1
Bên tai ta , mấy con chim sẻ vẫn cứ "trao đổi" không ngừng. Chủ đề của chúng đã chuyển từ hôn sự của ta sang việc món ăn nào trên bàn tiệc hôm nay ngon hơn.
Ta khép cuốn sổ cái lại . Thị nữ Ti Diễn mang nước rửa tay tiến vào , thấp giọng bẩm báo:
"Quận Hầu phu nhân đang thiết yến chiêu đãi phụ t.ử Dương tướng quân, Nhị công t.ử cũng có mặt ở đó."
Xem ra cái mưu kế quỷ quyệt vừa rồi là do bọn họ bí mật thương thảo, không ngờ lại bị lũ chim sẻ đậu trên đầu cành nghe thấy sạch sành sanh.
Năm ngoái, khi đi tảo mộ cho phụ thân , ta đột nhiên phát hiện mình có thể nghe hiểu tiếng chim ch.óc nói chuyện. Ban đầu chỉ thấy thú vị, không ngờ hôm nay lại nhờ đó mà nghe được một màn mưu tính thâm độc đến thế.
Ta tùy ý rắc một nắm gạo trân châu lên bậu cửa sổ. Đám chim sẻ huyên náo sà xuống tranh nhau ăn.
【 Ngon quá! 】 【 Như Tranh vừa đẹp vừa thiện lương! 】 【 Như Tranh là người tốt nhất trên đời! 】
Đúng lúc này , bà t.ử thân cận của Hầu phu nhân là Chu ma ma bước vào . Bà ta khẽ nhún người , thần sắc lại đầy vẻ ngạo mạn.
"Biểu tiểu thư, hôm nay phu nhân thiết tiệc chiêu đãi thiên kim của Tướng quân phủ, nhưng còn thiếu một món quà gặp mặt ra dáng một chút. Phu nhân lệnh cho nô tỳ sang đây 'lấy'."
"Lấy? Ma ma khéo mồm thật đấy!" Ti Diễn sa sầm mặt mày, giọng điệu lạnh lùng. "Quà gặp mặt để phu nhân mang đi ban thưởng, lại sang lấy đồ của tiểu thư nhà ta . Là muốn 'xin' hay là muốn 'mượn' đây?"
Gương mặt già nua của Chu ma ma đỏ bừng vì nghẹn họng. Bà ta vừa vội vừa giận, lườm ta một cái:
"Biểu tiểu thư, phu nhân là cô mẫu ruột của người , lại có lòng tốt thu lưu người , chỉ là một món quà gặp mặt mà thôi, sao có thể dùng từ 'xin' hay 'mượn' được !"
Ta không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Lũ chim ch.óc ta cho nắm gạo, chúng còn biết nói vài lời tốt đẹp . Còn cái Hầu phủ rỗng tuếch này , đã bám lấy ta để hút m.á.u mà ngay cả lúc đi xin ăn, cái lưng cũng vẫn cố ưỡn cho thật thẳng.
Cô mẫu ta tốn công tốn sức, đợi đến lúc khách khứa đến đông đủ mới sai người sang "lấy", chẳng qua là muốn dẫn ta qua đó để làm nhục một phen mà thôi. Ta liền toại nguyện cho bà ta .
"Chỉ là một món quà gặp mặt thôi mà, không sao . Ti Diễn, lấy chiếc vòng ngọc dương chỉ ra đây. Ta sẽ đích thân mang sang cho cô mẫu."
Mặc kệ lời khuyên can của Chu ma ma, ta dắt theo Ti Diễn hiên ngang đi thẳng đến tiền viện. Nhưng vừa tới nơi đã bị đám nha hoàn bà t.ử ngăn lại .
"Biểu tiểu thư, bên trong đều là quan lại quý nhân, người thân phận cô nữ, không nên vào chỗ này ..."
Ta nhìn Chu ma ma một cái. Bà ta hiểu ý: "Hôm nay, vòng ngọc cũng phải có , mà người cũng phải vào !"
Ta đang định tiến thêm bước nữa thì từ bên cạnh truyền đến một giọng nữ trong trẻo: "Nhị công t.ử, sao lại để người ta chặn đường thế kia ?"
Người vừa lên tiếng là một thiếu nữ ăn vận xa hoa, diễm lệ. Mà người đứng bên cạnh nàng ta chính là Nhị công t.ử của Hầu phủ —— Bùi Đình Du, cũng chính là vị hôn phu có hôn ước từ nhỏ với ta .
Bùi Đình Du thần sắc hoảng loạn, vội vàng giải thích: "Đó là biểu muội đang tá túc trong phủ. Trời nóng nực, Dương tiểu thư xin mời vào trong tránh nóng."
Hắn vừa nói vừa ra hiệu cho người hầu mau ch.óng đuổi ta đi . Thấy ta vẫn đứng yên không nhúc nhích, vẻ mặt hắn càng thêm nôn nóng.
Dương tiểu thư
cười
khúc khích, dùng khăn che miệng: "Không
sao
,
không
sao
, đều là mấy hạng
thân
thích nghèo khổ đến bám víu thôi mà.
"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tuoc-ngu-kinh-hon/chuong-1.html.]
Ta khẽ nheo mắt lại . Tuy là lần đầu gặp mặt, nhưng vị Dương tiểu thư này lại mang cho ta một cảm giác quen thuộc kỳ lạ, dường như đã gặp ở đâu đó rồi .
Chưa kịp nghĩ kỹ, Hầu phu nhân rốt cuộc cũng chậm rãi bước ra : "Thức ăn đã dọn lên cả rồi , vào thôi."
Bà ta chào hỏi xong xuôi, mới quay sang nhìn ta : "Tranh nhi đã đến rồi thì cũng vào đi , cô mẫu dùng bữa quen có người hầu hạ bên cạnh rồi ."
Bên tai ta , lũ chim sẻ lại kêu lên: 【 Mụ già xấu xa! Tự mình ăn cơm lại muốn Như Tranh hầu hạ! 】 【 Đúng thế đúng thế, ai ăn người đó tự dọn chứ! 】
Ta nén cười , khẽ đáp: "Vâng."
2
Nữ quyến ngồi dùng bữa cách nam quyến một bức bình phong. Trên bàn toàn là sơn hào hải vị.
Ta liếc mắt nhìn qua, thấy ngay vài món nguyên liệu quen thuộc. Đó rõ ràng là bào ngư khô, yến sào, nhân sâm, nấm hầu thủ mà các chưởng quỹ mang đến hiếu kính ta . Những thứ quý hiếm này cư nhiên lại âm thầm từ viện của ta chạy lên bàn tiệc của Hầu phủ. Thật là nực cười .
Lấy đồ của ta thì thôi đi , Hầu phu nhân lại còn quay sang bảo Dương tiểu thư:
"Tranh nhi là đứa ngoan ngoãn lanh lợi nhất, hôm nay cứ để con bé gắp thức ăn cho tiểu thư nhé."
Dương tiểu thư rụt rè gật đầu: "Vậy làm phiền biểu cô nương ghi nhớ những thứ ta kiêng kỵ."
Hầu phu nhân cười đầy từ ái: "Đương nhiên rồi , Tranh nhi nhất định sẽ ghi nhớ thật kỹ!"
Hôn sự của Bùi gia và Dương gia còn chưa thành, mà bà ta đã coi ta như món đồ chơi để sai bảo. Làm gì có cái đạo lý đó?
Ta thản nhiên kéo ghế ngồi xuống bàn tiệc.
"Cô mẫu, thật là không khéo. Ngày hôm qua con bận kiểm kê sổ sách, bàn tính nặng quá làm cổ tay con bị thương rồi , e là không thể gắp thức ăn cho Dương tiểu thư được ."
Dương tiểu thư cười mỉa: "Cái bàn tính gì mà lại nặng đến mức làm người ta bị thương cơ chứ? Nếu không muốn hầu hạ thì cứ nói thẳng ra !"
Ta liếc nhìn sắc mặt khó coi của Hầu phu nhân, bình thản đáp:
"Cái bàn tính đó là do phụ thân ta dùng vàng ròng đúc thành. Sổ sách của nhà ta có bao nhiêu cân lượng thì cái bàn tính đó nặng bấy nhiêu. Nếu bình thường chỉ gẩy vài cái thì không sao , nhưng cuối năm các cửa tiệm đồng loạt giao sổ sách, ta gẩy tính suốt mấy đêm liền, cổ tay không chịu nổi cũng là lẽ thường."
Dương tiểu thư hiển nhiên bị màn khoe của trắng trợn này làm cho nghẹn họng, suốt cả bữa cơm không thèm nói với ta thêm một câu nào. Sắc mặt nàng ta xanh mét, ăn không ngon miệng, còn ta thì ung dung dùng hết hai bát cơm.
Tiệc tan, tiễn khách xong, hầu phu nhân gọi ta lại nói chuyện riêng.
Màn kịch hôm nay chẳng qua là để ta nhận rõ thân phận của mình để biết khó mà lui. Quả nhiên, hầu phu nhân bắt đầu than khổ, kể lể Bùi Đình Du tiền đồ gian nan thế nào.
Bà ta lại bồi thêm: "Dương tướng quân là chỗ dựa đắc lực. Dương tiểu thư và Đình Du tuổi tác tương xứng, vô cùng môn đăng hộ đối."
Ta nhướng mày: "Nếu con nhớ không lầm, con và Đình Du đã có hôn ước từ nhỏ."
Phu nhân vội vàng xua tay: "Chỉ là lời nói miệng của người lớn khi đó, không có thư đính hôn, cũng chẳng có canh thiếp , không thể tính là thật được !"
"Năm đó phụ thân con bị thương, lúc lâm chung mới phó thác con cho ta . Tuy nói là kết thân , nhưng Đình Du dù sao cũng là công t.ử Hầu phủ, sau này còn phải kế thừa tước vị, không thể lấy một nữ nhi thương gia không có bối cảnh làm chính thê được ."
Chaporia
Bình Luận (0)