THANH NHI/Chương 7C. 7
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Làm gì có hiểu lầm nào.

 

Kiếp trước , tình cảm của Tấn Vương đã sớm trở nên mỏng manh từ lúc hắn nhận ra vị Vương phi là ta cũng rất hữu dụng.

 

Về sau hắn cũng chẳng đặc biệt thiên vị Chu Phần Nhi.

 

Chỉ là thứ không có được thì mãi nhớ nhung.

 

Đến khi hắn đăng cơ.

 

Phụ thân ta vẫn quyền thế ngập trời.

 

Chu Phần Nhi vẫn xinh đẹp , lại được phụ thân yêu thương.

 

Đổi một Hoàng hậu khác cũng không ảnh hưởng đại cục, cho nên hắn mới phế ta , lập nàng ta làm hậu.

 

Nếu phụ thân ta cáo lão hồi hương, nếu Chu Phần Nhi già nua phai sắc.

 

Nàng ta còn lại được gì?

 

Chút tình cảm ấy , trước mặt lợi ích chẳng đáng một xu.

 

Sao đáng để ta d.a.o động con đường mưu cầu quyền thế của mình ?

 

Nếu ta tin rằng chỉ dựa vào chút cảm động hư vô do nam nhân ban cho là có thể có được quyền thế, thì ta đã không sống tới cuối cùng.

 

Ta tránh khỏi tay hắn .

 

“Vương gia.”

 

“Ta đã là Thái t.ử phi tương lai!”

 

“Nếu ngài còn vô lễ, ta sẽ đ.á.n.h gãy tay ngài.”

 

Nói xong, ta lên xe ngựa.

 

Hải Đường lập tức đ.á.n.h xe rời đi .

 

 

Ngày hôm sau , Tấn Vương vào ngự thư phòng cáo trạng phụ thân ta trước mặt Hoàng đế.

 

Hắn nói nhà họ Chu lấy hàng giả thay hàng thật.

 

Nói nhà họ Chu cố tình dùng Chu Phần Nhi thay thế ta .

 

Hoàng đế nghe xong, hơi kinh ngạc.

 

Phụ thân biết không thể chối cãi.

 

Liền quỳ xuống dập đầu.

 

“Vi thần không hề hay biết .”

 

“Hôm nay mới biết chuyện.”

 

“Đều do tiện nội cả gan làm bậy.”

 

“Vi thần có tội quản giáo không nghiêm, xin cam chịu trách phạt.”

 

Hoàng đế cũng không tiện xử phạt ông quá nặng.

 

Nhưng từ đó về sau , danh tiếng của Chu Phần Nhi hoàn toàn sụp đổ.

 

Ngay cả phụ thân cũng không còn yêu thương nàng ta như trước .

 

Chỉ có huynh trưởng ta vẫn một lòng che chở.

 

Đối với nàng ta không rời không bỏ.

 

Thế rồi trên đường, hai người gặp phải Tần Vương Thế t.ử.

 

Nhớ lại chuyện mất mặt trước đây, hắn liền muốn đ.á.n.h họ ngay giữa phố.

 

Chu Phần Nhi lập tức đẩy huynh trưởng ta ra .

 

Tần Vương Thế t.ử sai người giữ c.h.ặ.t hai tay huynh trưởng.

 

Sau đó nói với Chu Phần Nhi:

 

“Nếu ngươi tát hắn mười cái, ta sẽ tha cho ngươi.”

 

Không ngờ Chu Phần Nhi thật sự làm theo.

 

Tần Vương Thế t.ử cười lớn.

 

Vui vẻ vô cùng.

 

Còn huynh trưởng ta thì mất sạch thể diện.

 

Sau khi trở về nhà, hắn nói với tẩu tẩu:

 

“Ta không nên thương nàng ta như vậy .”

 

“Nàng ta đúng là một con sói mắt trắng.”

 

Tẩu tẩu nghe xong liền kể lại cho ta .

 

Sau đó quay về nhà mẹ đẻ.

 

Mặc cho huynh trưởng cầu xin thế nào cũng không chịu trở lại .

 

Huynh trưởng muốn làm hòa với ta , nhưng ta không cho hắn bước qua cửa viện.

 

Chu Phần Nhi ngày càng không ra thể thống gì.

 

Đến mức phụ thân ra ngoài cũng không muốn thừa nhận còn có một nữ nhi như nàng ta .

 

“Vẫn là con tốt .”

 

“Con biết phấn đấu.”

 

Phụ thân nói với ta .

 

Ta bật cười .

 

“Phần Nhi có ngày hôm nay. Chẳng phải là kết quả của việc mọi người nuông chiều nàng ta sao ?”

 

“Phụ thân , người , đại ca và mẫu thân đúng là vô tội quá.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thanh-nhi/chuong-7.html.]

Sắc mặt phụ thân lập tức thay đổi.

 

Ông muốn phạt ta .

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Nhưng đáng tiếc, ta là Thái t.ử phi tương lai.

 

Ông không dám, chỉ có thể tức đến xanh mặt rồi phất tay áo bỏ đi .

 

Ta ghét Chu Phần Nhi.

 

Nhưng cũng ghét phụ thân và huynh trưởng luôn muốn phủi sạch trách nhiệm của mình .

 

 

Chu Phần Nhi lại cho rằng tất cả đều là lỗi của ta .

 

Với tầm nhìn của nàng ta , cho dù kiếp trước ta không g.i.ế.c nàng ta , thì nàng ta làm Hoàng hậu cũng chẳng được bao lâu.

 

Huống chi nàng ta còn dễ dàng c.h.ế.t dưới tay ta như vậy .

 

Ngoài dung mạo ra , nàng ta chẳng có bản lĩnh gì.

 

Kiếp này , nàng ta muốn g.i.ế.c ta .

 

Nàng ta cho rằng chỉ cần ta c.h.ế.t.

 

Phụ thân và huynh trưởng sẽ lại yêu thương nàng ta .

 

Kế mẫu cũng sẽ trở về.

 

Nàng ta sẽ lấy lại sự ái mộ của Tấn Vương.

 

Tiếp tục sống cuộc đời huy hoàng của mình .

 

Chỉ cần ta c.h.ế.t.

 

Vì thế, nàng ta bày ra một cái bẫy. Một cái bẫy ngu xuẩn đến mức khiến người khác muốn bật cười .

 

Nhưng cũng không sao .

 

Ta cũng chẳng còn hứng thú nhìn nàng ta nhảy nhót nữa.

 

Vậy thì tương kế tựu kế.

 

Tiễn nàng ta xuống hoàng tuyền sớm một chút vậy .

 

 

Chu Phần Nhi chủ động mời ta uống rượu.

 

Nàng ta tới viện của ta , giọng điệu vô cùng thành khẩn:

 

“Tỷ tỷ, tất cả đều là muội có lỗi với tỷ. Nhưng muội cũng không muốn như vậy , là mẫu thân ép muội làm .”

 

Nói xong lại nói tiếp:

 

“Muội muốn bồi tội với tỷ. Chúng ta vẫn là tỷ muội ruột thịt, sau này muội sẽ nghe lời tỷ, được không ?”

 

“Được.”

 

“Vậy thì tốt quá. Muội đã chuẩn bị một bàn tiệc ở Thanh Vận lâu trong hậu hoa viên. Tối nay chúng ta uống với nhau một chén nhé.”

 

Ta gật đầu đồng ý.

 

Có lẽ nàng ta chưa từng chịu khó đọc sách, cho nên kế sách vụng về đến mức ta không nỡ nhìn .

 

Sau khi nàng ta rời đi , ta dặn Hải Đường:

 

“Đi tìm cho ta chiếc áo choàng gấm lông vũ màu đỏ thêu chỉ vàng ấy .”

 

Hải Đường lập tức sai bà t.ử quản lý y phục mang chiếc áo ấy tới.

 

Hôm đó, ta mặc chiếc áo choàng ấy tới thư phòng của phụ thân , lấy cớ muốn mượn một quyển sách.

 

Nhân tiện, ta nói với ông:

 

“Phần Nhi muốn mời con uống rượu để nhận lỗi .”

 

“Thật hồ đồ.”

 

Phụ thân cau mày.

 

“Không cần để ý tới nó.”

 

“Con vẫn muốn làm hòa với muội ấy . Dù sao cũng là tỷ muội cùng một nhà.”

 

Ta đáp.

 

Phụ thân không nói thêm gì nữa.

 

Sau đó, ta vẫn mặc chiếc áo choàng đỏ ấy tới gặp huynh trưởng.

 

Huynh trưởng gần đây bị đả kích không nhẹ, cả ngày đóng cửa đọc sách.

 

Ta chỉ nói :

 

“Muội đi ngang qua nên ghé thăm đại ca.”

 

Rồi lại mặc chiếc áo ấy đi dạo trong hậu hoa viên.

 

Đến xế chiều, ta đóng cửa không ra ngoài nữa.

 

Chu Phần Nhi nhiều lần sai người tới mời.

 

Mãi đến khi trời tối hẳn, ta mới tới Thanh Vận lâu trong hậu hoa viên dự tiệc.

 

Thanh Vận lâu trước kia là nơi phụ thân đọc sách.

 

Về sau trở thành nơi huynh trưởng dùng để chiêu đãi bằng hữu.

 

Tòa lầu có hai tầng.

 

Chu Phần Nhi mời ta uống rượu.

 

Trong rượu có độc.

 

Nàng ta mua được loại độc này từ một lang trung giang hồ, còn được hứa rằng có t.h.u.ố.c giải.

 

Kế hoạch của nàng ta là để ta uống trước , sau đó vu oan rằng ta hạ độc hại nàng.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...