Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ba tên đi đầu thậm chí còn chưa kịp nhìn thấy động tác của hắn thì đại đao trên tay đã bị phi đao đ.á.n.h vỡ nát, lực đạo mạnh mẽ chấn cho chúng bay thẳng ra ngoài hành lang, nôn ra m áu tươi.

 

Hai tên còn lại kinh hãi, xoay người định bỏ chạy. Thẩm Thời Yến khinh bỉ hừ một tiếng, chân giẫm mạnh xuống đất, hai mảnh vỡ của tách trà bay v.út đi , chuẩn xác cắm thẳng vào gối của hai tên kia , khiến chúng quỳ rạp xuống đất, la hét t.h.ả.m thiết.

 

Năm tên sát thủ chợ đen, giải quyết xong trong vòng chưa đầy năm tiếng đếm. Một tay, không thèm dùng đến v.ũ k.h.í chính.

 

Ngọt Ngọt ngậm miếng bánh quế hoa, ngốc lăng nhìn tấm lưng rộng lớn của chồng. Lúc này , khí thế của hắn ngút trời, lạnh lùng và bá đạo giống hệt vị Đại Lý Tự Thiếu Khanh ngày thường, khiến tim nàng lỡ nhịp.

 

Thế nhưng, giây tiếp theo —

 

"Oa... Bảo bảo ơi, tụi nó làm bẩn hết y phục dạ hành đẹp đẽ nàng chọn cho ta rồi !"

 

Thẩm Thời Yến xoay người lại , khí thế sát thủ biến mất sạch sẽ trong một nốt nhạc. 

 

Hắn mếu máo chu môi, chỉ vào một vệt bụi nhỏ dính trên gấu áo, lao vào lòng Ngọt Ngọt đòi an ủi: "Đáng ghét thật mà, suýt chút nữa tụi nó đã c.h.é.m trúng ta rồi , ta mà có mệnh hệ gì thì ai làm ấm giường cho nàng đây? Bảo bảo thơm ta một cái dỗ dành đi , ta đau lòng quá à ~"

 

Ngọt Ngọt: "..."

 

Đại ca ơi, người chịu tổn thương thương tích đầy mình là năm cái đứa nằm ngoài hành lang kia kìa! Chàng chỉ bị dính tí bụi mà làm như sắp tàn phế đến nơi vậy !

 

Nhưng nhìn hộp gỗ đựng hoa Dạ T.ử đã an toàn trong tay, lại nhìn chú "chó con to xác" đang không ngừng dụi dụi vào vai mình , lòng Ngọt Ngọt bỗng dâng lên một cảm xúc ấm áp khó tả. 

 

Dù ở nhân cách nào, trúng độc hay tỉnh táo, bản năng đầu tiên của Thẩm Thời Yến luôn là bảo vệ nàng bằng cả mạng sống.

 

Nàng khẽ thở dài, lần này không đẩy hắn ra nữa, mà vươn tay vỗ vỗ nhẹ sau lưng hắn , dịu dàng bảo: "Được rồi , chàng giỏi nhất. Chúng ta mau về phủ, ta tự tay sắc t.h.u.ố.c giải cho chàng , có chịu không ?"

 

"Chịuuuuu!" Thẩm Thời Yến ngẩng đầu lên, dưới lớp mặt nạ bạc, đôi mắt hắn sáng lấp lánh như chứa cả một dải ngân hà, nụ cười rạng rỡ đến mức khiến hoa nở đêm xuân cũng phải lu mờ.

 

Ngọt Ngọt nhìn nụ cười ấy , đột nhiên cảm thấy... hình như mình không còn tha thiết cái giấc mộng làm phú bà góa chồng nữa rồi . 

 

Nuôi một chú ch.ó con vừa biết đ.á.n.h nhau vừa biết làm nũng thế này , hình như cũng... khá là hời đấy chứ?

 

Sau khi trở về từ chợ đen, Đường Ngọt Ngọt đã thức nguyên một đêm để canh chừng siêu t.h.u.ố.c giải. 

 

Nhìn ba đóa hoa Dạ T.ử dần tan vào nước t.h.u.ố.c sền sệt màu xám tro, nàng vừa ngáp ngắn ngáp dài vừa tự tay bưng vào phòng, dỗ dành nịnh bợ mãi chú "chó con" Thẩm Thời Yến mới chịu nhắm mắt nhắm mũi uống cạn.

 

Uống xong, hắn liền lăn ra ngủ say như ch ết, tay vẫn không quên túm c.h.ặ.t lấy một góc y phục của nàng.

 

Đến tận trưa ngày hôm sau , ánh nắng ch.

ói chang chiếu qua khe cửa sổ, dừng lại trên gương mặt tuần mỹ của người nam t.ử trên giường.

 

Thẩm Thời Yến khẽ nhíu mày, từ từ mở mắt.

Cơn đau đầu vũ bão ập đến, nhưng ngay sau đó, dòng suy nghĩ của hắn bỗng trở nên thông suốt, tỉnh táo một cách lạ thường. 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/phu-quan-hom-nay-lai-trung-doc-roi/5.html.]

Toàn bộ màng lọc lý trí đã quay trở lại . Hắn không còn cảm thấy thế giới này tràn ngập bong bóng hồng nữa, l.ồ.ng n.g.ự.c cũng không còn khao khát muốn nhào vào lòng ai đó để khóc lóc om sòm.

 

Độc... giải rồi sao ? — Thẩm Thời Yến thầm nghĩ, trong lòng nhẹ nhõm một hơi .

 

Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang. Chỉ trong vòng ba tiếng đếm tiếp theo, toàn bộ ký ức của chuỗi ngày trúng độc đột ngột ùa về như một trận lũ quét, hiển thị mồn một, sắc nét đến từng chi tiết trong đại não của vị Đại Lý Tự Thiếu Khanh.

 

Hắn nhớ rõ mồn một cảnh mình mếu máo gọi một cô nương mười tám tuổi là "bảo bảo".

 

Hắn nhớ cảnh mình giật thắt lưng, vạch áo khoe cơ bụng trước mặt đám thị nữ tỳ bối để tranh sủng với một gã thị vệ.

 

Hắn còn nhớ bản thân đã ôm chân nàng, khóc lóc đòi "thơm thơm", "ôm ôm", nếu không sẽ dỗi hờn bảo nàng hồng hạnh vượt tường...

 

"..."

 

Khoảnh khắc ấy , Thẩm Thời Yến cảm thấy trời đất như sụp đổ. 

 

Liêm sỉ, thể thống, gia quy, tôn nghiêm tích lũy suốt hai mươi mấy năm cuộc đời của hắn đã triệt để nổ tung thành tro bụi. 

 

Hắn ước gì ngay lúc này có một sát thủ xông vào ám sát mình , hoặc có cái lỗ nào đủ to để hắn tự đào lên rồi chui xuống khóa trái cửa lại .

 

Nhục nhã. Nhục nhã xuyên lục địa!

 

Đang lúc Thiếu Khanh đại nhân chìm trong sự khủng hoảng tinh thần tột độ, thì cửa phòng "két" một tiếng đẩy ra .

 

Đường Ngọt Ngọt bưng một khay cháo thịt băm bước vào . 

 

Thấy hắn đã ngồi dậy, mắt nàng sáng lên, lon ton chạy lại gần, tự nhiên vươn tay định sờ lên trán hắn : "Chàng tỉnh rồi hả? Thấy trong người thế nào rồi ? Hết nhức đầu chưa bảo b..."

 

"Đường tiểu thư! Chú ý thể thống!"

 

Một giọng nói lạnh thấu xương, cứng nhắc như thép nguội đột ngột vang lên, cắt ngang lời nàng.

 

Bàn tay của Ngọt Ngọt khựng lại giữa không trung. Nàng chớp chớp mắt, nhìn người đàn ông trước mặt. 

Lúc này , Thẩm Thời Yến đã tháo chiếc mặt nạ bạc ra , gương mặt góc cạnh lạnh lùng như tiền, sống lưng thẳng tắp, đôi mắt phượng nhìn nàng xa cách như thể hai người vừa mới gặp nhau lần đầu ở công đường. 

 

Hắn thậm chí còn lùi lại một chút, kéo chăn che kín bờ n.g.ự.c của mình .

 

Ngọt Ngọt nheo mắt: "Chàng... gọi ta là gì cơ?"

 

Thẩm Thời Yến khẽ ho một tiếng, cố giữ giọng điệu nghiêm nghị nhất có thể để che giấu sự chột dạ đang điên cuồng gào thét trong lòng: 

 

"Khụ, Đường tiểu thư. Độc tố trong người ta đã giải được phân nửa, lý trí đã khôi phục. Chuỗi ngày hoang đường, thần trí điên đảo trước đó... nàng hãy quên hết đi . Sau này đừng gọi ta bằng những danh xưng kỳ quái kia nữa, thật không ra thể thống gì cả."

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...