Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ngọt Ngọt nhìn hắn . Ánh mắt nàng chuyển từ hoang mang sang kinh ngạc, rồi cuối cùng dừng lại ở sự tức giận tột cùng.
Cái gì? Quên hết đi ?!
Hôm qua vừa mới ôm eo ta thề non hẹn biển, bảo vệ ta trước họng đao mũi kiếm, hôm nay tỉnh dậy liền lật lọng, bật chế độ cục đá lạnh lùng ép ta mất trí nhớ à ?!
Ngọt Ngọt bật cười khinh bỉ, nàng dứt khoát đặt mạnh khay cháo xuống bàn làm bát cháo nảy lên, suýt chút nữa đổ ra ngoài.
Nàng khoanh tay trước n.g.ự.c, nhìn thẳng vào mắt hắn , gằn giọng: "Thẩm Thời Yến, chàng giỏi lắm. Được, chàng muốn thể thống chứ gì? Muốn gia quy chứ gì? Bản phu nhân thành toàn cho chàng !"
Nói rồi , Ngọt Ngọt xoay người đi thẳng đến tủ y phục, thô bạo vơ vét mấy bộ đồ của mình bỏ vào một cái bọc nhỏ.
Thẩm Thời Yến thấy thế, hàng lông mày thanh tú khẽ nhíu lại , trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác hoảng hốt dẫu ngoài mặt vẫn gồng đến mức sắp chuột rút: "Nàng làm cái gì vậy ?"
"Ta làm gì á? Chàng quản được chắc?" Ngọt Ngọt quay lại , ném cho hắn một cái lườm sắc lẹm, "Ta thấy Nhị thiếu gia đây chán ghét ta quá rồi . Ta dọn sang viện bên cạnh ở, từ nay về sau tương kính như tân, nước sông không phạm nước giếng! Trả lại chú ch.ó con bám người cho ta ! Cái đồ mặt băng thối tha nhà chàng , bổn cô nương thèm vào !"
Nói xong, nàng xách bọc đồ, "rầm" một tiếng đập cửa bỏ đi , không thèm ngoảnh đầu lại lấy một lần .
Căn phòng hỷ lại rơi vào không khí yên ắng.
Thẩm Thời Yến ngồi thẫn thờ trên giường, nhìn cánh cửa phòng còn đang lung lay sau cú đập mạnh của thê t.ử.
Hắn vươn tay chạm nhẹ lên l.ồ.ng n.g.ự.c mình — nơi mới hôm qua còn được nàng vỗ về dịu dàng.
Hắn nhớ vị ngọt của miếng bánh quế hoa nàng đút, nhớ mùi hương thanh mát trên người nàng, và nhớ cả cảm giác ấm áp khi được nàng ôm vào lòng. Giờ đây, phòng trống người đi , lòng hắn bỗng trống trải đến đáng sợ.
Thiếu Khanh đại nhân nằm vật xuống giường, lấy gối che kín mặt, lầm bầm đầy đau khổ và ghen tị:
"Cái tên nhân cách trúng độc chế t tiệt kia ... Ngươi dựa vào cái gì mà được nàng ôm ngủ, được nàng lo lắng sắc t.h.u.ố.c suốt đêm... Còn ta gồng mình giữ thể thống thì lại bị nàng mắng là đồ mặt băng thối tha chứ?!"
Hóa ra , cảm giác tự ghen với chính mình lại có thể nghẹn khuất và đau đớn đến mức này !
Đường Ngọt Ngọt nói là làm . Nàng dọn thẳng sang Tây sương phòng rộng rãi, ngày ngày chỉ lo ăn ngủ, dưỡng nhan và tiếp tục nghiên cứu sổ sách xem tháng này Thẩm phủ cấp cho mình bao nhiêu tiền tiêu vặt.
Vắng mợ thì chợ vẫn đông, vắng anh chồng cục đá thì cuộc sống của nàng lại càng tự do tự tại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/phu-quan-hom-nay-lai-trung-doc-roi/6.
html.]
Để ăn mừng việc thoát khỏi cái bản mặt lạnh như tiền của Thẩm Thời Yến, Ngọt Ngọt cố tình đặt may ba bộ váy lụa tân thời màu cánh sen cực kỳ lộng lẫy, chuẩn bị cuối tuần sẽ diện đi dự Tiệc ngắm hoa của trưởng công chúa, thuận tiện ngắm nghía vài ba vị công t.ử trẻ tuổi cho bổ mắt.
Nàng bên này vui vẻ bao nhiêu, thì bên Đông sương phòng, không khí lại u ám bấy nhiêu.
Thẩm Thời Yến ngồi ở bàn làm việc, nhìn chồng công văn của Đại Lý Tự cao ngất ngưởng mà một chữ cũng không vào đầu.
Hắn cứ nhìn chằm chằm ra cửa sổ, trong lòng bồn chồn như có kiến bò.
"Nhị thiếu gia... Nhị thiếu phu nhân vừa sai người chuẩn bị xe ngựa, nói là sắp ra ngoài dự tiệc ạ." Gã sai vặt rụt rè vào báo cáo.
Thẩm Thời Yến nghe vậy , chiếc b.út lông trên tay liền "rắc" một tiếng gãy làm đôi. Hắn đứng bật dậy, gương mặt lạnh lùng thường ngày lúc này đã nứt vỡ hoàn toàn , hiện rõ vẻ cuống cuồng.
Hắn nhớ tới lời nàng nói hôm trước : "Trả lại chú ch.ó con bám người cho ta ! Cái đồ mặt băng thối tha nhà chàng , bổn cô nương thèm vào !"
Thẩm Thời Yến nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Hắn rốt cuộc cũng nhận ra , nếu bản thân cứ tiếp tục "gồng" mình vì cái gọi là gia quy và thể thống ch ết tiệt kia , hắn sẽ triệt để đ.á.n.h mất cô nương này mãi mãi.
Bản chất của cả hai nhân cách — dù là lúc tỉnh táo hay lúc trúng độc khóc lóc đòi ôm — thì tất cả đều bắt nguồn từ một sự thật duy nhất: Hắn quá yêu nàng, nhưng bấy lâu nay vì sự tự ti và trách nhiệm gia tộc đè nặng mà không dám bộc lộ ra ngoài.
Thể thống cái khỉ gì chứ! Giữ được vợ mới là vương đạo!
Đêm hôm đó, trăng treo trên ngọn cây tre, Tây sương phòng yên ắng lạ thường.
Đường Ngọt Ngọt vừa mới gội đầu xong, đang ngồi trước gương đồng chải tóc thì bỗng nhiên, một cơn gió lạnh lướt qua, nến trong phòng khẽ lay động.
Ngay sau đó, một bóng người cao lớn dứt khoát lẻn qua cửa sổ, "cạch" một tiếng khóa c.h.ặ.t chốt cửa lại .
Ngọt Ngọt giật mình quay lại , nhìn thấy Thẩm Thời Yến đang đứng đó. Hắn không mặc quan phục chỉnh tề, mà chỉ mặc một chiếc trung y màu trắng lỏng lẻo, mái tóc đen dài xõa tung trên vai, đôi mắt phượng nhìn nàng chằm chằm, vành mắt... hơi đỏ hoe.
"Thẩm Thời Yến? Chàng nửa đêm lẻn vào phòng ta làm gì? Nam nữ thụ thụ bất thân , thể thống gia quy của chàng đâu rồi ?" Ngọt Ngọt khoanh tay, dùng chính lời của hắn để châm chọc.
Thẩm Thời Yến không nói không rằng, sải bước dài tiến lại gần. Khí thế của hắn lúc này vô cùng mạnh mẽ, thâm trầm, mang theo sự bá đạo của một nam t.ử hán đại trượng phu, ép tới mức Ngọt Ngọt phải lùi lại một bước, lưng chạm sát vào cạnh bàn trang điểm.
Hắn vươn hai tay ra , khóa c.h.ặ.t nàng ở giữa bàn và l.ồ.ng n.g.ự.c mình . Mùi trầm hương quen thuộc lại xộc vào mũi nàng.
"Chàng..." Ngọt Ngọt định mắng, nhưng giây tiếp theo, lời nói của nàng liền nghẹn lại ở cổ họng.
Chaporia
Bình Luận (0)