Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Thẩm Thời Yến đột ngột cúi đầu, vùi mặt vào hõm cổ nàng, hai tay vòng qua eo nàng siết c.h.ặ.t cứng giống hệt như cái đêm hắn trúng độc.
Giọng nói của hắn trầm thấp, khàn khàn, nhưng lại mang theo chút nghẹn ngào, nũng nịu khó cưỡng:
"Bảo bảo... ta sai rồi ."
Ngọt Ngọt hóa đá: "Chàng... chàng lại trúng độc nữa à ?"
"Không có , độc giải sạch rồi ." Thẩm Thời Yến dụi dụi đầu vào vai nàng, lẩm bẩm uất ức, " Nhưng ta phát hiện, nếu không trúng độc thì nàng liền không thèm nhìn ta , không thèm ôm ta nữa. Nàng thà đi nhìn gã thị vệ, thà đi dự tiệc ngắm hoa nhìn mấy tên công t.ử bột kia chứ không thèm nhìn ta ..."
Hắn ngẩng đầu lên, dưới ánh nến tù mù, khuôn mặt bảnh bao lạnh lùng ngày thường lúc này lại ngập tràn sương muội , đôi mắt phượng rưng rưng nước mắt, c.ắ.n môi nhìn nàng đầy hờn dỗi:
"Đừng đi dự tiệc ngắm hoa, có được không ? Nhìn ta này ... Ta có cơ bụng cứng cáp, ta biết đ.á.n.h nhau bảo vệ nàng, ta biết nấu bánh quế hoa cho nàng ăn, tối đến ta còn biết làm ấm giường cho nàng nữa... Nhân cách nào cũng là ta , từ đầu đến cuối người yêu nàng chỉ có một mình ta thôi mà. Bảo bảo, đừng ghét bỏ ta ..."
Nhìn vị Thiếu Khanh đại nhân ngày thường hô phong hoán vũ, nay lại sẵn sàng vứt hết liêm sỉ để bắt chước chú ch.ó con ngày trước hòng giữ chân mình , Đường Ngọt Ngọt vừa buồn cười vừa thấy tim mình mềm thành một vũng nước.
Hóa ra cái tên cục đá này khi ghen tuông với chính mình lại có thể đáng yêu đến mức này !
Nàng khẽ hắng giọng, cố tình nhướng mày trêu chọc: "Hửm? Ai vừa bảo ta quên hết chuyện trước kia đi ấy nhỉ? Ai bảo gọi "bảo bảo" là không ra thể thống gì ấy nhỉ?"
Thẩm Thời Yến nghe vậy liền thẹn thùng đến mức đỏ rực cả tai, nhưng lần này hắn quyết không buông tay.
Hắn dứt khoát cúi đầu, thô bạo nhưng vô cùng dịu dàng ngậm lấy đôi môi nhỏ nhắn của nàng, chặn đứng mọi lời trêu chọc.
Nụ hôn này không còn sinh sớ, vụng về như lúc trúng độc, mà mang theo sự chín chắn, chiếm hữu mãnh liệt của một người đàn ông trưởng thành.
Nó khiến Ngọt Ngọt hoa mắt ch.óng mặt, đôi chân hoàn toàn nhũn ra , chỉ biết chủ động vòng tay qua ôm c.h.ặ.t lấy cổ hắn để không bị ngã khuỵu.
Lúc rầm rì giữa nụ hôn hoang đường ấy , Thẩm Thời Yến ghé sát tai nàng, thở dốc thì thầm đầy bá đạo: "Thể thống cái gì chứ, ta không cần nữa... . Đời này kiếp này , ta vừa làm phu quân che chở cho nàng, vừa làm chú ch.ó con dính người của một mình Đường Ngọt Ngọt nàng thôi, chịu không ?"
Ngọt Ngọt thở hổn hển, vùi mặt vào n.g.ự.c hắn cười hì hì: "Thiếu Khanh đại nhân, nói được làm được !"
Về sau , người trong hoàng đô truyền tai nhau một chuyện vô cùng kỳ lạ.
Vị "Diêm Vương mặt sắt" Thẩm Thời Yến của Đại Lý Tự, ban ngày ở công đường thì phá án như thần, lạnh lùng uy nghiêm khiến tội phạm nhìn thấy là tè ra quần.
Thế nhưng, chỉ cần tiếng trống bãi triều vừa vang lên, người ta liền thấy hắn phóng ngựa nhanh như bay về phủ, tay xách nách mang đủ loại bánh ngọt, trang sức thê t.ử thích.
Nửa bước hắn cũng không rời thê t.ử, ngay cả lúc thê t.ử đi dạo phố, hắn cũng phải đeo mặt nạ bạc, đóng giả làm hộ vệ thầm lặng ôm eo nàng không buông.
Đường Ngọt Ngọt nhìn người đàn ông to xác đang dính c.h.ặ.t bên cạnh mình , vừa c.ắ.n bánh quế hoa vừa nghĩ thầm: Giấc mộng làm phú bà góa chồng xem như phá sản rồi . Nhưng mà... nuôi chiếc chồng vừa ngầu vừa dính người thế này , cuộc sống ăn lương tháng này của mình cũm không tệ!
NGOẠI TRUYỆN:
Trước khi Đường Ngọt Ngọt gả vào Thẩm phủ, Thẩm Thời Yến đã biết nàng từ rất lâu rồi .
Năm hắn mười tám tuổi, trong một lần theo cha đến Đường gia bàn việc, hắn vô tình đi ngang qua hoa viên và nhìn thấy một tiểu cô nương mười bốn tuổi đang lén lút trèo lên cây hái trộm quả ngọt.
Lúc ấy , Đường Ngọt Ngọt mặc chiếc váy hồng, hai má phúng phính, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời buổi sớm, vừa ăn quả vừa lẩm bẩm tính toán xem sau này lớn lên làm sao để trở thành một phú bà không cần làm việc.
Khoảnh khắc đó, trái tim vốn khô khan như khúc gỗ mục của Thẩm Thời Yến bỗng nhiên lỡ nhịp.
Hắn đem lòng thầm yêu cô nương tinh quái ấy suốt bốn năm ròng rã.
Thế nhưng, Thẩm Thời Yến lại là một kẻ tự ti trong chuyện tình cảm. Hắn sống trong một Thẩm phủ phong nghiêm, xung quanh ai cũng bảo hắn là kẻ lạnh lùng, khô khan, chỉ biết có công văn và ngục tù.
Hắn sợ nếu mình đường đột bày tỏ, nàng sẽ ghét bỏ cái bản mặt như tượng đá này của hắn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.
com/phu-quan-hom-nay-lai-trung-doc-roi/7.html.]
Cho đến ngày hoàng thượng ban hôn, Thẩm Thời Yến ngoài mặt thì bất động thanh sắc, nhưng đêm đó về phòng hắn đã lén lút uống hết ba vò rượu thúc thúc tặng để ăn mừng. Hắn cuối cùng cũng lấy được nàng hợp pháp.
Thế nhưng, ngay trước ngày cưới một hôm, Thẩm Thời Yến vô tình nghe được cuộc trò chuyện của Đường Ngọt Ngọt với nha hoàn thân cận ở kỹ viện ngầm lúc nàng cải trang đi chơi.
Lúc ấy , Ngọt Ngọt vừa c.ắ.n hạt dưa vừa dứt khoát bảo: "Ta gả vào Thẩm phủ là vì sính lễ và tiền trợ cấp thôi! Chứ cái tên Thẩm Thời Yến kia lạnh như băng, ai mà thèm yêu hắn chứ? Ta ước gì hắn cứ tương kính như tân với ta , đừng động vào ta , để ta yên ổn ăn bám làm phú bà là ta cảm tạ trời đất rồi !"
"..."
Mỗi một chữ của nàng như một mũi tên cắm thẳng vào lòng tôn nghiêm của Thiếu Khanh đại nhân.
Thẩm Thời Yến tổn thương sâu sắc, nhưng hắn lại càng thương nàng hơn. Hắn nghĩ, nàng gả cho hắn là bị ép buộc, nàng không hề tự nguyện làm thê t.ử thực sự của hắn .
Nếu hắn dùng danh nghĩa phu thê để ép nàng viên phòng, ép nàng làm chuyện giường chiếu khi nàng chưa sẵn sàng, thì hắn chẳng khác nào một kẻ tiểu nhân bỉ ổi, cậy quyền cậy thế.
Hắn muốn có được trái tim của nàng trước , chứ không phải chỉ là thể xác.
Vì vậy , trong đêm tân hôn, Thẩm Thời Yến mới cố gồng mình ôm ra cái gối ôm to đùng kia , dùng cái cớ "thể thống gia quy" và "nàng còn nhỏ" để làm lá chắn bảo vệ cho sự tự tôn tội nghiệp của mình , và cũng là để cho Ngọt Ngọt sự thoải mái tối đa như nàng mong muốn .
Chỉ là hắn không ngờ, cái sự "tự giác" và "tôn trọng thê t.ử" này của hắn lại bị Ngọt Ngọt hiểu lầm thành... hắn chê nàng phiền phức, còn nàng thì ngày ngày cầu nguyện cho hắn mau ch.óng thăng thiên để làm góa phụ.
Cho đến khi trúng phải độc "Đuôi Nhỏ", mọi lý trí của hắn bay màu, chỉ còn lại sự khao khát và ấm ức được đè nén suốt nửa năm cưới nhau tràn ra ngoài, tạo nên một chuỗi màn tấu hài vô tiền khoáng hậu.
Trở lại hiện tại, tại Tây sương phòng ấm áp.
Sau khi nụ hôn nồng nhiệt kết thúc, Đường Ngọt Ngọt nằm lười biếng trong lòng Thẩm Thời Yến, ngón tay nhỏ nhắn không ngừng chọc chọc vào n.g.ự.c hắn , gặng hỏi: "Nói mau! Nửa năm qua chàng thà ôm cái gối rách kia chứ nhất quyết không chạm vào ta , có phải là vì lúc ấy chàng chê ta không đủ dịu dàng, hay là chàng có ánh trăng sáng nào khác hả?"
Thẩm Thời Yến nắm lấy bàn tay đang làm loạn của nàng, gương mặt bảnh bao tràn ngập sự bất lực và nuông chiều.
Hắn thở dài, cúi đầu hôn nhẹ lên trán nàng, quyết định nói ra sự thật nghẹn khuất bấy lâu nay:
"Không có ánh trăng sáng nào cả, ánh trăng duy nhất từ đầu đến cuối chỉ có nàng. Là ai trước khi cưới đã chê ta lạnh như băng, bảo chỉ muốn ăn bám làm phú bà và ước gì ta đừng động vào người hả?"
Ngọt Ngọt nghe xong liền giật thót một cái, chột dạ chớp chớp mắt: "Chàng... chàng nghe thấy lúc nào?"
"Đêm trước ngày cưới, ở t.ửu lầu." Thẩm Thời Yến ấm ức siết c.h.ặ.t eo nàng, giọng nói mang theo chút hờn dỗi của "chó con", "Nàng bảo nàng thèm vào ta . Ta sợ nàng ghét ta , sợ nàng cảm thấy uất ức khi gả cho một kẻ khô khan, nên mới không dám tùy tiện viên phòng với nàng. Ta muốn chờ đến khi nàng thực lòng chấp nhận ta ... Ai ngờ nàng ở trong phủ ngày nào cũng mong ta gặp bất trắc để làm góa phụ trẻ tuổi b.a.o n.u.ô.i tiểu bạch kiểm!"
Ngọt Ngọt nghe xong toàn bộ câu chuyện, nhìn vành tai đang đỏ bừng vì vừa thẹn vừa giận của chồng, lúc này mới vỡ lẽ.
Hóa ra , cái sự lạnh lùng giữ khoảng cách bấy lâu nay của hắn không phải là vì ghét bỏ, mà là vì hắn quá trân trọng nàng, trân trọng đến mức cẩn thận từng chút một, thà tự mình chịu nghẹn khuất chứ quyết không ép buộc nàng.
Lòng Ngọt Ngọt ngọt ngào như vừa ăn phải mật đường. Nàng hì hì cười một tiếng, chủ động rúc sâu vào lòng hắn , hai tay ôm lấy cổ hắn , nhón chân ghé sát vào tai hắn thì thầm đầy tinh nghịch:
"Nhị thiếu gia ơi, giờ ta hối hận rồi . Ta không thèm làm phú bà góa chồng nữa, tiểu bạch kiểm bên ngoài cũng không đẹp trai bằng chàng . Hay là đêm nay... chúng ta ném cái gối ôm kia đi , làm tròn bổn phận phu thê thực sự nhé?"
Thẩm Thời Yến nghe xong, hơi thở bỗng chốc trở nên dồn dập. Đôi mắt phượng của hắn tối sầm lại , bùng lên ngọn lửa chiếm hữu mãnh liệt đã bị kiềm chế suốt nửa năm qua.
Hắn cúi xuống bế bổng nàng lên đi về phía chiếc giường lớn, rèm hỷ màu đỏ buông xuống, che đi một bầu xuân sắc nồng nàn.
Trước khi bóng tối dâng tràn, tiếng thì thầm thâm trầm nhưng tràn ngập sự hạnh phúc của hắn vang lên bên tai nàng:
"Đường Ngọt Ngọt, nàng tự mình nói đấy nhé. Đêm nay... có khóc lóc đòi ta buông ra , ta cũng tuyệt đối không nghe theo gia quy nữa đâu !"
"Tuân lệnh!".
[HOÀN]
Chaporia
Bình Luận (0)