Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Hắn mếu máo, hai tay càng siết c.h.ặ.t eo nàng hơn: "Nàng gọi cả họ lẫn tên ta ... Nàng ghét bỏ ta rồi đúng không ? Nàng chê ta phiền phức đúng không ? Ô ô ô, ta biết ngay mà, ta vừa suýt ch ết sống lại , vậy mà nàng liền lạnh nhạt với ta ..."

 

Đường Ngọt Ngọt cảm thấy da đầu mình tê rần.

 

Đại ca ơi! Trước khi trúng độc, người mở miệng ra là gọi ta "Đường tiểu thư", ngậm miệng lại là "thể thống gia quy" chính là chàng đó! Ai cho chàng cái quyền tự phong danh hiệu bảo bảo cho ta thế hả?!

 

Nhưng nhìn khuôn mặt bảnh bao đang khóc đến tội nghiệp kia , Ngọt Ngọt không hiểu sao lại thấy lòng mình nhũn ra một mẩu. 

 

Nàng hít sâu một hơi , cố gắng nở một nụ cười hiền hậu như mẹ hiền: "Không có , không có ghét chàng . Chàng ngoan, buông tay ra một chút để ta đi rót cho chàng chén nước ấm, được không ?"

 

"Không được !" Thẩm Thời Yến dứt khoát lắc đầu, đôi môi mỏng ngậm nước chu ra một cách vô tội: "Nàng gạt ta . Nàng vừa bước xuống giường là sẽ chạy mất, nàng sẽ bỏ mặc ta một mình ở đây. Ta không buông!"

 

Nói rồi , hắn dứt khoát dang cả chân lẫn tay, như một con gấu túi cỡ đại đu c.h.ặ.t lấy người Ngọt Ngọt, sống c hết không rời một tấc.

 

Ngọt Ngọt triệt để cạn lời. Nàng đành bất lực ngồi im tại chỗ, mặc cho vị Đại Lý Tự Thiếu Khanh lừng lẫy kinh thành coi mình như một cái gối ôm hình người .

 

Chuỗi ngày "ác mộng" của Đường Ngọt Ngọt chính thức bắt đầu từ đó.

 

Lão thần y nói không sai, cái thứ độc "Đuôi Nhỏ" này quả thực đã phá nát mọi màng lọc liêm sỉ của Thẩm Thời Yến. Toàn bộ sự kiêu ngạo, lạnh lùng, nghiêm nghị trước kia của hắn bay màu sạch sẽ, đổi lại là một chiếc đuôi nhỏ bám người như sam.

 

Nơi nào có Đường Ngọt Ngọt, nơi đó có Thẩm Thời Yến.

 

Buổi sáng, Ngọt Ngọt muốn vào phòng đ.á.n.h một giấc ngủ ngày, Thẩm Thời Yến ôm gối đứng canh ngoài cửa. 

 

Thị nữ bưng chậu nước đi qua, hắn liền trừng mắt, ra dấu "suỵt" thật khẽ, thì thầm: "Nhỏ tiếng thôi, bảo bảo của ta đang ngủ bên trong, làm ồn nàng ấy ta liền bắt ngươi vào ngục Đại Lý Tự."

 

Thị nữ sợ xanh mặt, chạy một mạch. Ngọt Ngọt ở bên trong nghe thấy, chỉ biết lấy chăn trùm kín đầu. 

 

Trời đất ơi, chàng dùng cái danh tiếng đáng sợ của Đại Lý Tự chỉ để làm hộ vệ canh cửa ngủ nướng cho ta đấy à ?

 

Đến giờ cơm trưa, Ngọt Ngọt chỉ vừa mới liếc mắt nhìn đĩa sườn xào chua ngọt hơi xa tầm tay một chút, Thẩm Thời Yến đã nhanh như cắt gắp một miếng ngon nhất, cẩn thận thổi thổi rồi đưa đến tận miệng nàng: "Bảo bảo há miệng nào, ta thổi nguội rồi , không nóng đâu ."

 

Ngọt Ngọt nhìn ba thợ nấu ăn và bốn thị nữ đang đứng cúi đầu hóa đá xung quanh, góc miệng nàng giật giật: "Thẩm Thời Yến, ta có tay, ta tự ăn được .

"

 

Đôi mắt Thẩm Thời Yến lập tức phủ một tầng sương mỏng, chiếc đũa trên tay khẽ run: "Nàng từ chối ta ... Nàng chê ta gắp không ngon? Có phải nàng... nàng có chàng trai khác bên ngoài rồi không ? Hắn ta gắp sườn cho nàng ngon hơn ta sao ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/phu-quan-hom-nay-lai-trung-doc-roi/3.html.]

 

"Ngừng! Ta ăn! Ta ăn là được chứ gì!" Ngọt Ngọt vội vàng há miệng nuốt chửng miếng sườn.

 

Nhìn thấy thê t.ử ăn ngoan ngoãn, Thẩm Thời Yến liền lập tức lật mặt nhanh hơn lật sách, đôi mắt cong cong cười đến híp cả lại , đuôi lông mày nhướng lên đầy đắc ý. 

 

Hắn vươn tay xoa xoa đầu nàng: "Bảo bảo ngoan nhất. Ăn nhiều một chút, nàng gầy đi một vòng, ta xót lắm."

 

Ngọt Ngọt vừa nhai sườn vừa trợn mắt trắng lên trời. Gầy cái đầu chàng ! Sức ăn của ta nửa năm nay ở Thẩm phủ đã nuôi béo thêm ba cân thịt rồi đấy!

 

Tuy nhiên, đỉnh cao của sự tấu hài phải kể đến tính ghen tuông bệnh hoạn của "chó con" Thẩm Thời Yến.

 

Vào một buổi chiều đầy nắng, Ngọt Ngọt ngồi ở đình hóng mát ngoài hoa viên xem sổ sách chi tiêu trong tháng. 

 

Lúc này , gã thị vệ mới của phủ — một thiếu niên mười tám mười chín tuổi, dáng người cao ráo, gương mặt sáng sủa — bước vào dâng trà .

 

Ngọt Ngọt nhận lấy chén trà , thấy thiếu niên này làm việc lanh lẹ, liền thuận miệng khen một câu: 

 

"Ngươi tên là gì? Chăm chỉ đấy, tháng này ta sẽ bảo quản gia thưởng thêm tiền tiêu vặt cho ngươi."

 

Thiếu niên thị vệ ngượng ngùng gãi đầu, vừa định cảm tạ thì bỗng nhiên, một luồng sát khí lạnh thấu xương từ đâu ập đến.

 

Thẩm Thời Yến không biết từ góc nào lao ra , như một cơn lốc xoáy chắn ngang giữa Ngọt Ngọt và gã thị vệ. 

 

Hắn khoanh tay trước n.g.ự.c, cằm hất lên cao, dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn gã thị vệ từ đầu đến chân, giọng nói tràn ngập sự châm chọc:

 

"Thưởng tiền? Thưởng cái gì mà thưởng? Hắn ta có gì đẹp chứ? Nhìn cái thân hình gầy gò như bộ xương khô kia xem, có bằng một góc của ta không ?"

 

Nói rồi , Thẩm Thời Yến đột nhiên quay ngoắt lại đối diện với Ngọt Ngọt. 

 

Trước mặt gã thị vệ và ba bốn tỳ nữ, hắn thẳng tay... giật phăng thắt lưng của mình ra , cố tình vạch áo lụa mỏng để lộ ra khuôn n.g.ự.c săn chắc, cơ bụng tám múi lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời. 

 

Hắn cầm tay Ngọt Ngọt áp thẳng vào bụng mình , ấm ức nói :

"Bảo bảo, nàng nhìn hắn lâu hơn nhìn ta tận ba giây! Hắn có cơ bụng cứng cáp như ta không ? Hắn có biết làm ấm giường cho nàng mỗi tối không ? Hắn có biết lúc nàng lạnh thì ôm nàng vào lòng không ? Hắn không biết ! Chỉ có ta biết thôi! Bảo bảo hết thương ta rồi , nàng muốn hồng hạnh vượt tường đúng không ?!"

 

Gã thị vệ mới đến chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng này , dọa cho hồn xiêu phách tán, quỳ sụp xuống đất dập đầu lia lịa: "Nhị thiếu gia bớt giận! Nhị thiếu phu nhân bớt giận! Thuộc hạ tuyệt đối không có ý nghĩ quá phận! Thuộc hạ lập tức xéo ngay!" Nói xong liền vắt chân lên cổ chạy trối ch ết, thầm nghĩ Nhị thiếu gia nhà này bị điên thật rồi !

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...