Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ngọt Ngọt nhìn bàn tay mình đang dính c.h.ặ.t trên cơ bụng ấm nóng, rắn chắc của chồng, lại nhìn khuôn mặt vừa đẹp trai vừa mang vẻ ăn vạ của hắn , m.á.u nóng trong người không tự chủ được mà dồn hết lên mặt.
Nàng vội vàng rụt tay lại , vớ lấy cái gối tựa trên ghế đập thẳng vào mặt hắn , đỏ mặt hét lên: "Thẩm Thời Yến! Chàng điên rồi hả! Mau mặc quần áo vào cho ta ! Liêm sỉ của chàng bị ch.ó tha đi rồi à ?!"
Thẩm Thời Yến bị ăn một gối nhưng không hề tức giận.
Hắn ôm lấy cái gối, mặt dày bước tới gần, ghé sát vào tai nàng, giọng nói bỗng trầm thấp, mang theo chút quyến rũ ái muội : "Liêm sỉ có ăn được không ? Có đổi lấy một cái ôm của bảo bảo được không ? Nếu không được , ta thèm vào ."
Nói xong, hắn nhân lúc nàng đang đỏ mặt tía tai, cúi đầu "chụt" một phát thật kêu lên má nàng, rồi cười hì hì chạy mất.
Ngọt Ngọt ôm lấy một bên má còn vương lại hơi ấm của hắn , trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c bỗng nhiên đập "bình bịch" mất kiểm soát.
Nàng che mặt, thầm mắng một tiếng: Aaaaa, cái đồ không biết xấu hổ này ! Độc này rốt cuộc bao giờ mới giải được hả trời? Cứ thế này ... cái giấc mộng làm phú bà góa chồng của mình , e là chưa kịp thực hiện đã bị hắn dùng nhan sắc đè ch ết rồi !
Để tìm ra t.h.u.ố.c giải tận gốc cho loại kỳ độc "Đuôi Nhỏ" này , Đường Ngọt Ngọt bắt buộc phải giúp Thẩm Thời Yến hoàn thành vụ án còn dang dở.
Thần y nói , hoa Dạ T.ử — nguyên liệu chính để luyện độc — chỉ xuất hiện ở chợ đen mật đạo dưới lòng hoàng đô.
Thế là vào một đêm trăng thanh gió mát, có hai bóng người âm thầm cải trang xuất hiện trước lối vào chợ đen ngầm.
Đường Ngọt Ngọt mặc một bộ nam trang lụa xanh, tóc b.úi cao thành một tiểu công t.ử khôi ngô tuấn tú.
Còn Thẩm Thời Yến... dù đã trúng độc thành ngốc bạch ngọt, nhưng bản năng hộ thê của hắn vẫn mạnh mẽ vô cùng.
Hắn diện một bộ y phục dạ hành màu đen tuyền, trên mặt đeo một chiếc mặt nạ nửa mặt bằng bạc, che đi dung nhan khuynh thành nhưng lại càng làm tăng thêm vẻ thâm trầm, nguy hiểm.
Nhìn qua thì cứ tưởng là một vị sát thủ má u lạnh đi bảo vệ tiểu chủ nhân.
Nhưng thực tế thì...
"Bảo bảo, cái mặt nạ này cấn má ta đau quá."
Thẩm Thời Yến kéo nhẹ vạt áo của Ngọt Ngọt, tủi thân thì thầm qua làn mặt nạ bạc, "Hay là ta gỡ ra nhé? Ta muốn nhìn bảo bảo rõ hơn cơ."
Ngọt Ngọt lập tức xoay người , cốc nhẹ vào cái đầu đang định tiến lại gần mình : "Không được ! Đã bảo hôm nay ra ngoài phải gọi ta là Đường công t.ử, chàng mà gỡ mặt nạ ra là người của Đại Lý Tự nhận ra bây giờ!"
Thẩm Thời Yến ấm ức chu môi, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu: "Biết rồi ... Đường công t.ử. Vậy lát nữa vào trong đông người , ta nắm tay chàng có được không ?"
"Không được , hai nam t.ử hán đại trượng phu nắm tay giữa đường làm gì? Thể thống đâu ?" Ngọt Ngọt trừng mắt.
"Hức... Chàng dùng gia quy mắng
ta
.
" Khóe mắt
dưới
lớp mặt nạ bạc
lại
bắt đầu rưng rưng, "Ta mặc kệ,
không
nắm tay thì
ta
ôm eo!"
Chưa kịp để Ngọt Ngọt phản ứng, cánh tay dài săn chắc của hắn đã vòng qua, bá đạo siết c.h.ặ.t lấy eo nàng, kéo sát vào l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi của mình .
Ngọt Ngọt đỏ bừng mặt, muốn đẩy ra nhưng sức lực của nàng so với hắn chẳng khác nào kiến lay cổ thụ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/phu-quan-hom-nay-lai-trung-doc-roi/4.html.]
Nàng đành bất lực thở dài: "Thôi được rồi , ôm nhẹ thôi, đừng để người ta chú ý."
Chợ đen ngầm nằm dưới lòng đất, ánh đèn dầu tù mù, người qua kẻ lại đều đeo mặt nạ, không khí quỷ dị và đầy mùi tiền tài, má u me.
Hôm nay ở trung tâm chợ đen có một buổi đấu giá ngầm, nghe đồn món hàng cuối cùng chính là ba đóa hoa Dạ T.ử tươi vừa được hái từ núi sâu phương Nam.
Ngọt Ngọt dẫn Thẩm Thời Yến vào một gian phòng bao nhỏ ở lầu hai, từ đây có thể nhìn xuống đài đấu giá bên dưới .
"Vị công t.ử này , muốn dùng chút trà bánh không ạ?" Gã sai vặt của chợ đen bước vào , ánh mắt khôn lỏi liếc nhìn Ngọt Ngọt rồi lại nhìn sang vị "sát thủ" cao lớn đứng bất động như hộ vệ phía sau nàng.
Ngọt Ngọt gật đầu: "Cho một đĩa bánh quế hoa và một bình trà ngon."
Bánh vừa bưng lên, Ngọt Ngọt còn chưa kịp động ngón tay thì Thẩm Thời Yến đã tự giác cầm lấy một miếng, bẻ làm đôi xem có độc không , sau đó mới dịu dàng đút tới tận môi nàng: "Bảo bảo ăn thử xem, không có độc, nhưng chắc chắn không ngon bằng bánh ta làm cho nàng đâu ."
Ngọt Ngọt c.ắ.n một miếng, vừa nhai vừa gật gù. Công nhận, từ ngày trúng độc, tay nghề nấu ăn của Thẩm Thời Yến thăng tiến vượt bậc, chỉ vì muốn dỗ nàng ăn nhiều hơn một chút.
"Món hàng cuối cùng của đêm nay: Ba đóa hoa Dạ Tử, giá khởi điểm: Năm trăm lượng vàng!"
Tiếng gõ b.úa của tên chủ trì bên dưới cắt ngang bầu không khí ngọt ngào.
Ngọt Ngọt sáng hai mắt lên, vội vàng đứng bật dậy bên cửa sổ: "Đến rồi !"
Nàng lập tức ra dấu cho hộ vệ ngầm của Thẩm phủ bắt đầu ra giá.
Cuộc đua tiền bạc diễn ra vô cùng gay gắt, từ năm trăm lượng vọt một cái lên tới một ngàn năm trăm lượng vàng.
Cuối cùng, bằng độ giàu sút quần của Thẩm phủ, Ngọt Ngọt đã thành công đấu giá được ba đóa hoa với giá chát chúa.
Thế nhưng, chợ đen làm gì có chuyện mua bán bình yên.
Ngay khi hộ vệ bưng hộp gỗ chứa hoa Dạ T.ử lên phòng bao, một luồng gió lạnh thốc tới, cửa phòng bị một lực mạnh mẽ đá bay thành từng mảnh vụn.
Năm kẻ bịt mặt cầm đại đao hung hãn xông vào , tên cầm đầu gầm lên: "Giao hoa Dạ T.ử ra , nếu không bọn ta băm vằn vắn hai tên tiểu t.ử các ngươi!"
Ngọt Ngọt dọa cho hoảng hốt, theo bản năng lùi lại một bước: "Cướp à ?!"
"A! Tụi bây dám dọa bảo bảo của ta ?!"
Một giọng nói vốn dĩ đang nũng nịu, trong chớp mắt bỗng trở nên trầm thấp, lạnh thấu xương tủy.
Thẩm Thời Yến tiến lên một bước, chắn hoàn toàn trước mặt Đường Ngọt Ngọt.
Một tay hắn vẫn thản nhiên cầm miếng bánh quế hoa ăn dở đút vào miệng nàng, tay còn lại lười biếng rút ra ba thanh phi đao giấu trong ống tay áo.
"Vèo! Vèo! Vèo!"
Ba tiếng xé gió sắc lẹm vang lên trong không gian hẹp.
Chaporia
Bình Luận (0)