20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tôi mỉm cười nói : "Anh làm sếp quả là không dễ dàng gì, còn phải chịu trách nhiệm mát-xa cho nhân viên nữa cơ à ."

Hạ Mộ Xuyên nhìn sắc mặt của tôi , cố duy trì sự bình tĩnh trên bề mặt, rồi quay sang bảo Lương Dụ rời đi .

"Hôm nay vất vả cho cô rồi , cô về trước đi ."

Lương Dụ c.ắ.n môi, giọng điệu tủi thân : "Vâng, thưa Tổng giám đốc Hạ, vậy em không làm phiền hai người nữa."

Trong nhà chỉ còn lại hai chúng tôi .

Hạ Mộ Xuyên quỳ một chân xuống trước mặt tôi , lời lẽ vô cùng chân thành.

"Lương Dụ trước giờ tính tình cứ vô tư như thế, anh cũng nhất thời quên mất chừng mực. Dù hôm nay em không đến, anh cũng sẽ không để cô ấy ở lại đâu ."

Tôi nhìn anh ta chằm chằm vài giây: "Em hơi đói rồi ."

Hạ Mộ Xuyên thở phào một hơi , nhẹ nhõm hơn hẳn.

Anh ta xoa tóc tôi : "Vậy anh đưa em đi ăn, em muốn ăn gì nào?"

"Lẩu đi ."

Khi đi đến lối vào , bước chân của Hạ Mộ Xuyên bỗng nhiên khựng lại .

"Anh vào thay bộ quần áo đã , em đợi anh một lát được không ?"

Tôi gật đầu.

Hạ Mộ Xuyên nhanh ch.óng bước vào phòng ngủ chính.

Một tiếng "cạch" nhẹ vang lên, cửa đã bị khóa trái từ bên trong.

Tôi chợt nhận ra , thay quần áo có lẽ chỉ là cái cớ.

Chắc hẳn là có thứ gì đó không muốn để tôi nhìn thấy, nên anh ta cần phải giấu đi .

Hai mươi phút sau , Hạ Mộ Xuyên thay quần áo xong xuôi bước ra , chiếc lắc tay trên cổ tay đã biến mất không dấu vết.

Anh ta vẫn chu đáo như mọi khi.

Các món gọi lên đều là món tôi thích, chén nước chấm anh ta pha cho cũng rất hợp khẩu vị của tôi .

Bản thân Hạ Mộ Xuyên không ăn được bao nhiêu, mấy lần liền cứ dò xét mục đích chuyến đi này của tôi .

Anh ta nghĩ rằng sự xuất hiện đột ngột của tôi là vì tôi không tin tưởng anh ta .

Ngày trước thì gọi là bất ngờ, còn bây giờ lại bị coi là ngờ vực.

"Chúng ta bên nhau bao nhiêu năm nay, chẳng lẽ trong mắt em, anh lại là người không đáng tin cậy đến thế sao ?"

Thấy tôi im lặng, sự kiên nhẫn của anh ta đã chạm đáy.

"Thư Vãn, anh nghĩ chúng ta cần phải thay đổi cách ở bên nhau thôi."

"Ví dụ như những lúc yêu xa thế này , chúng ta có thể cư xử như bạn bè vậy , như thế đôi bên đều sẽ cảm thấy thoải mái hơn."

05

Khi nghe thấy câu nói này , chúng tôi mới gặp nhau chưa đầy một tiếng đồng hồ.

Một đêm không ngủ, lại còn vượt qua hơn hai ngàn cây số .

Thật ra tôi rất mệt, mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần.

Hạ Mộ Xuyên nói rằng, việc mỗi ngày phải báo cáo lịch trình đúng giờ và gọi video khiến anh ta cảm thấy rất mệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tai-khoan-phu-cua-ban-trai/3.html.]

Chỉ cần một lần vô tình mất liên lạc, màn hình tràn ngập tin nhắn và cuộc gọi nhỡ của tôi sẽ khiến anh ta thấy áp lực.

Thậm chí anh ta còn cảm thấy tình yêu đang bị mài mòn từng chút một.

"Thư Vãn, anh yêu em, anh muốn kết hôn và xây dựng gia đình với em. Ngày tháng sau này còn dài, chúng ta để dành tình yêu cho tương lai không tốt sao ?"

Ánh mắt Hạ Mộ Xuyên nhìn tôi rất bình thản.

Một sự mệt mỏi đầy bất lực nhưng lại buộc phải đối mặt.

Nó khiến tôi có cảm giác tình yêu của mình chính là một gánh nặng, thậm chí ngay cả việc yêu anh ta cũng là một lỗi lầm.

"Được thôi."

Hạ Mộ Xuyên chưa kịp phản ứng.

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta , lặp lại một lần nữa: "Em thấy anh nói rất đúng."

Cứ như vậy , chúng tôi trông có vẻ như đã đạt được một sự đồng thuận nào đó.

Nhưng trong lòng tôi hiểu rõ, đoạn tình cảm này nên kết thúc được rồi .

Buổi tối, tôi tùy tiện tìm một cái cớ để ra ngủ ở phòng khách.

Hạ Mộ Xuyên không hỏi gì thêm.

Khi trời vừa hửng sáng, tôi bị đ.á.n.h thức bởi một vài tiếng động.

Đẩy cửa bước ra , tôi thấy Hạ Mộ Xuyên đang đứng ở phòng khách gọi điện thoại.

"Đừng căng thẳng, chúng ta sắp gặp nhau rồi ."

"Em không đi quen giày cao gót thì cứ cầm theo đi , đến khách sạn rồi thay sau cũng được ."

Anh ta diện một bộ vest chỉn chu, phong độ ngời ngời.

Nghe thấy tiếng động, anh ta liền kết thúc cuộc gọi.

"Anh làm em thức giấc à ?"

"Hôm nay có người bạn đám cưới, anh làm phù rể nên phải qua đó sớm một chút."

Một nụ hôn bất ngờ rơi xuống trán tôi .

"Em ngủ thêm chút nữa đi , bên kia xong việc anh sẽ về ngay với em."

"Em đi cùng anh nhé, để xin tí lộc may mắn."

Hạ Mộ Xuyên sững sờ, vẻ mặt trở nên có chút mất tự nhiên.

Tôi cụp mắt xuống, đưa tay chỉnh lại cà vạt cho anh ta : "Không tiện sao ? Hay là anh không muốn cho người khác biết anh đã có bạn gái?"

Hạ Mộ Xuyên thở dài một tiếng, có lẽ anh ta lại nghĩ tôi đang kiếm chuyện vô lý.

"Anh có thể sẽ không có thời gian để chăm sóc cho em, những người ở đó em đều không quen biết , anh sợ em sẽ thấy không thoải mái."

"Không sao đâu , anh cứ bận việc của anh đi , không cần quản em."

Suốt dọc đường đi , hai bên không ai nói với ai câu nào.

Hạ Mộ Xuyên lái xe, khóe miệng mím c.h.ặ.t, ngón tay không ngừng gõ gõ lên vô lăng.

Đây là biểu hiện mỗi khi anh ta cảm thấy phiền muộn, bực dọc.

Nhà chú rể cách đó không xa, tôi ngồi trên xe chờ đợi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...