20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Năm đó khi phụ thân qua đời, người đã đem toàn bộ tài sản liệt kê vào sổ sính lễ, theo ta vào Nam Dương Quận Hầu phủ. Từ một gia tộc công huân sa sút, Hầu phủ có thể duy trì được thể diện như ngày hôm nay, chẳng qua đều dựa vào đống của cải đó chống đỡ.

Khi ấy , bọn họ dùng hôn ước làm mồi nhử để phụ thân ta yên tâm nhắm mắt, mà nay lại muốn hủy ước để trèo cao bám vào quyền quý. Chuyện tốt trên đời này , bọn họ đều muốn chiếm hết hay sao ?

Ta thong thả đứng dậy, nhìn thẳng vào vị cô mẫu ruột thịt của mình .

"Được, hôn sự của ta và Nhị công t.ử cứ như vậy mà hủy bỏ!"

Hầu phu nhân ngẩn người , vội vàng kéo tay ta lại : "Cái con bé này , sao lại bướng bỉnh không hiểu lý lẽ thế. Không phải đang bàn bạc sao ?"

"Ngươi là một cô nữ, ở trong Quận Hầu phủ này khác gì cá trên thớt? Ngươi tưởng rời khỏi đây thì gả được cho đám tốt lành gì?"

"Thay vì để người ngoài chà đạp, chẳng thà gả cho Đình Du làm thiếp ! Ngươi là cháu gái ruột của ta , lại cùng Đình Du thanh mai trúc mã, làm thiếp hay làm thê thì có gì khác biệt đâu ?"

3.

Có gì khác biệt?

Có cô nương nhà lành nào lại bỏ vị trí chính thê không làm , để đi làm một  tiểu thiếp bị người đời khinh rẻ? Huống hồ phụ thân ta từng dặn, con gái Nhậm gia tuyệt đối không bao giờ làm thiếp cho người .

Năm đó cô mẫu bàn chuyện cưới hỏi, phụ thân ta đã gạt đi mọi lời phản đối, dùng một nửa gia sản làm của hồi môn để cô mẫu có thể gả vào Quận Hầu phủ với thân phận kế thất. Từ một nữ nhi thương gia trở thành Quận Hầu phu nhân hiển hách.

Nay, vị cô mẫu ruột thịt ấy lại khuyên ta đi làm thiếp ! Chẳng phải là chuyện nực cười nhất thiên hạ sao ?

Thương lượng không thành là điều tất nhiên. Hầu phu nhân trong cơn thịnh nộ đã buông lời đe dọa: "Một cô nữ không có bề trên lo liệu hôn sự như ngươi, cứ việc chờ đó mà chôn vùi tuổi xuân!"

Bà ta còn lệnh cho quản gia canh giữ cửa nẻo thật c.h.ặ.t, đề phòng ta trốn khỏi Quận Hầu phủ.

Ta tự nhiên sẽ đi . Nhưng không phải bây giờ.

Thứ nhất, bản triều chưa có quy định về "nữ hộ", để giải quyết vấn đề hộ tịch, tạm thời ta chưa thể thoát khỏi Hầu phủ ngay được . Thứ hai, trong phủ này còn có những bí mật ẩn khuất mà ta cần phải điều tra rõ ràng.

Năm phụ thân ta bốn mươi tuổi, ông đã là một hoàng thương lừng lẫy kinh kỳ, tiền bạc chất cao như núi. Bên người luôn có một toán hộ viện võ nghệ cao cường đi theo. Vậy mà trong một lần trở về kinh thành lại bị tặc nhân tập kích, cả người lẫn ngựa đều rơi xuống vách núi.

Khi được cứu về, ông đã thoi thóp hơi tàn, chỉ kịp trối trăng phó thác ta cho cô mẫu rồi ôm hận mà đi . Kinh Triệu Phủ tra đi tra lại cũng chẳng thấy manh mối gì, cuối cùng đành kết án là tai nạn.

Những năm qua ta vẫn chưa thể buông xuôi, luôn âm thầm điều tra. Đám tặc nhân năm ấy giống như bốc hơi khỏi thế gian, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Ta đành phải chuyển hướng, điều tra từ những kẻ được hưởng lợi từ cái c.h.ế.t của phụ thân ta .

Một khi đã bắt đầu nghi ngờ, đối tượng đầu tiên không ai khác chính là Năm Dương Quận Hầu phủ. Sau khi phụ thân ta mất, Quận Hầu phủ nhờ vào khối tài sản khổng lồ từ sính lễ của ta mà sống vô cùng ung dung. Không chỉ lấp đầy những lỗ hổng nợ nần, mà còn ra vẻ quý tộc công huân hào nhoáng.

Ta vốn luôn không muốn dùng ác ý lớn nhất để suy đoán về cô mẫu ruột. Cho dù bà ta có đối đãi khắc nghiệt hay hời hợt, thì bà ta vẫn là người thân duy nhất của ta trên đời này . Nhưng hiện tại, bà ta lại muốn ta làm thiếp .

Sợi dây tình thân cuối cùng, coi như từ đây dứt đoạn.

Trên đường trở về viện, ta gặp Bùi Đình Du đang vội vã chạy tới. "Như Tranh, chuyện vừa rồi là ta sai, muội cứ mắng ta đi !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/tuoc-ngu-kinh-hon/chuong-2.html.]

Hắn vẫn giống như hồi nhỏ, hễ lo lắng là vành mắt lại đỏ hoe. Ta thở dài: "Huynh hà tất phải như vậy ."

"Thân thích nghèo! Nói xằng nói bậy!" "Lấy nàng ta làm thê t.ử, thuận theo ý nàng ta cũng là điều nên làm !"

Sắc mặt Bùi Đình Du tái mét không còn một giọt m.á.u: "Muội... muội nghe thấy hết rồi sao ?"

Ta im lặng gật đầu. Nếu nói là hoàn toàn không thấy nhói lòng thì đó là lời nói dối. Từ năm mười tuổi, ta đã coi người biểu ca này là phu quân tương lai. Tính tình hắn dịu dàng, là người đối xử tốt nhất với ta trong phủ này . Ta cũng từng mơ về một cuộc sống tương kính như tân, cùng nhau bạc đầu giai lão.

Nhưng giờ đây hắn lại nói : "Như Tranh, Dương Huệ dù có vào cửa cũng không thể vượt mặt muội được !" "Trên danh nghĩa muội là thiếp , nhưng trong lòng ta , muội mới là thê, có được không ?"

Nhìn ánh mắt đầy mong đợi của hắn , lòng ta lạnh lẽo vô cùng. Ta chỉ cảm thấy người đứng trước mặt mình đã trở nên hoàn toàn xa lạ.

"Không đâu , Nhị công t.ử. Ta đã nói rõ với phu nhân rồi , hôn ước của chúng ta hủy bỏ từ đây!"

Bùi Đình Du sững sờ, buột miệng nói : "Muội điên rồi sao ! Muội không gả cho ta thì còn gả được cho ai?" "Dương Huệ là con gái của Trấn quốc tướng quân, muội chỉ là một cô nữ, tại sao cứ phải so bì với nàng ta làm gì?"

Ta nhìn hắn . Chút không cam lòng cuối cùng trong lòng ta , ngay khoảnh khắc này đã tan thành mây khói. Hắn lộ vẻ hối hận, định mở miệng cứu vãn: "Ta... ta nhất thời kích động quá, muội đừng để tâm!"

Ta lùi lại vài bước, giữ khoảng cách với hắn . "Ta tuyệt đối không làm thiếp ! Phụ thân dạy ta phải biết tự tôn tự trọng, gả cho một người trượng phu hết lòng kính trọng và bảo vệ mình . Nếu không tìm được người như thế, không gả cũng chẳng sao ."

"Có điều, những chuyện này không nhọc công Nhị công t.ử phải lo lắng nữa. Chúng ta từ nay đường ai nấy đi !"

Ta vội vàng trở về viện, đóng sầm cửa lại trước mặt Bùi Đình Du. Một tiếng "rầm", c.h.ặ.t đứt hết thảy quá khứ.

Ta đứng giữa sân rất lâu. Lâu đến mức vạt áo bị sương đêm làm ướt sũng rồi lại được gió hong khô. Đột nhiên, có hai con chim sẻ bay vèo qua trên đầu.

【 Sợ c.h.ế.t chim rồi , sợ c.h.ế.t chim rồi ! 】 【 Trong sân của gã bệnh phu kia , suýt chút nữa là đ.â.m sầm vào người ta ! 】 【 Nói nhảm gì thế, trên người hắn toàn là lông chim, đ.â.m thế nào được ? 】

Có một giọng nói trầm thấp vang lên từ đâu đó: "Đó gọi là khinh công! Lũ chim ngốc này !"

4.

Khinh công?

Nghe thấy thế, ta rùng mình một cái. Nam Dương Quận Hầu phủ tuy là gia đình công huân, nhưng thực lực có hạn, không nuôi nổi những nhân tài có bản lĩnh cao cường như vậy . Tại sao trong phủ lại xuất hiện một người có khinh công? Mà lại còn ở trong một cái viện hẻo lánh không ai thèm hỏi han tới.

Mấy con chim sẻ kia gọi là "gã bệnh phu", chính là trưởng t.ử do nguyên phối của Nam Dương Quận Hầu sinh ra —— Bùi Hằng Minh. Mẫu thân hắn vì khó sinh mà qua đời. Khi cô mẫu ta gả vào phủ, hắn cũng đã lớn. Mọi người trong phủ đều nhìn sắc mặt của cô mẫu mà làm việc, nên đối xử với hắn vô cùng lạnh nhạt.

Sức khỏe hắn không tốt , quanh năm đóng cửa không tiếp khách. Lần gần nhất ta gặp hắn là vào bữa tiệc đêm giao thừa. Hắn ho rất dữ dội, ta nhìn mà không đành lòng, bèn sai Ti Diễn mang qua hai thang d.ư.ợ.c liệu quý.

Hắn không những trả lại d.ư.ợ.c liệu mà còn gửi kèm một hộp điểm tâm. Một người như vậy , sao lại biết khinh công?

Sự nhạy cảm và khao khát tìm ra chân tướng khiến ta không chút do dự mà chạy thẳng đến sân của Bùi Hằng Minh. Viện t.ử nằm ở một góc khuất trong phủ, hoang sơ hiu quạnh, cánh cửa gỗ đóng c.h.ặ.t.

Ta nấp bên ngoài nghe ngóng, bên trong truyền đến tiếng chim kêu ríu rít: 【 Oa, cây quế đằng kia có một người kìa! 】

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...