Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đến giờ chuẩn bị đi rước dâu, một nhóm người từ trong lối đi của tòa nhà bước ra .
Hạ Mộ Xuyên đi ở cuối hàng, vừa đi vừa cúi đầu gõ điện thoại.
Anh ta đưa qua cho tôi một phần bữa sáng còn ấm nóng.
"Lát nữa ở nhà cô dâu chắc phải mất một lúc đấy, em cứ ở trên xe ngủ bù đi nhé."
Tôi ừ một tiếng rồi không nói gì thêm.
06
Nhà cô dâu ở tầng mười, tôi không đi thang máy mà lững thững đi bộ theo lối cầu thang lên.
Cánh cửa lớn mở toang, trên cửa dán chữ "Hỷ" màu đỏ vô cùng rực rỡ.
Ngay từ lối hành lang đã có thể nghe thấy tiếng ồn ào náo nhiệt bên trong phòng.
"Hôm nay ba cặp phù dâu phù rể đều là người yêu của nhau hết đúng không , trò chơi cuối cùng chính là hôn sâu ba phút, nếu không thì đừng hòng rước người đi nhé!"
Thấp thoáng có tiếng của Hạ Mộ Xuyên vang lên: " Tôi với Lương Dụ không phải như mọi người nghĩ đâu , tôi uống rượu phạt có được không ? Mấy ly tùy mọi người quyết định."
Tiếng hò hét, trêu chọc vang lên không ngớt.
"Không phải như thế nào cơ? Tổng giám đốc Hạ đây là đang ngượng ngùng đấy à ?"
"Lần trước đến văn phòng của ông, tôi chính mắt nhìn thấy cô ấy đi ra từ phòng nghỉ của ông đấy nhé, lại còn mặc áo sơ mi của ông nữa cơ."
"Hôn bạn gái mình thì có gì mà phải xấu hổ, nhanh lên nào, đừng để lỡ giờ lành!"
Tôi đứng lặng ở một góc khuất, trơ mắt nhìn người đàn ông đã bên mình suốt bảy năm trời, đang bị đám đông vây quanh và môi kề môi hôn một người con gái khác.
Những lần gặp nhau khi yêu xa, tôi luôn trân trọng vô cùng.
Chỉ muốn hai người được ở thế giới riêng bên nhau , cho dù có ngồi thẫn thờ không làm gì cũng thấy hạnh phúc.
Đến tận bây giờ tôi mới muộn màng nhận ra , khoảng cách địa lý chia cắt không chỉ có tình cảm, lòng người … mà còn cả vòng tròn cuộc sống.
Từ lâu trong vô thức, tôi đã bị gạt ra khỏi cuộc đời của anh ta rồi .
Lúc Hạ Mộ Xuyên trở lại vạch xe, nơi khóe miệng anh ta vẫn còn vương lại một vệt son môi.
Tôi coi như không nhìn thấy.
Sau khi đến khách sạn, anh ta sắp xếp chỗ ngồi cho tôi xong xuôi rồi lại vội vã rời đi .
Tôi cũng từng mơ mộng về viễn cảnh đám cưới của chính mình .
Dường như chỉ thiếu một chút nữa thôi, là chúng tôi có thể đi từ chiếc áo đồng phục trường học đến bộ váy cưới lễ đường.
Biết bao nhiêu người từng hỏi tôi , bao giờ hai đứa mới kết thúc chuỗi ngày yêu xa, yêu nhau bảy năm rồi cũng đến lúc cưới thôi chứ.
Mỗi
lần
như
vậy
,
tôi
đều theo bản năng mà tìm lý do bào chữa
thay
cho Hạ Mộ Xuyên.
Nào là không vội, nào là công việc bận rộn quá, đợi mọi thứ ổn định hơn chút nữa.
Kéo suy nghĩ của mình trở về thực tại, trên lễ đường lúc này đã đến phần tung hoa cưới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tai-khoan-phu-cua-ban-trai/4.html.]
Bó hoa cưới màu xanh biển, phía dưới rũ xuống vài dải ruy băng màu trắng.
Khoảnh khắc Hạ Mộ Xuyên bắt được bó hoa, chính bản thân anh ta cũng ngẩn người ra vì kinh ngạc.
Mọi người xung quanh bắt đầu hò reo, thúc giục anh ta hãy cầu hôn Lương Dụ đi .
Hạ Mộ Xuyên theo bản năng nhìn về phía tôi , chân bước lên phía trước một bước một cách vô thức.
Lương Dụ khẽ kéo tay áo anh ta , gương mặt tràn ngập vẻ khẩn cầu.
Chỉ trong vòng vài giây ngắn ngủi, Hạ Mộ Xuyên quay người , đem bó hoa cưới trao vào tay Lương Dụ.
Ngay khoảnh khắc anh ta quay lưng đi , tôi đứng dậy rời khỏi khách sạn.
Phải thừa nhận một điều rằng, lòng người rồi ai cũng sẽ thay đổi.
Chúng ta đều đang vội vã bước đi trên con đường của riêng mình , có thể cùng nhau bầu bạn đi hết quãng đời còn lại là may mắn, còn lạc mất nhau mới là trạng thái thường tình.
Sự xao nhãng và phản bội trong tình cảm, vốn dĩ không xứng đáng được tha thứ.
Dù chỉ là một giây, cũng không .
07
Tôi đi bộ dọc theo con phố, chầm chậm quay về nơi ở của Hạ Mộ Xuyên.
Trong tủ quần áo của phòng ngủ chính, những chiếc áo sơ mi được là phẳng phiu, treo thành một hàng ngay ngắn.
Chiếc ngăn kéo dưới cùng không được đóng c.h.ặ.t.
Bên trong có đặt vài chiếc áo dây phối ren và một hộp b.a.o c.a.o s.u 001 đã bóc niêm phong.
Tôi đã rất muốn khóc , thế nhưng hốc mắt lại khô khốc, không thể rơi nổi một giọt nước mắt nào.
Hạ Mộ Xuyên được Lương Dụ đưa về nhà.
Người anh ta nồng nặc mùi rượu, tay còn xách theo một chiếc túi.
Anh ta đẩy Lương Dụ ra , loạng choạng bước tới ôm chầm lấy tôi .
Sức nặng từ toàn bộ cơ thể anh ta đè ép khiến tôi phải lùi lại mấy bước.
"Vợ ơi, sao em không đợi anh ?"
"Anh bị chuốc nhiều rượu quá. Đợi đến khi chúng ta kết hôn, anh nhất định phải chuốc lại tụi nó."
Sắc mặt Lương Dụ có chút trắng bệch, cô ta đứng trân trân nhìn anh ta .
Tôi nhíu mày đẩy Hạ Mộ Xuyên ra , anh ta loạng choạng đi về phía nhà bếp.
"Anh không có nhà, em chắc chắn là chưa ăn tối t.ử tế rồi ."
"Đồ ăn ở khách sạn này làm cá và tôm ngon lắm, toàn là món em thích thôi."
Hóa ra sự dịu dàng và sự phản bội, thật sự có thể cùng tồn tại song song.
Hạ Mộ Xuyên bưng thức ăn đặt lên bàn, rồi lảo đảo bước vào phòng ngủ.
Mỗi khi say rượu anh ta luôn ngủ rất say, điện thoại liền tùy tiện vứt một bên.
Chaporia
Bình Luận (0)