vào nhà.
Hạ Mộ Xuyên tay xách mấy túi đồ mua sắm, cúi người thay giày.
Cô gái kia thì đá giày lung tung, rồi nhảy tót lên lưng anh ta .
"Đi mua sắm cả buổi sáng mệt c.h.ế.t đi được , chân em mỏi rã rời rồi , anh bóp chân cho em đi ."
Một tay Hạ Mộ Xuyên đỡ phía sau , đặt cô ta ngồi xuống sofa một cách vững vàng, động tác tự nhiên như thể đã làm việc này rất nhiều lần .
"Đòi đi mua sắm là em, mà kêu mệt cũng là em."
Anh ta cũng ngồi xuống theo: "Mỏi chỗ nào?"
Cô gái giơ tay chỉ chỉ, cười toe toét rồi gác chân lên đùi Hạ Mộ Xuyên.
Vạt váy bị kéo cao lên một chút, Hạ Mộ Xuyên cúi đầu, nhẹ nhàng xoa bóp cho cô ta .
Thỉnh thoảng lại hỏi một câu có đau không , trong ánh mắt toàn là sự cưng chiều.
Chiếc lắc tay màu bạc trên cổ tay cô ta lắc lư làm ch.ói mắt người nhìn .
"Hôm nay em không muốn về nhà đâu , anh cho em ở lại đây có được không ?"
Từ góc độ của mình , tôi có thể nhìn thấy sự thích thú và luyến lưu trong mắt cô gái đó.
Bầu không khí mập mờ bắt đầu lan tỏa.
Yết hầu của Hạ Mộ Xuyên khẽ chuyển động, đôi môi mỏng mấp máy.
Tôi cuối cùng không nhịn được nữa, cất tiếng: "Hạ Mộ Xuyên."
04
Thời gian như thể bị đóng băng ngay khoảnh khắc đó.
Cô gái ngơ ngác nhìn sang, không chút né tránh mà đối diện với ánh mắt của tôi .
Cơ thể Hạ Mộ Xuyên cứng đờ, anh ta chậm rãi quay người lại , cố nặn ra một nụ cười .
"Thư Vãn, sao em lại tới đây?"
Nói xong, có lẽ chính anh ta cũng cảm thấy giọng điệu của mình quá gượng gạo, nên liền dịu giọng xuống vài phần.
"Sao không bảo trước với anh một tiếng, để anh đi đón em."
Tôi không nói gì.
Bầu không khí bỗng chốc trở nên kỳ quái.
Hạ Mộ Xuyên bước tới, nắm lấy tay tôi giải thích.
"Em đừng hiểu lầm, đây là Lương Dụ, hôm nay cô ấy giúp anh đi chọn quà cho đối tác."
Chaporia
Bình Luận (0)